Báo lỗi

Ám Chiến Tâm Huyền

Chương 87: Phiên Ngoại: Giang Triết Tín [5]

Buổi sáng tám giờ năm mươi lăm phút, trong phòng hội nghị tại cao ốc Giang Thị.

Ánh sáng tràn đầy, nhiệt độ vừa phải.

Tôi điềm tĩnh nhìn toàn cảnh xung quanh, mười mấy người đang ngồi, không người nào chưa từng đem tâm lực cả đời mang ra dung hợp vào Giang thị cùng chung phát triển, bọn họ hiện tại tuy rằng tuổi tác đã cao, nhưng công sức bỏ ra và nhiệt tình của họ năm xưa, có ai dám nói rằng không hề khắc sâu dấu ấn nào trên con đường sáng lập và phát triển huy hoàng của Giang thị. Đối với sự lo lắng hãi hùng và áp lực cực lớn mà mấy ngày trước họ phải trải qua tôi cảm thấy vô cùng có lỗi.

Tôi mang theo ánh mắt tỏ vẻ xin lỗi dừng lại trên từng khuôn mặt mỗi người. Bọn họ cũng đáp lại tôi bằng ánh mắt tin tưởng và nụ cười thông hiểu. Tôi biết, điều này công lao phải thuộc về Trầm Tùng Lực mấy ngày trước đã dốc hết sức mình tỉ mỉ giải thích toàn diện. Nhưng tôi nhìn họ, trong lòng vẫn đầy cảm động, những điều này đều là nguồn gốc sức mạnh không thể phá vỡ được của Giang thị.

Đúng chín giờ.

Trình Bá Văn mang theo luật sư xuất hiện trước cửa. Sự đúng giờ và dáng vẻ mệt mỏi, vội vàng không cách nào che giấu được của hắn thật là chẳng hài hòa chút nào. Nhìn ra được, nhiều ngày nay hắn đã phải mệt nhọc ứng phó với nhiều người, nhiều việc khác rồi!

Những thành viên hội đồng quản trị khác đều lộ ra vẻ mặt chán ghét, đồng loạt thay đổi hướng nhìn. Tâm tình tôi yên tĩnh một cách kỳ dị, trong lòng bình tĩnh, thản nhiên mỉm cười.

"Anh Trình, sao hôm nay rảnh rỗi đến đây thế?" Tôi hơi hơi gật đầu nhìn hắn, lấy y nguyên lời nói ngày hôm đó trả trở về, "Thật sự là khách quý hiếm thấy nha."

Trình Bá Văn mạnh mẽ thu lại vẻ lo âu, nghênh ngang bước qua chỗ trống kế bên tôi chậm rãi ngồi xuống, ánh mắt nhìn tôi như mũi dao nhọn nhúng nước lạnh, "Triết Tín, không ngờ anh bây giờ còn có thể bình tĩnh như thế. Nhưng mà cũng đúng, lẫn lộn thế nhân mắt thấy tai nghe thời gian quá lâu, bản thân cũng sẽ mắc chứng vọng tưởng."

Tôi nhướng mày, cười càng tươi hơn: "Anh Trình là chỉ những khoản tài chính dự án và hạng mục đầu tư sao? Chuyện này còn phải đa tạ anh Trình đã thành toàn. Nếu không phải Lion International một lòng muốn làm khó chúng tôi, thì tôi vẫn chưa ý thức được thật ra bên cạnh mình còn có rất nhiều dự án đầu tư và đối tác đáng giá, về phần tài chính ấy mà, tôi thật ra phải cảm ơn Lăng Tịch, tự nhiên cũng phải cảm ơn anh đã đưa cô ấy đến bên tôi."

Trình Bá Văn khẽ híp mắt ngay lập tức cười: "Tùy tiện anh muốn nói thế nào cứ nói. Bảo Lăng Tịch là phúc tinh của anh, vậy thì cô ta cũng là phúc tinh của tôi, bằng không hôm nay làm sao tôi lại ngồi được ở chỗ này?"

Tôi ha ha cười, "Không biết anh Trình có nghe không câu cổ ngữ 'Thành cũng Tiêu Hà, bại cũng Tiêu Hà', 'Lòng dạ đàn bà như kim đáy biển', vẫn nên đừng tin tưởng quá vào các cô ấy mới tốt, nhất là với phụ nữ mà mình từng gây tổn thương." Tôi lắc đầu tỏ ý thâm sâu khác.

Nụ cười Trình Bá Văn có chút cứng ngắc, trên mặt tuy rằng khinh thường, ánh mắt rõ ràng có nghi ngờ, cuối cùng vẫn cứng rắn cắn răng nói: "Triết Tín, hôm nay tôi lại đây không phải muốn tham khảo với anh về phụ nữ, đại hội cổ đông nên bắt đầu chứ?"

Tôi hơi nghiêng đầu, cố ý nhìn thoáng qua đồng hồ, có chút bất đắc dĩ nói: "Đã qua đi mất mười phút rồi. Anh Trình, thật sự không biết hôm nay anh tới đây có gì chỉ bảo, nói theo cấp bậc lễ nghĩa, tôi không nên ra lệnh đuổi khách. Chỉ là, dựa theo quy tắc, chuyện nội bộ hội đồng cổ đông công ty, cũng là chuyện cơ mật trong công ty, hôm nay thứ lỗi tôi thật sự không tiện giữ anh lại, hay là anh đồng ý đứng ngoài cửa chờ một lát nhỉ?"

Bộp! Trình Bá Văn cầm tập văn kiện trong tay đập mạnh lên mặt bàn, "Giang Triết Tín! Anh ít có ở đây giả vờ đi! Nếu tôi không có tư cách tham gia hội đồng cổ đông hôm nay, vậy thì tất cả mọi người càng đừng nói tới chuyện mời họp hội đồng cổ đông." Hắn cuối cùng lộ ra vẻ mặt tiểu nhân đắc chí kiêu ngạo, "Anh kéo dài lâu như vậy mới tổ chức họp đại hội cổ đông, bây giờ còn định giả ngây giả dại luồn lách cho qua hay sao?"

Tôi ngầm một tia cười lạnh, tràn đầy đùa cợt nói: "Quả nhiên lẫn lộn thế nhân mắt thấy tai nghe thời gian quá lâu, bản thân cũng sẽ mắc chứng vọng tưởng. Anh Trình chắc không thật sự nghĩ rằng anh đã trở thành đại cổ đông lớn nhất Giang thị chứ?"

