Báo lỗi

Bà Xã Của Thủ Lĩnh Sát Thủ

Chương 20: Đêm Cuồng Dã

Trong bóng đêm, đang diễn ra một sự kiện khiến ọi người đều muốn mở to mắt dõi theo, một hàng xe cảnh sát trải dài trên đường lớn, khi tất cả đoàn xe dừng lại một cách quy củ ở trước cột đèn đỏ chờ đợi đèn xanh tiếp tục khởi hành, thì trước mặt bọn họ lại có một chiếc xe ngang nhiên vượt qua xe cảnh sát, hoành hành ngang ngược xông thẳng về phía trước, việc này khiến cho các chủ xe xung quanh lớn tiếng oán trách, còn nói muốn tố cáo chủ chiếc xe ấy.

Trong xe cảnh sát Tô Cẩm không khỏi có chút kỳ quái nhìn về phía kính chiếu hậu, đi xa như vậy, thế nhưng không có xe cảnh sát đuổi theo? Cảnh sát trong nước cũng quá kém đi!

Trong lúc Tô Cẩm đang nhếch miệng giễu cợt, đột nhiên từ trong bóng tối xuất hiện bốn chiếc xe việt giã màu đen, một trước một sau một phải một trái vây quanh xe cô. Tô Cẩm cả kinh, nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa xe liền phát hiện có mấy chiếc xe việt dã đã khéo léo che kín cửa kính xe nên cô không thể nhìn thấy gì, mọi chuyện đang diễn ra theo cách nào đây?

Bốn chiếc xe việt dã vẫn theo sát Tô Cẩm, cô đang di chuyển xe ra đường quốc lộ, Tô Cẩm không khỏi cảm thấy đau đầu khi gặp phải tình huống như vậy, đây quả thực giống như bị bắt cóc, điều duy nhất khiến cô không cảm thấy tức giận, đó chính là cô không cảm thấy đám người kia có ý định uy hiếp đối với mình, giống như bọn họ chỉ phụ trách dẫn cô đến một chỗ nào đó.

Một đường thuận lợi, hai mươi phút sau, bốn phía xe việt dã bắt đầu đi chậm lại, di chuyển thành hình chữ nhất, đi về phía một cánh cổng lớn xa hoa , Tô Cẩm đi theo tiến vào bãi đỗ xe ngầm, đẩy cửa ra xuống xe, một người đàn ông mặc tây trang hết sức có lễ phép đứng ở trước mặt cô: "Tô tiểu thư, xin mời lên tầng 58 phòng 8069, ở đó có người đang chờ cô."

"Người nào?" Tô Cẩm híp híp mắt, cô hết sức không thích kiểu mời này.

"Lãnh tiên sinh." Người đàn ông mặc Tây trang mỉm cười nói.

Ở trên đường đi, cô cũng đoán được người đó là anh rồi, nghe được tên của anh ta, trong ánh mắt Tô Cẩm thoáng qua một tia giao động, xem ra mọi phiền phứccủa cô đều là anh đứng ở phía sau xử lú sao? Lãnh Mặc Phàm không có việc gì làm hay sao mà cứ thích xen vào việc của người khác làm gì? Đáy lòng Tô Cẩm khẽ oán trách, nhưng bước chân vẫn đi về phía thang máy.

Thang máy nhanh chóng đi lên, đến tầng 58, cửa mở ra, tất nhiên Tô Cẩm cũng muốn gặp anh ta, bước chân không chần chờ, trực tiếp mở của phòng 8069 mà người truyền đạt đã nói. Một lát sau, trong phòng truyền đến tiếng bước chân, cửa mở ra, Lãnh Mặc Phàm mình trần chỉ quấn một cái khăn tắm đứng ở cửa nhìn cô, mỉm cười: "Đến rồi sao."

Tô Cẩm cười như không cười nhìn anh, vóc người hấp dẫn bền chắc , híp híp mắt nói: "Xem ra anh đã biết chắc rằng tôi sẽ tới?" Cô bước vào phòng.