"Anh hiện tại rõ ràng chính là con vịt chết mà còn mạnh miệng, không chịu nhìn thẳng vào thất bại thôi. Triết Tín, cần gì phải vậy? Thương trường như chiến trường, anh cũng chả phải là thằng nhóc mềm yếu mới bước ra đời, còn cần tôi phải dạy cho anh đạo lý này sao? Tuy nói thắng bại là chuyện thường tình của nhà binh, nhưng nếu như thật sự có điều luẩn quẩn trong lòng nghĩ không thông, đại khái có thể cắn răng một cái, duỗi chân một cái, mắt nhắm lại, chẳng phải gì cũng đều trôi qua ư. Cần chi phải ở đây càn quấy, chẳng phải sẽ chậm trễ thời gian mọi người sao? Luật sư Hồ, đưa văn kiện chúng ta cho anh Giang xem đi." Trình Bá Văn cũng không yếu thế, ác ý nói.

Luật sự bên cạnh hắn quả nhiên đón lời nói: "Chủ tịch Giang, đây là hồ sơ chúng tôi mang đến." Ông ta lấy bìa cứng hồ sơ trên bàn cầm vài tờ giấy trong đó đưa cho tôi xem.

"Mấy trang này là những giấy tờ chứng minh rõ ràng chúng tôi đã mua bán xong cổ phiếu Giang thị ở thị trường cấp hai, phần này chính là bản gốc văn kiện chuyển nhượng cổ phần mà Giang thiếu phu nhân đã ký. Trước mắt Trịnh thị xác thực đã là đại cổ đông lớn nhất Giang thị." Ông ta từng trang lật cho tôi xem.

"Luật sư Hồ," vẻ tươi cười của tôi không hề có chút giễu cợt nào, mà chỉ đơn giản mang theo ý tứ xin chỉ bảo hàm xúc: "Tôi muốn được xin tư vấn chút ít, bên chuyển nhượng nếu như trước sau ký tên vào hai phần văn kiện có cùng ý nghĩa giống nhau cho hai bên thụ hưởng khác nhau, như vậy, y theo pháp luật hiện hành, nên phán định thế nào nhỉ?"

"Chuyện này......" Vị luật sư Hồ kia ngạc nhiên nghi ngờ nhìn tôi, bất giác không có câu trả lời thuyết phục.

Tôi biết, cũng không phải ông ta tài nghệ không tốt, ngược lại, ông ta am hiểu rất thành thạo những điều lệ tương quan. Ông ta đã đoán được hàm nghĩa trong câu hỏi của tôi, ông ta biết đáp án của ông ta sẽ làm cho đương sự phía ông ta điên cuồng, vì thế, ông ta không nói nên lời.

"Giang Triết Tín, anh có ý gì?" Trình Bá Văn cũng không phải đứa ngốc, hắn gắt gao trừng tôi, ánh mắt hung ác, không hề che giấu tia nguy hiểm lóe ra.

Tôi thực vô tội buông tay, "Anh Trình, tuy tôi cũng cho rằng, Lăng Tịch lần này vui đùa hơi quá lớn, lại có chút hơi quá đáng, nhưng mà," Tôi thẳng tắp nhìn gần hắn, dùng giọng điệu nghiêm khắc mà không hề tha thứ chất vấn tiếp tục nói: "Thực hiện việc này trả thù đối với kẻ đã nhục nhã cô ấy, thương tổn cô ấy, tôi ngược lại cho rằng lần trừng phạt này rất nhẹ nhàng!"

"Không thể nào, không thể nào!" Vẻ nhã nhặn của Trình Bá Văn mất hết, cơ hồ nhảy dựng lên: "Mày gạt tao! Giấy tờ đâu? Giấy tờ mày nói đâu? Là mày không cam lòng kết quả như vậy, cho nên sau đó mày bắt ả, ép ả ký thêm lần nữa cho mày, có đúng không? Mày đã đưa ả chạy trốn đi đâu rồi?"

Tôi không nhanh không chậm đưa một ánh mắt cho Ninh Thế Hoa đang đứa phía bên trái, ông từ trong cặp hồ sơ trước mặt của mình lấy ra hai tập văn kiện bản gốc, đứng dậy vòng qua, chỉ cho luật sư Hồ xem: "Bản này chính là văn kiện ngày đó Giang thiếu phu nhân ký nhận quyền thừa kế. Đồng thời, cô ấy ngay lập đức cũng ký vào hợp đồng chuyển nhượng, chính là bản này. Nếu các người hoài nghi thiệt giả với bút tích và ngày tháng, chúng tôi nguyện ý nộp hồ sơ lên bộ phận có liên quan tiến hành xác minh."

Luật sư Hồ rất nghiêm túc đối chiếu kiểm tra chữ ký trên bản hợp đồng trong tay Ninh lão và chữ ký trong bản hợp đồng của ông ta có đồng nhất hay không, đồng thời cũng xem kỹ ngày tháng trên đó. Một lát sau, ông ta im lặng gật đầu, không tiếng đồng thời chuyển hướng nhìn sang Trình Bá Văn, cực kỳ không tình nguyện nói: "Chủ tịch Trình, chúng ta không ngại chờ đợi kết quả giám định đi."

"Không được!" Gương mặt Trình Bá Văn vặn vẹo, mất đi lý trí và tư duy, nhảy nhào lên ý đồ cướp đoạt bản hồ sơ.

Tôi cũng lập tức nhào qua, đánh về phía hắn, chính Ninh lão nhanh chóng bước ra sau một khoảng lớn, tôi chặn ở giữa hai người họ, mạnh mẽ kiềm hai tay Trình Bá Văn.

"Báo cho bảo vệ!" Tôi lớn tiếng nhắc nhở những thành viên hội đồng khác đang bất ngờ không kịp phản ứng, đang có hơi ngơ ngẩn.

"Bình tĩnh một chút, Trình tổng," Luật sư Hồ cũng lập tức đi lên kéo lại khuyên nhủ, "Chỉ là cần ít thời gian thôi, chúng ta cũng không phải là lấy không được...."

"Không! Chúng ta đã không còn thời gian! Không còn thời gian rồi! Hôm nay không lấy được cổ phần, chúng ta đều phải chết!" Trình Bá Văn giống như con chó điên sủa lớn, cực lực giãy, xoay vần cùng đánh nhau với tôi, "Giang Triết Tín! Mày hại tao! Mày gài bẫy hại tao! Mày gây xích mích chia rẽ tao trở mặt với Steven! Mày còn để con điếm Lăng Tịch kia phản bội tao! Tao muốn mày với ả cùng chết! Cùng chết!"

Hắn thẳng tay đưa lên bóp cổ tôi, tôi hung hãn giơ chân đội thẳng lên bụng hắn, hắn ăn đau ngã về phía sau.

Vài người bảo vệ đã tấn công mạnh mẽ vọt vào, trực tiếp chế ngự hắn trên đất, hắn vẫn như mấy con giòi bọ vặn vẹo lung tung.

Tôi dâng lên ý nghĩ khoái trá, có thể tưởng tượng ra được, Steven đã gây cho hắn uy hiếp và đả kích đến mức nào mới khiến hắn ta hiện nay điên cuồng vặn vẹo như vậy.

"Dừng tay! Dừng tay!" Luật sư Hồ luống cuống tay chân đi xô đẩy các bảo vệ, miệng la: "Các người mau buông Trình tổng ra, bằng không, tôi kiện các người cố ý gây thương tích."

"Luật sư Hồ," Ninh lão nghiêm nghị không giận tự uy, giọng nói trầm thấp lại tràn đầy sức răn đe: "Chú ý ngôn từ của anh, đừng nên đổi trắng thay đen. Mọi người ở đây đều là nhân chứng tận mắt trông thấy, chủ tịch Trình khơi mào tấn công chủ tịch Giang trước, còn ý đồ giết người, tiêu hủy hợp đồng. Tôi phải nhắc nhở anh, nếu như dám vi phạm đạo đức nghề nghiệp, đánh lừa dư luận, cuộc đời luật sư của anh cũng sắp phải chấm dứt rồi đấy!"

"Ông...... Các người......" Luật sư Hồ bối rối nhìn chúng tôi, nhưng cái gì cũng nói không nên lời.

"Lôi hắn ra ngoài đi," Tôi chỉnh lại cà vạt, vỗ vỗ phủi bụi trên mình, chán ghét nói, "Trình Bá Văn, cần gì phải vậy? Thương trường như chiến trường, anh cũng chả phải là thằng nhóc mềm yếu mới bước ra đời, còn cần tôi phải dạy cho anh đạo lý này sao? Tuy nói thắng bại là chuyện thường tình của nhà binh, nhưng nếu như thật sự có điều luẩn quẩn trong lòng nghĩ không thông, đại khái có thể cắn răng một cái, duỗi chân một cái, mắt nhắm lại, chẳng phải gì cũng đều trôi qua ư. Làm gì mà như bệnh tâm thần vậy, không biết mất mặt sao?" Lời nói hắn vừa rồi chế nhạo tôi, toàn bộ tôi đều hoàn trả!

Bảo vệ ba chân bốn cẳng níu người nhấc lên, giọng nói sắc nhọn như tiếng quỷ gào vang lên trong phút cuối cùng con người đó bị lôi ra khỏi mắt mọi người, đâm xuyên vào tai những người còn ở lại: "Giang Triết Tín! Tao không tha cho mày! Còn con điếm kia! Tao sẽ không bỏ qua cho ả! Chúng mày sẽ không được chết tử tế!............"

Tôi gồng tay cuộn chặt nắm đấm, sảng khoái thoáng chốc bị quét sạch.

"Chủ tịch Giang, hội nghị cổ đông có thể bắt đầu được chưa?" Ninh lão từ tốn nhắc nhở tôi.

Đối mặt ánh ắt tha thiết của mọi người, tôi thở sâu, bắt đầu thả lỏng nắm tay.

Vững vàng ngồi trở lại vào chủ vị, tôi tiếp nhận tập hồ sơ gốc Ninh lão đưa qua, trong đầu đồng thời hiện lên rõ ràng khuôn mặt Lăng Tịch, chậm rãi mở miệng: "Hôm nay chính là vì chuyện chuyển nhượng cổ phần Giang thị, tổ chức hội nghị cổ đông lâm thời...."

Cùng lúc ra thông cáo và tuyên bố chính thức làm sáng tỏ việc chuyển nhượng cổ phần tập đoàn Giang thị, còn có thông qua bỏ phiếu thành viên hội đồng quản trị, về sau tiến thêm một bước lớn với dự án mở rộng và khai phá kiểu mới thân thiện với môi trường, cùng với nghị định thư về ý định sáp nhập những công ty xí nghiệp có quy mô tương đương.

Ngày ra thông cáo, cổ phiếu khôi phục niêm yết, rất nhiều yếu tố tốt thuận lợi khiến cho tình trạng ảm đạm kéo dài nghịch chuyển mà càng mở càng cao, một đường tiến tới, chỉ mới mở đầu phiên giao dịch có vài giờ đã lập tức chạm đến đỉnh niêm yết. Mỗi phương tiện truyền thông, những bình luận viên trên các tờ báo tài chính, kinh tế và những người có thâm niên thương trường, đồng loạt đều cho ra bình luận và phân định tích cực đối với triển vọng tương lai của tập đoàn Giang thị, địa vị đầu ngành của cổ phiếu Giang thị càng thêm củng cố.

Trình thị tuy đã rời khỏi tiến trình huy hoàng của Giang thị, nhưng cũng không hề biến mất khỏi tầm mắt chú ý của mọi người, ngược lại, nó còn tạo nên ấn tượng sâu sắc, hoàn toàn không thua gì biểu hiện của Giang thị. Đó là sự pha trộn cực hạn của bi thảm và máu tanh.

"Tập đoàn Trình thị có trụ sở tại Mĩ, vào khoảng thời gian trước vì việc thu mua cổ phần Giang thị đã tạo nên sự chú ý rộng khắp, lúc 10 giờ 20 phút ngày 30 theo giờ Bắc Kinh, lần nữa gặp phải sự cố tập kính bằng bom, lần này chuyện xảy ra ngay tại trụ sở chính của tập đoàn Trình thị ở NewYork. Khi đó người sáng lập ra tập đoàn, ông Trịnh Quan Bác cùng vài cổ đông đang trao đổi công việc cũng có mặt, trước mắt xác định toàn bộ người trong sự kiện khủng bố lần này đều thiệt mạng. Đây đã là lần thứ ba liên tục xảy ra tập kích khủng bố nhắm vào Trình thị. Ở hai lần tai nạn khủng khiếp trước, vợ và con gái của Trình Quan Bác lần lượt đã tử nạn, tung tích của người con còn lại Trình Bá Văn sống chết không rõ. Cảnh sát bước đầu xác nhận, chuỗi sự kiện lần này có liên quan đến tổ chức xã hội đen thanh toán lẫn nhau, hơn nữa đã tiến thành tham gia điều tra thêm....."

Những tin tức như vậy liên tiếp không ngừng, hấp dẫn chú ý mọi người, khiến cho người ta thở dài, nhưng mà với tôi, đã không còn có cảm giác gì.

Tôi đứng gần cửa sổ sát mặt đấy, mắt nhìn chân trời rặng mây đỏ ẩn ẩn biến mất, màn đêm phía trước càng lên cao, chỉ còn hư không xám xịt tĩnh lặng trôi lơ lững trên trời, cũng như tâm trạng của tôi, nặng nề không thể nói thành lời.

Ngón tay đột nhiên bị thuốc lá cháy chạm đến, trong lúc giật mình đau đớn, nó thốt nhiên rơi xuống trên thảm, tạo ra một dấu vết bị tàn phá, giống như tình cảm của tôi, không hề rơi vào hư không.

Tiếng gõ cửa và cánh cửa chuyển động vang lên cũng không làm tôi quay đầu lại.

Trầm Tùng Lực ngồi xuống phía sau tôi, ngón tay nhẹ nhàng gõ nhịp trên mặt bàn, tiết tấu thong thả quy luật.

"Cô ấy vẫn không có tin tức gì sao?" Cậu ta nhẹ giọng mở miệng, "Anh cũng không cần lo lắng qua. Có lẽ.... không có tin tức, chính là tin tức tốt nhất."

Tôi không thể nhận thiện ý an ủi như vậy. Trước khi Trình Bá Văn rời đi miệng lưỡi hắn ta giống rắn độc nguyền rủa ác nghiệt, vẫn khắc vào tâm khảm tôi. Mà hắn nhắm vào tôi trả thù, ba ngày sau đó nhiều lần ám toán tôi đều thất bại, dù sao Giang gia đến nay vẫn đang có được rất nhiều thủ hạ và vệ sĩ năng lực, vô luận hắn cố tình tạo ra tai nạn xe cộ, hay là tập kích bắn lén trên đường, cũng không hề thương tổn đến tôi chút nào.

Nhưng hắn đồng thời cũng nguyền rủa Lăng Tịch. Tôi biết, hắn tất nhiên sẽ thay đổi hành động.

Lăng Tịch không có lực lượng vệ sĩ hùng mạnh trông nom, đây là điều tôi lo lắng nhất. Tôi vẫn luôn tranh thủ thời gian với Trình Bá Văn, hy vọng sẽ tìm ra Hứa Lăng Tịch trước hắn. Nhưng đã nhiều ngày trôi qua như vậy, Lăng Tịch tựa như đã bốc hơi rời khỏi nhân gian, ngược lại càng khiến cho tôi bất an. Tôi không biết một cô gái nhỏ đối với đau đới bi thảm đã trải qua rốt cuộc có thể chịu đựng bao nhiêu, tôi không biết Lăng Tịch liệu có hay không đến cùng không chịu đựng nổi mà chọn lựa tự sát.

"Triết Tín, anh hãy nghĩ như vầy, nếu nhiều người chúng ta tìm không ra cô ấy, tin rằng Trình Bá Văn cũng rất khó tìm được cô ấy. Thêm nữa, Trình gia giờ đã đường cùng mạt lộ, chỉ còn lại mỗi một Trình Bá Văn, vẫn không biết sống hay chết. Chỉ cần mấy ngày này Lăng Tịch không có việc gì, như vậy nguy hiểm sau này của cô ấy cũng sẽ không quá lớn."

Tôi thở dài, không có biện pháp giải thích với Trầm Tùng Lực. Cậu ta không biết trên mình Lăng Tịch đã từng xảy ra chuyện gì. Những thứ đó có lẽ so với Trình Bá Văn tìm được cô ấy, thì càng gây tổn thương đáng sợ hơn với cô ấy.

Trước kia tôi chưa từng có cẩn thận xem xét kỹ những điều này, chỉ là sau thất bại của Trình Bá Văn, tôi mới mỗi ngày tự hỏi kỹ nội tâm chính mình, cũng bởi vậy từng chút một hồi tưởng hết tất cả chuyện đã qua. Càng nhớ lại nhiều, tôi càng cảm thấy sợ hãi, hiện tại tôi sợ hãi nhất chính là lựa chọn của Lăng Tịch.

Hơn nữa hai ngày này, tôi vẫn cảm giác sâu sắc bất an, giống như có dự cảm, có chuyện đáng sợ gì đó sẽ xảy ra.

Điện thoại trên bàn bỗng vang lên chuông gọi nội bộ, Trầm Tùng Lực giúp tôi nhận điện thoại: "Alô, Nghiêm Đồng. Ở đây. Cái gì? Được."

"Triết Tín," Trầm Tùng Lực chưa kịp buông điện thoại, liền vội vàng bảo tôi, "Nghiêm Đồng nói anh lập tức mở máy tính, gần như tất cả mọi trang web đều xuất hiện hình ảnh và video, hình như là Lăng Tịch."

Giọng nói Trầm Tùng Lực càng ngày càng nhỏ, nhưng tôi nghe được rất rõ ràng. Giác quan thứ sáu trước tiên liền sâu sắc đoán được đây là chuyện gì, tim tôi cơ hồ không thể đập lại được, máu cũng đọng lại đông cứng trong một khắc.

Nghiêm Đồng chạy đi lên, lúc tôi đang cứng người, thay tôi mở trang web ra, tra ra hình ảnh và video.

Những tấm khó coi to lớn, với tôi không hề xa lạ chút nào. Là chính tay tôi đã chụp lại!

Trong cổ họng tôi đều là mùi máu tươi, tôi dùng hết toàn lực muốn áp chế đi, nhưng cuối cùng phun ra, bắn tung tóe lên màn hình, che giấu một phần hình ảnh, tiêu đề chữ đen to lớn: Thiếu phu nhân tập đoàn Giang thị Hứa Lăng Tịch, lẳng lơ? Kỹ nữ!

"Triết Tín!" Nghiêm Đồng cùng Trầm Tùng Lực đồng thời kinh hoàng kêu to.

Nghiêm Đồng một tay đỡ lấy tôi, giúp tôi ấn xoa ngực: "Triết Tín, anh đừng vội. Đây không nhất định là thật. Kỹ xảo trên mạng bây giờ rất phát triển, ghép ảnh, ghép phim là chuyện rất dễ dàng. Chắc chắn là Trình Bá Văn cho người làm, chính là muốn nhục nhã Giang thị. Chúng ta có thể làm sáng tỏ, anh trăm ngàn lần đừng gấp gáp."

Tôi lắc đầu, cái gì cũng không nói nên lời, chỉ cảm thấy nơi ngực mãnh liêt tê rần, chất lỏng ấm áp mang theo mùi tanh trực tiếp trào lên, lại là một ngụm máu phun ra tới.

Những thứ này là thật! Đều là thật! Không phải ghép thành.

Tim phổi tôi thiêu đốt, hận không thể từ tầng 68 này nhảy xuống!

Công cụ Trình Bá Văn trả thù Lăng Tịch đúng là tôi tự tay cung cấp! Những thứ kinh khủng này, mấy ngày nay tôi tỉnh lại sau cơn ác mộng, lần đầu tiên tôi ý thức được bản thân mình có bao nhiêu tàn nhẫn và không tha thứ được.

Tôi từng gắt gao nắm lấy chiếc gối lưu lại hơi thở Lăng Tịch âm thầm cầu nguyện, kiếp này nguyện vọng lớn nhất chính là gặp lại Lăng Tịch, cầu được cô ấy tha thứ, thế này là để cho nội tâm thoải mái sau khi được thông cảm bỏ qua. Chỉ thế thôi không hơn, tôi thậm chí cũng không dám cầu cô ấy có thể yêu tôi. Đi so sánh với cô ấy trải qua bị mọi người khi nhục, chúng tôi những kẻ thực hiện điều ác đây lẽ ra mới phải càng tự ti, xấu hổ, không mặt mũi gặp người đời. Bởi vì chúng tôi đã đánh mất đạo đức và lương tri làm người, nói một cách khác, chúng tôi không xứng làm người, chúng tôi đều là súc sinh!

Nhưng sám hối của tôi vẫn chưa kịp để cô ấy nghe được, tôi lại trở thành đồng lõa càng làm cô ấy thêm nhục nhã! Internet! Internet đáng sợ! Tôi làm thế nào để ngăn sự đáng sợ này truyền bá đi xung quanh? Tôi làm thế nào mới có thể chuộc lại tội lỗi của mình?

Tôi lung lay sắp đổ, bi thống cúi gập người, đây là báo ứng sao? Hứa Bảo Sơn nói, kẻ làm điều ác, đều có nhân quả báo ứng. Báo ứng của tôi là muốn tôi phải ở trong hối hận giày vò cả đời ư?

"Nghiêm Đồng, chúng ta lập tức đưa anh ấy về nhà. Triết Tín, chúng tôi đưa anh trở về. Anh phải nghỉ ngơi cho thật tử tế một chút, mấy ngày này anh đã lo âu mệt mỏi quá độ rồi. Chuyện này anh cũng đừng suy nghĩ thêm nữa, cứ giao chúng tôi làm, tin tưởng chúng tôi. Còn nữa, Lăng Tịch không nhất định sẽ xem được chúng. Cô ấy dù thấy được, chắc chắn cũng sẽ hiểu rằng không liên quan đến anh, cô ấy sẽ không hận anh."

Tôi đột nhiên thẳng người, một quyền hung hãn nện thẳng vào màn hình máy tính. Máu nhất thời chảy xuống.

"Triết Tín!" Nghiêm Đồng khiếp đảm kéo tôi rời khỏi bàn, Trầm Tùng Lực đi lên hỗ trợ, đưa tôi cách xa bàn làm việc.

Không gì có thể so với loại tin tức càng kích thích mọi người truyền bá lan đi, càng có thể thõa mãn mọi người tìm tòi nghiên cứu chính là chuyện riêng tư trong những gia đình giàu có.

Chưa tiến vào cổng lớn trong nhà, kênh đài đã bắt đầu thảo luận đề tài này, dùng từ tuy rằng mờ mịt, lại rõ ràng giấu đầu hở đuôi.

Nếu giờ khắc này, vẫn còn có một viên viên đạn từ trong chỗ tối hướng đến tôi đánh úp, tôi tin chắc, bản thân nhất định sẽ không trốn tránh.

Cha đã quét toàn bộ đồ vật trên bàn xuống đất, thậm chí là ảnh của mẹ, cũng bị ông trong lúc tức giận ném vào ngăn kéo.

"Triết Tín! Ngày mai liền làm sáng tỏ với truyền thông! Con đã ly hôn với Hứa Lăng Tịch! Nguyên nhân chính là phát hiện cô ta trước khi kết hôn dơ bẩn không trinh tiết! Người phụ nữ như vậy từ lâu đã không còn liên quan đến Giang gia chúng ta! Có nghe hay không! Cha gọi điện hỏi qua Ninh Thế Hoa rồi, tại sao con còn không ký vào đơn ly hôn? Cha đây đã gọi ông ấy mang sang, con lập tức ký, ở trước mặt cha, lập tức ký tên!"

Ngón tay cha chỉ vào tôi đang run rẩy, tôi biết cự tuyệt của mình kết cục là gì, nhưng tôi không có lựa chọn.

Từ từ quỳ xuống, đồng thời cha cũng hiểu được ý của tôi. Ông lướt qua bàn làm việc, bàn tay giơ lên cao, tôi nhắm mắt lại.

Từ nhỏ đến lớn, cha tôi thương con như mạng, chưa từng đánh tôi dù chỉ là đầu ngón tay.

Bàn tay cuối cùng cũng chưa đánh xuống.

Tôi mở to mắt, nước mắt chậm rãi chảy ra, "Cha, thực xin lỗi. Nhưng con thật sự muốn nói cho cha nỗi đau khổ của con. Những tấm ảnh này là con chụp, là con ngày đó tra tấn Lăng Tịch đã chụp lại, vì cảnh cáo cha con Trình gia mà chụp, cũng là do con sau đó gửi qua. Nếu con không gửi, sẽ không có chuyện ngày hôm nay. Cho nên sai trái đều là con. Cha, Lăng Tịch không phải con gái của Trình Quan Bác, cô ấy bị con hành hạ, ngược đãi như thế, trong lòng cô ấy oan ức tới mức nào? Nhưng sau đó cô ấy vẫn như cũ thật lòng hiếu kính mẹ, để lại cổ phần cho Giang gia, nói ra khoản tài chính bí mật cho chúng ta. Nếu không có tất cả thứ này, Giang thị chúng ta hiện tại nằm trong thảm cảnh nào?"

Tay cha chậm rãi thả xuống, sắc mặt ông vẫn xanh mét, không chịu nhìn tôi liếc mắt một cái.

"Cha, con biết, cha là giận danh dự Giang gia chúng ta bị vấy bẩn. Nhưng mà đối với một cô gái mà nói, danh dự của Lăng Tịch chẳng lẽ không phải càng thêm bị đả kích trí mạng? Trên đường con đã suy nghĩ rất nhiều, cũng rốt cục hiểu rõ được rất nhiều. Hiện tại, danh dự Giang gia và danh dự của Lăng Tịch đã cột chung vào làm một. Nếu muốn vãn hồi danh dự Giang gia, chúng ta đầu tiên sẽ phải bảo vệ Lăng Tịch, mà không phải là hiện giờ vứt bỏ cô ấy. Ngày mai con sẽ tổ chức họp báo làm sáng tỏ, nhưng điều con muốn nói là, tất cả mọi tin tức trên mạng đều là lời nói vô căn cứ, là giả tạo, là chỉa mũi nhọn vào Giang gia mà chửi bới, nói xấu thiếu phu nhân Giang gia. Con còn phải nói, lòng của tất cả mọi người Giang gia vĩnh viễn liền cùng một khối. Cha, chỉ có như vậy, mới có sức thuyết phụ, cũng chỉ có như vậy, mọi người mới có thể thản nhiên quên đi những thứ này."

Ninh Thế Hoa không biết đã đến từ lúc nào, cửa phòng sách cũng không hề đóng, ông ấy sau khi tôi nói xong mới bước vào nói với cha tôi: "Tôi nghe được câu sau của Triết Tín. Một đường đến đây tôi cũng đã cân nhắc qua lại nhiều lần. Triết Tín nói rất có đạo lý. Mọi người đều biết Giang gia coi trọng nhất là danh dự, nếu sau đó phát biểu thanh minh ly hôn, thì liền nghiệm chứng rằng con dâu bất trinh, chuyện Giang gia hổ thẹn là thật. Nhưng nếu chúng ta làm ngược lại, mọi người tất nhiên tin tưởng, tất cả trên mạng đều là kẻ lòng dạ gây rối, có mưu đồ hiểm ác."

Sắc mặt cha dịu lại rất nhiều, thật lâu sau mới thở dài: "Mọi người thương lượng mà làm đi. Tôi không có gì để nói."

Nghiêm Đồng và Trầm Tùng Lực cùng nhau trợ giúp tôi tham dự cuộc họp báo phóng viên. Tôi chưa từng thật tâm như thế trả lời những câu hỏi của phóng viên, mỗi một lời tôi nói đều xuất phát từ nội tâm, tôi hy vọng Lăng Tịch có thể nghe được, hoặc là đọc thấy được.

"Tôi vừa rồi đã nói rất nhiều lần, Lăng Tịch có đầy đủ tất cả mọi ưu điểm mà Giang gia chúng tôi kỳ vọng. Cô ấy xinh đẹp, hiếu thuận, quan trọng nhất là vô cùng thiện lương. Sự kiện ác ý lần này, tất cả đều nhắm vào Giang thị trả thù, lại liên lụy Lăng Tịch vô tội. Tôi trong lòng mang đầy áy náy, cũng hy vọng mượn dùng truyền thông các bạn, tỏ lòng xin lỗi với vợ của tôi cô Hứa Lăng Tịch, anh chân thành xin lỗi em. Vừa rồi tôi cũng nói qua, Lăng Tịch vì tận lực giảm bớt ảnh hưởng của việc này với Giang thị, đã chọn tạm thời rời đi, thay đổi tâm trạng. Tôi muốn nói là, mọi người trong nhà chúng tôi sẽ luôn kiên nhẫn chờ đợi cô ấy trở về. Vô luận hiện tại xảy ra chuyện gì, hoặc là tương lai còn có thể có chuyện khó khăn gì, tấm lòng chúng tôi đều vĩnh viễn ở cùng một chỗ. Tôi tin tưởng, đây chính là pháp bảo chiến thắng hết mọi thứ."

Lời nói của tôi được đưa tin khắp nơi, dư luận bắt đầu đồng tình chúng tôi, cổ vũ chúng tôi. Hứa Bảo Sơn cũng đặc biệt tìm tôi thảo luận qua, muốn tôi một khi có tin tức của Lăng Tịch nhất định báo ngay cho ông ấy.

Nhưng vẫn như cũ không có tin tức gì của Lăng Tịch.

Một tuần sau, thi thể Trình Bá Văn được phát hiện ở Mĩ, mình đầy thương tích, thân thể không nguyên vẹn, là còn sống sờ sờ bị người ta đánh đến chết. Tận đây, ân oán hai nhà Giang Trình xem như hoàn toàn kết thúc.

Một tháng lại mau chóng trôi qua, nhìn thấy sắp bắt đầu năm mới. Tôi trước sau vẫn không hề buông tha tìm kiếm, cũng không hề buông tha hy vọng.

Tiếng chuông mừng năm mới vang vọng khắp nơi, tôi ngồi trên giường Lăng Tịch, nhìn bầu trời đêm bên ngoài nhẹ nhàng nói, " Lăng Tịch, chúc mừng năm mới!"

Chuông điện thoại di động vang lên, tôi nhìn dãy số, trái tim căng thẳng, là A Uy.

Tôi từng trong lúc giận tím mặt, quát lớn với cậu ta: "Phế vật! Nếu tìm không thấy thiếu phu nhân, cũng đừng gọi điện nói chuyện với tôi."

Nhưng bây giờ cậu ta gọi lại.

"Thiếu gia, chúng tôi hình như đã tìm được thiếu phu nhân. Lúc vừa rồi khi chuông báo năm mới, tại quảng trường trung tâm thành phố, chúng tôi vô tình nhìn thấy một cô gái, tôi cảm thấy cô ấy chính là thiếu phu nhân, nhưng mà cách ăn mặc của cô ấy thật rất không giống, tôi lại không quá xác định. Thiếu gia, cậu xem...?"

"Hãy nhìn chằm chằm cô ấy, chúng tôi rất nhanh sẽ đến."

Tôi chạy đến sân bay, chổ ở của Lăng Tịch là một thành phố lớn ở phía bắc, sáng ngày mai mới có chuyến bay đi đến đó. Tôi gọi điện cho Hứa Bảo Sơn, sau đó mua hai vé máy bay.

A Uy đón chúng tôi ở sân bay, trong hai tháng này cậu ta đã sờ rõ rành mạch ngách lớn ngõ nhỏ trong thành phố, thực xứng chức hoa tiêu dẫn đường cho chúng tôi.

Xe đứng trước tòa nhà cũ tương đối bụi bặm. A Uy chỉ vào cửa sổ lầu ba, ngày hôm qua cô gái kia quay về nơi đó. Một thuộc hạ khác của tôi luôn trông chừng ở chỗ này nói, nguyên hôm nay cô ấy vẫn chưa ra cửa.

Tôi và Hứa Bảo Sơn men theo cầu thang có chút âm u, chật hẹp, cẩn thận đi lên lầu ba.

Chúng tôi liếc nhau, tôi gõ cửa vài cái.

"Ai vậy?"