Lãnh Mặc Phàm đóng cửa, tiến lên một bước, từ phía sau ôm lấy eo của cô, môi mỏng bá đạo đặt lên gò má cô một nụ hôn: "Lần này, tôi có lí do thích đáng để có thể gặp em rồi."

Tô Cẩm tức giận hất tay của anh ra, ưu nhã ngồi ở trên ghế sa lon, lông mày kẻ đen khinh thường nâng lên: "Lần sau chớ xen vào việc của người khác, tôi không thích người khác thay tôi khắc phục hậu quả."

Lãnh Mặc Phàm có chút tức giận vì sự tự cao tự đại của cô, anh ngồi xuống đối diện cô nói: “Tôi không có hoài nghi năng lực của em, nhưng vấn đề là, tôi có một nhiệm vụ rất gấp muốn tìm em giúp một tay."

Tô Cẩm ngẩn ra, nhăn mày: "Nhiệm vụ gì đó?"

"Tôi hiện đã đặt vé máy bay đi Seattle để đàm phán một hợp đồng làm ăn, muốn tìm một nữ vệ sĩ đảm bảo an toàn cho tôi, người đó cũng chính là em."

Tô Cẩm cảm thấy nực cười, là vệ sĩ hay là bạn gái? Hoặc là bạn giường? Người đàn ông này có mục đích không chính đáng.Cô làm một tư thế lười biếng, đôi môi đỏ mọng mở miệng: "Tôi không nhận nhiệm vụ trực tiếp, anh muốn mời tôi, phải thông qua tổ chức của tôi trước."

Không bất ngờ cô lại lấy lý do này để từ chối, Lãnh Mặc Phàm lấy một tập tài liệu từ trên bàn ra: "Tôi đã gặp cha nuôi của em rồi, ông ấy không có ý kiến."

Sắc mặt tươi cười của Tô Cẩm như đông cứng, cái gì? Cha nuôi đồng ý? Không phải ông muốn ngăn cản mình cùng anh ta ở chung một chỗ sao? Cô đưa tay cầm lấy tập tài liệu kia, một con số gai mắt đâm vào đáy mắt, mười tỷ, người đàn ông này thế nhưng bỏ ra mười tỷ thuê mình? Xem ra cha nuôi cũng không phải là không có lý do gì để đồng ý, người đàn ông khiến ai cũng phải khuất phục này đã đưa cái giá quá cao để mê hoặc lòng người.

“Như thế nào?" Lãnh Mặc Phàm giọng trầm thấp khàn khàn hỏi một tiếng, lần này với lần bị cô đuổi ra khỏi biệt thự lần trước, hai người giống như hòa nhau một ván.

"Làm vệ sĩ đúng không! OK, không thành vấn đề." Tô Cẩm cố ý cường điệu, chỉ là công việc của một vệ sĩ thôi mà.

Lãnh Mặc Phàm nở nụ cười ám muội: "Là vệ sĩ thì lúc nào cũng phải ở bên cạnh tôi 24/24h, phải nghe theo chỉ thị của tôi."

Tim của Tô Cẩm như đập nhỡ một nhịp, trong nụ cười của người đàn ông này, giống như cô có thể thấy được sau này cô sẽ cùng anh ta quan hệ triền miên. Không biết vì sao, nếu như trong quá khứ khi nhận được loại khách hàng này, cô nhất định sẽ đứng ra nói rõ lập trường của mình, nhưng lúc này, cô thậm chí có chút bị lạc ở đây, trong lòng bàn tay của người đàn ông bá đạo này, xem ra cô thực sự có chút thích người đàn ông này rồi.

Mặc dù nghĩ như vậy, nhưng xưa nay tâm tính cao ngạo cô làm sao có thể mặc anh định đoạt? Như vậy thật không có mặt mũi, cô giật giật khóe miệng: "Tôi nói trước, tôi không phải sủng vật của anh, tôi có thể tự mình làm chủ mọi việc."