Giọng nói bên trong quen thuộc vô cùng, tôi và Hứa Bảo Sơn ngạc nhiên mừng rỡ nhìn nhau, là Lăng Tịch!

"Lăng Tịch, là cha đây." Hứa Bảo Sơn nói rõ ràng.

Bên trong thời gian dài đều không có động tĩnh nữa, trái tim kịch liệt đập nhanh, cũng không dám phát ra âm thanh nào.

"Lăng Tịch, cha cũng chỉ đến thăm con. Con có biết cha lo lắng cho con biết bao nhiêu?" Giọng nói Hứa Bảo Sơn hơi run.

Bên trong cửa truyền đến tiếng bước chân rất nhỏ, dừng trước cửa, lại không có động tĩnh.

Chúng tôi kiên nhẫn chờ đợi, rốt cục, cửa mở ra từ bên trong.

Một cô gái hoàn toàn không giống so với Lăng Tịch trong ấn tượng chúng tôi đứng ở cửa. Cái gọi không giống chính là kiểu tóc và quần áo của cô ấy.

Tóc mái phía trước ngay ngắn mà dày đặc rủ xuống gần chân mài, đầu tóc ngắn cũn như búp bê, phối hợp với cặp kính cận màu đen to đùng trên sống mũi, cô gái trẻ trước mắt rõ ràng là một con mọt sách độ tuổi trung học. Ngay cả trên người cũng là bộ áo len rộng thùng thình và chiếc quần jean bạc màu, so với trang phục trang phục bọn trẻ đang lưu hành không có gì khác biệt.

Tôi và Hứa Bảo Sơn đều sửng sốt.

"Lăng Tịch!" Hứa Bảo Sơn sau khi tinh tế nhận định rõ, rốt cục kêu lên.

"Cha......" Cô gái trừ bỏ ghẹn ngào kêu lên xong, cuối cùng cũng không nói nên một chữ nào nữa.

"Lăng Tịch......" Tôi nhỏ giọng gọi cô ấy.

Cô ấy nhìn tôi một cái, không có tỏ vẻ gì, chỉ giữ chặt tay Hứa Bảo Sơn, "Cha, vào trong đi."

Tôi cười khổ, chính là Lăng Tịch, kiêu ngạo và lãnh đạm của cô ấy, một chút cũng chưa thay đổi.

Căn phòng nhỏ hẹp nhưng gọn gàng sạch sẽ khiến cho không có cảm giác chật chội nào. Chiếc bàn đơn giản, một cái tủ, một chiếc giường.

Trên bàn đặt một chiếc laptop, lúc Lăng Tịch kéo Hứa Bảo Sơn ngồi xuống giường, tôi cúi người nhìn thoáng qua nội dung trên máy. Hình như là phiên dịch tiếng Anh thành tiếng Trung.

"Lăng Tịch, hai tháng này con sống thế nào? Có khỏe không?" Hứa Bảo Sơn hỏi.

"Con tốt lắm, cha." Lăng Tịch kéo cặp mắt kính xuống, rốt cuộc lộ ra gương mặt thanh tú nguyên bản, "Con thuê phòng nhỏ này. Trên mạng tìm được công việc phiên dịch văn thư, không cần giao tiếp với quá nhiều người, đều là gửi qua mail, trong lòng con rất ổn định."

Tôi nghe thực không biết mình có cảm thụ gì. Khó trách bọn A Uy tìm không thấy, trang phục Lăng Tịch hiện tại, ngay cả tôi cũng cảm giác thấy xa lạ, huống chi, cô ấy nhất định rất ít ra khỏi cửa.

"Vậy con ăn cơm ở đâu?"

"Bên kia có phòng bếp nhỏ, con sẽ mua chút thực phẩm ăn liền, tự mình làm. Cha, người uống chút nước nhé?" Lăng Tịch đứng lên đi vào cái cô ấy gọi là phòng bếp, vài giây sau bưng ra một ly nước. Chỉ có một ly.

"Cha, mời cha uống nước. Trên đường có mệt không ạ?"

Hứa Bảo Sơn đưa mắt nhìn tôi một cái, tôi bất đắc dĩ cười gượng gạo. Lăng Tịch vẫn là hận của tôi, căn bản xem tôi trở thành không khí. Cô ấy tất nhiên đoán được tôi phái người tìm được cô ấy, mà ngay cả hỏi cô ấy cũng chẳng buồn hỏi.

"Lăng Tịch, Triết Tín nó rất là nhớ thương con. Chúng ta vừa nhận được tin của con, ngay lập tức bay qua đến." Hứa Bảo Sơn có tâm nhắc tới tôi.

"Lăng Tịch," Tôi lập tức nói,"...... Thực xin lỗi."

Tôi dường như chỉ biết nói câu này với cô ấy.

"Vị tiên sinh này, tôi không phải tên Lăng Tịch," Lăng Tịch nói tới đây, có hơi xin lỗi quay đầu nhìn Hứa Bảo Sơn, sau đó lại lạnh lùng đối mặt tôi: "Tôi họ An, tôi tên là An Nhược Ngọc."

Tôi sửng sốt một lát, rất nhanh liền hiểu được, đây là tên thật của cô ấy.

"Cha, con ..... đã không còn là con của ban đầu rồi, không, con muốn nói, con hiện tại mới chân chính là con, cha có thể hiểu con không?"

"Cha hiểu được, cha hiểu được, con gái."

Long tôi chìm xuống, tôi đã hiểu được ý của cô ấy.

"Lăng......, cô An, tôi có thể nói mấy câu với cô không?" Tôi vốn không nghĩ gấp gáp như vậy, định rằng sẽ từ từ, nhưng mà thái độ của cô ấy làm tôi kinh hoàng, tôi chờ không nổi nữa.

"Con gái, con hãy nói chuyện với nó đi. Cha vào phòng bếp nhìn xem." Hứa Bảo Sơn gật đầu với tôi, đi vào phòng bếp.

"Anh muốn nói cái gì?" Giọng điệu bình thản mà xa cách, "Tôi không biết chúng ta còn có gì có thể nói."

"Anh với tất cả những chuyện đã gây ra cho em cảm thấy thật có lỗi. Còn có anh muốn cám ơn em vì mọi chuyện đã làm giúp cho Giang thị chúng ta."

Cô ấy tựa hồ nhẫn nại một chút, mới thở dài nói: "Anh không nhắc tôi tất cả đã qua không được sao? Tôi nói với anh lần cuối cùng nữa, tôi tên An Nhược Ngọc, tôi và anh không có quan hệ gì cả, trước kia.... không có, về sau càng không có."

"Lăng Tịch," Tôi không hề trốn tránh, tôi nhìn thấy cô ấy xoay người không muốn nhìn tôi nữa, nhưng tôi kiên trì nói tiếp, "Em trở nên kiên cường, anh rất vui mừng. Anh vẫn thường xuyên lo lắng em sống không tốt, vẫn lo lắng cơn ác mộng này sẽ dây dưa đuổi theo em. Anh chỉ muốn sám hối với em, anh mong được em khoan thứ. Chân chính khoan thứ."

Cô ấy lặng im trong chốc lát, thản nhiên nói: "Nếu tôi nói, tôi không hề hận anh, có phải anh có thể buông bỏ cảm giác tội lỗi hoặc cảm giác áy náy bứt rứt? Nếu như vậy, tôi có thể nói cho anh biết, tôi không hận anh. Từ một khắc tôi rời đi bắt đầu, tôi cũng đã được giải thoát rồi."

"Thật sự giải thoát rồi sao?" Tôi không tin. Thương tổn này đau đớn bi thảm như vậy, nói giải thoát là có thể giải thoát sao?

"Đúng vậy." Cô ấy khoanh tay ôm lấy mình, "Tôi biết anh sẽ không tin. Bây giờ tôi có thể nói rõ ràng với anh."

Cô ấy chậm rãi xoay người lại, đôi mắt nhìn tôi có sự thâm trầm bi ai: "Thương tổn anh gây cho tôi, chính là gia tăng trên cơ thể tôi, theo thời gian trôi qua, vết thương gì cũng đều khép miệng. Nhục nhã anh làm với tôi, vào lúc ấy xem ra thì rất khó chịu, nhưng mà động cơ của tôi cũng chẳng đơn thuần, cho nên tôi xem như đó là bản thân mình phải nhận lấy. Nói như vậy anh có thể hiểu chưa? Chúng ta huề nhau. Anh không cần lại thấy áy náy, mà tôi cũng không còn nợ gì anh cả."

"Như vậy, chúng ta có thể một lần nữa bắt đầu không? Anh sẽ yêu thương em thật lòng thật dạ."

Cô ấy nở nụ cười, là một nụ cười khổ bất đắc dĩ: "Anh thật sự buộc tôi phải chính miệng nói ra hay sao? Tôi quả tình không biết anh rốt cuộc là tàn nhẫn với tôi, hay là tàn nhẫn với chính bản thân mình. Được rồi, tôi có thể cho anh biết," Cô ấy hít thở sâu nói: "Tôi chưa từng nảy sinh bất kỳ tình cảm nào với anh, cho dù chỉ một tia tình cảm. Tôi yêu là Trình Bá Văn."

Cơ thể của tôi cứng lại rồi.

Tầm mắt cô ấy bịt kín một tầng nước, nhưng cô ấy cố gắng khắc chế bản thân, có chút run rẩy nói: "Ngày đó, chuyện hắn nói đều là sự thật. Video trên mạng cũng là sự thật. Tôi lúc ấy toàn bộ đều là cam tâm tình nguyện. Nhưng mà chính anh đã kết thúc giấc mộng của tôi, không, phải nói là anh đã làm cho tôi trở nên thanh tỉnh. Tôi từng vì thế mà thống hận anh, nhưng mà giờ đây, tôi cảm tạ anh. Yêu một người không yêu mình là chuyện đau khổ đến nhường nào. Tôi hiện tại đã hiểu rõ, cũng đã buông xuống. Tôi hy vọng anh cũng có thể hiểu được, chúng ta cái gì cũng không có, có thể quên đi đau khổ là một hạnh phúc. Xin anh đừng lần nữa lấy bất kỳ phương thức gì để nhắc tôi nhớ lại, cũng không nên nhắc bản thân mình nhớ lại."

Tôi đột nhiên cũng có cơn xúc động muốn rơi lệ: "Chẳng lẽ em dám nói, bây giờ em nói những lời này, không có chút xíu quan tâm anh sao?"

Cô ấy im lặng không nói, sau đó lắc đầu: "Người khi đang chờ mong bất kỳ điều gì đấy, đều hướng đến phương diện tốt mà suy nghĩ, tôi cho rằng, anh hiện giờ cũng là đang hiểu lầm mà thôi. Tôi chỉ đang trần thuật sự thật, không định ám chỉ anh cái gì cả."

"Anh hiểu rồi." Từng có lúc tôi vì bản thân mình không rõ yêu cô ấy hay không mà giãy dụa, rốt cục hạ được quyết tâm, thì ra là chỉ mình tôi một bên tình nguyện. Đây là giáo huấn cuộc sống dành cho tôi. Yêu phải nên không có bất kỳ tư tâm tư lợi nào, mà ngược lại mỗi lần chỉ nghĩ đến cảm thụ riêng mình, thì sẽ không được đến hạnh phúc chân chính.

"Cha," Lăng Tịch đi vào phòng bếp, "Con làm vài món cho cha ăn nhé. Cha hãy nghỉ ngơi đi, con sẽ rất nhanh làm xong."

"Được." Hứa Bảo Sơn quay lại.

Tôi vẫn như cũ ngơ ngác đứng một chỗ, ông ấy vỗ vỗ bả vai tôi, thấp giọng nói: "Triết Tín, ta biết trong lòng cậu rất khó chịu. Nhưng mà, Lăng Tịch con bé rốt cuộc đã buông bỏ được đau khổ, chúng ta.... hãy chúc phúc cho nó đi."

Đơn giản ba món một canh, Lăng Tịch bưng lên một khay trà, mỉm cười nói: "Cha, con chúc cha khỏe mạnh trường thọ. Chúc mọi người buông bỏ hết mọi chuyện, từ nay về sau quay lại làm con người thật của mình."

Tôi ngửa đầu uống hết, chua sót từ trong lòng bắt đầu.

Lăng Tịch tiễn chúng tôi tới cửa.

Hứa Bảo Sơn nói: "Nhược Ngọc, bác Hứa hy vọng con sống cuộc sống vĩnh viễn vui vẻ."

Lăng Tịch ôm lấy Hứa Bảo Sơn, "Cám ơn. Bác Hứa."

Tôi chỉ là thật sâu nhìn chăm chú, có lẽ đây là lần cuối cùng.

Khuôn mặt thanh tú, nhạt phai vẻ ngây ngô và yếu ớt, xinh đẹp động lòng người như thế, lại không thuộc về tôi.

Yêu cô ấy, chính là làm cho cô ấy hạnh phúc.

Buông tay, chính là cách tôi yêu cô ấy.

-- Toàn Văn Hoàn --


  •   Chương trước


COMMENT