"Có thể." Lãnh Mặc Phàm thoáng nở một nụ cười khêu gợi ,ánh mắt thâm thúy giống như đè nén ngọn lửa chỉ chờ được phóng thích ra ngoài.

Tô Cẩm nhạy bén phát hiện ra liền đứng lên nói: "Tất nhiên phải như vậy, vậy tôi đi trước, có chuyện gì thì liên lạc với tôi qua điện thoại."

Lãnh Mặc Phàm thong thả ung dung tự tại ngồi trên ghế sa lon, mỉm cười nhìn cô: "em không nhìn thấy hợp đồng là bắt đầu từ ngày hôm nay sao?”

Tô Cẩm tròn mắt liếc nhìn, thế nhưng hợp đồng ký là hôm nay bắt đầu? cô nhún nhún vai, nở nụ cười châm chọc cười: "Dưới lầu vệ sĩ của anh đủ để chiến đấu với một đội quân , còn cần tôi sao?”

Lãnh Mặc Phàm đứng lên, dáng người cao lớn tạo ra môt lực áp bức rất lớn , ánh mắt sáng quắc bức người ý vị không rõ nhìn chằm chằm vào cô: " Mấy người đó làm sao có thể so được với em."

Tô Cẩm nghe ra được ý tứ trong lời của anh, cười lạnh một tiếng: "Phụ nữ, anh còn thiếu sao?"

"Nhưng anh chỉ cần em." Thanh âm khàn khàn lộ ra tính độc chiếm, anh giống như chỉ muốn bộc phát tính dã thú của mình, không giấu giếm biểu lộ nhu cầu của mình.

Tô Cẩm có chút bối rối quay đầu đi ra: "Tôi đi tắm."

"Chúng ta cùng nhau tắm." Lãnh Mặc Phàm cười nhẹ một tiếng, kéo cô vào phòng tắm.

Oành một tiếng , cơ hồ quần áo cũng không kịp cởi, Tô Cẩm liền bị kéo ngay vào bồn tắm , anh bá đạo hôn, ngăn miệng cô lại. nước, rất mát mẻ, lại không thể dập tắt ngọn lửa dục đang gầm thét của anh, Người Tô Cẩm như bị thiêu đốt, cô bắt đầu đáp lại, nhiệt liệt đáp lại, bộ quần áo mỏng của cô ướt nhẹp,dường cong mê người của cô hoàn toàn hiện ra, một đôi bàn tay đột nhiên cường ngạnh đưa tới, bộ quần áo đáng thương của cô bị xé thành hai mảnh, những giọt nước bắn túng tóe vào hai người, trên đầu, trên người, mãnh liệt, hai thân hình đều không chịu yếu thế áp bức đối phương, chỉ vì tìm kiếm khoái cảm nguyên thủy nhất.

"A. . . . . ." Một tiếng than nhẹ, cả người Tô Cẩm bị ôm lấy, lúc này cô mới phát hiện, từ khi nào mà giờ trên người cô chỉ còn mỗi đồ lót, người đàn ông này thủ pháp cởi quần áo thật thành thạo.

Bị chống đỡ lên tường, cô bắt lấy tay anh ở sau bả vai, khi lấy ngón tay của anh ở trên lưng xuống chỉ thấy một vết đỏ mê người, cặp mắt như sắc lang đang tìm kiếm thứ gì đó, ánh mắt nóng rực nhìn chằm chằm vào dấu vết trên người cô không muốn rời đi,cô có thể nhìn thấy từ ánh mắt của người đối diện phản chiếu con người chân thật nhất của mình, ở trước mặt anh, tất cả những lời muốn nói dều không thể thốt ra được, Tô Cẩm trong lòng hoảng loạn, cô há mồm cắn thật chặt lên bờ vai của anh, máu tanh làm cho trận kích tình này tăng thêm mấy phần khoái cảm.


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT