Báo lỗi

Bà Xã Của Thủ Lĩnh Sát Thủ

Chương 51: Thoát Hiểm

Lãnh Mặc Phàm tự mình cởi áo đắp lên người Tô Cẩm, nhìn vết thương bị nước muối cào rách lại bắt đầu rỉ máu, trái tim anh như bị bóp chặt, nhìn vết da lốm đốm đen do tàn thuốc, anh chỉ hận vì sao không giết được tên hung thủ kia. Nhưng chắc chắn về sau, hắn ta sẽ trở thành đối tượng bị Lãnh Mặc Phàm thề đuổi giết bằng được.

Lục Thiểu Đình đi theo hướng dẫn của Lãnh Mặc Phàm, xe chạy đến chỗ Jack đang ở. Anh ta đã mời bác sĩ tốt nhất chờ ở đó, xe dừng lại, Lãnh Mặc Phàm liền ôm Tô Cẩm vào phòng. Bác sĩ bắt đầu kiểm tra cho cô, hai y tá bên cạnh hỗ trợ.

Ngoài cửa sổ, Lục Thiểu Đình đứng yên, nhìn Tô Cẩm bị ngất nằm trên giường, bàn tay bất giác nắm chặt. Lúc này một y tá đi ra, thấy anh ngoài cửa sổ, hỏi: “Vị tiên sinh này, tôi thấy anh cũng cần phải băng bó một chút.”

Cánh tay của Lục Thiểu Đình nhuốm máu, vết thương giữa trán cũng rất lớn nhưng vì cứu Tô Cẩm nên anh không bận tâm băng bó, nghe thấy y tá hỏi anh gật đầu, theo cô tiến vào một gian phòng khác.

Sau khi bác sĩ xử lý xong vết thương của Tô Cẩm, Lãnh Mặc Phàm vội hỏi tình hình của cô, ngoại trừ vết thương bị nhiễm trùng bên ngoài thì không có gì đáng ngại, có điều mất máu quá nhiều, cần được nghỉ ngơi.

Lục Thiểu Đình băng bó xong đi ra, vừa vặn nhìn thấy Lãnh Mặc Phàm đứng hút thuốc ngoài hành lang, mắt đối mắt, một trầm tĩnh ổn định, một nguy hiểm quỷ dị, Lãnh Mặc Phàm nhếch nhếch khóe miệng: “Xem ra anh cần một chỗ nghỉ ngơi cho khỏe.” Ý nói bóng gió, anh có thể đi được rồi.

“Chỉ bị thương ngoài da thôi.” Lục Thiểu Đình trả lời lạnh nhạt, anh muốn khẳng định Tô Cẩm tỉnh lại, ít nhất nói một tiếng mới rời đi.

“Anh thích cô ấy?” Lãnh Mặc Phàm híp mắt, toàn thân tản ra khí thể sắc bén như hổ báo, ánh mắt căng chặt ý nói, đây là con mồi của hắn.

Lục Thiểu Đình cũng biết tại sao trong lòng nảy sinh khát vọng lưu lại, nhưng cứ rời đi như vậy anh lại thấy không cam lòng. Anh ngẩng đầu, thản nhiên nói: “Tôi và cô ấy không có quan hệ gì cả, anh có thể yên tâm.”

“Tất nhiên như vậy, bắt đầu từ bây giờ cô ấy có tôi chăm sóc rồi, anh có thể đi làm chuyện của anh.” Ý tứ đuổi khách của Lãnh Mặc Phàm rất rõ ràng, anh không thích người đàn ông này, trên người hắn cũng có hơi thở giống anh, mà người đàn ông như vậy làm bạn bên người Tô Cẩm, anh cảm thấy bất an.

Lục Thiểu Đình đứng trước cửa sổ liếc nhìn người phụ nữ ngủ say trên giường, nhíu nhíu mày, trong lòng trào ra cảm xúc phức tạp. Hắn xoay người nói: “Anh hãy chăm sóc tốt cho cô ấy.” Nói xong, bước về phía cầu thang.

Mới đi được vài bước, phía sau truyền đến giọng nam kiên định mang ý chiếm giữ: “Cô ấy là người phụ nữ của tôi, chăm sóc cô ấy là trách nhiệm của tôi.”

Bước chân của Lục Thiểu Đình chậm lại, chỉ một giây, lại bước đi nhanh hơn, nhanh chóng biến mất trong tòa biệt thự.

Ánh mắt của Lãnh Mặc Phàm trầm xuống, khóe miệng hình như hiện lên ý cười thắng lợi.

Tô Cẩm nghỉ ngơi ba giờ thì tỉnh lại, mà nguyên nhân đánh thức cô đó là bàn tay đang bị người nào đó nắm chặt, vì xưa nay cô quen cảnh giác, chỉ cần hơi đụng chạm sẽ lập tức tỉnh ngay. Cô mở mắt ra thấy người đàn ông cầm tay mình, Lãnh Mặc Phàm, trong ánh mắt của anh dâng lên vui sướng, không nén được kích động: “Tỉnh rồi, thân thể cảm thấy thế nào?”

Tô Cẩm lắc đầu, ánh mắt trong suốt tìm tòi một lượt quanh phòng và ngoài cửa sổ, mở giọng khàn khàn: “Hắn đâu?”

Kích động trong mắt Lãnh Mặc Phàm chìm xuống, có chút không vui: “Đi rồi.”

“Anh bảo hắn rời đi?” Tô Cẩm nhìn thẳng Lãnh Mặc Phàm, ánh mắt lấp lánh.

“Bây giờ có tôi bên cạnh em rồi, không cần hắn nữa.” Lãnh Mặc Phàm càng thêm buồn bực, vì sao cô vừa tỉnh đã tìm hắn? Hơn nữa ánh mắt ép hỏi kia giống như anh đã làm sai chuyện gì vậy, điều này khiến anh rất mất hứng.

Tô Cẩm đột nhiên nhắm mắt, ngực hơi phập phồng, hiển nhiên cảm xúc đã bị ảnh hưởng, lúc lâu sau mới mở mắt ra nói: “Anh ấy đã cứu mạng tôi, anh không nên đuổi anh ấy đi.”

Lãnh Mặc Phàm nghe thấy giọng nói của cô có ý trách móc, anh nhướn mi: “Trong tình huống đó, đàn ông cứu phụ nữ là chuyện phải làm.”

Tô Cẩm dùng ánh mắt phức tạp nhìn anh: “Anh không hiểu đâu.”

Những lời này hoàn toàn khiến Lãnh Mặc Phàm buồn bực, anh hừ một tiếng, tức giận nói: “Không phải mới ở chung 1 ngày 1 đêm, em đã thích hắn chứ?!”

Tô Cẩm nhẹ nhàng chống người ngồi dậy, không trả lời vấn đề nhàm chán này của anh. Cô đang suy nghĩ bây giờ Lục Thiểu Đình sẽ làm gì? Anh ta tới đây để điều tra giao dịch của “S” và tên người Mexico, lúc này chắc sẽ đi thăm dò ghi chép giao dịch của tên Ấn Độ và Mêxico, đây là chuyện vô cùng nguy hiểm.

Lãnh Mặc Phàm không nghe được tiếng phản bác, khuôn mặt tuấn tú càng trở nên hung ác nham hiểu, anh cười lạnh: “Nói vậy là em ngầm thừa nhận?”

Tô Cẩm tiếp tục trầm mặc, nghĩ đến thực lực của người Ấn Độ, cô liền lo lắng cho Lục Thiểu Đình. Dáng vẻ nhíu mày không yên lòng của cô rốt cục khiến Lãnh Mặc Phàm bạo phát, vốn đang ghen, hiện tại thấy cô như vậy, tâm trạng của Lãnh Mặc Phàm tồi đến đến mức muốn giết người. Anh bước đến trước mắt cô, ôm cả người cô vào ngực, ép hỏi: “Chẳng lẽ tôi mạo hiểm cứu em, em không cảm động sao? Tôi làm tất cả vì em, em cũng không động lòng sao?”

Lúc này Tô Cẩm mới hoàn hồn nghe hắn nói chuyện, cô có chút hoang mang: “Anh đang nói gì vậy?”

“Tôi đang nói gì? Chẳng lẽ ta thích em cũng sai sao? Chẳng lẽ tôi tức giận vì người phụ nữ của mình quan tâm người đàn ông khác, cũng là sai sao?” Lãnh Mặc Phàm gầm nhẹ.

Tô Cẩm ngẩn ra, lắc đầu: “Hai người vốn không phải cùng một loại người.”

“Vậy hắn có mặt nào hấp dẫn em?” Lãnh Mặc Phàm nhìn cô, ánh mắt hung tợn.

Tô Cẩm suy nghĩ, mắt lộ tia trào phúng: “Điểm khác nhau lớn nhất là, anh ấy giúp người không chờ báo đáp, còn anh, mỗi việc anh làm đều muốn được báo đáp lớn hơn.”

Lãnh Mặc Phàm đột nhiên chấn động, từ trong lời này, anh cảm giác bản thân ở trong lòng Tô Cẩm đã kém hơn Lục Thiểu Đình. Anh ngạc nhiên nhìn cô: “Tôi chỉ chỉ vọng tất cả những việc tôi làm có thể khiến em cảm động mà thôi, nếu vậy cũng là sai, tôi đây thật không biết làm gì để có được lòng em.” Nói xong, anh xoay người giận dữ rời đi.

Nhìn người đàn ông tức giận rời đi, trong lòng Tô Cẩm cũng rất thống khổ. Không phải cô không cảm kích anh, chỉ là anh rất cực đoạn, luôn tự ình là đúng .

Trong phòng cãi vã, Jack đứng bên ngoài đều nghe hết, nhìn Lãnh Mặc Phàm đá cửa bỏ đi, hắn suy nghĩ một chút rồi gõ cửa vào phòng. Tô Cẩm đang xuất thần, thấy hắn đi vào, miễn cưỡng chào hỏi: “Jack.”

“Tô tiểu thư, thật tốt quá cô không sao.” Jack cười nói.

“Cám ơn quan tâm.”

“Thực ra người quan tâm nhất, lo lắng nhất cho cô vẫn là Lãnh tổng, cô không biết lúc nghe tin cô bị bắt tới Ấn Độ, cả người anh ấy như bị điên vậy.” Jack nói.

Tô Cẩm đương nhiên hiểu ý Jack nói, không phải cô không cảm kích, có điều không biết nên nói thế nào mới tốt.

“Lãnh tổng không quan tâm nguy hiểm của bản thân, cố ý muốn tới Ấn Độ cứu cô, nửa đường còn gặp phục kích, không có người bảo vệ, nhưng Lãnh tổng không nghỉ một giây phút nào, quyết định một mình đi cứu cô. Nói thật ra, tô chưa từng nhìn thấy Lãnh tổng khẩn trương cứu một người như vậy, cô là người đầu tiên khiến anh ấy bất chấp nguy hiểm đi cứu.”

Tô Cẩm nghe những lời này, trên mặt thoáng vẻ kinh ngạc, chẳng trách cô không thấy vệ sĩ bên người anh, thì ra là vậy. “Anh ấy cũng quá xúc động .”

“Lúc ấy ông chủ chẳng còn lý trí.” Jack cười khổ.

Tô Cẩm nhìn chậu nước trên bàn xuất thần, Jack tự thấy lời cần nói đã nói xong, hắn đứng dậy rời đi. Trong lòng Tô Cẩm quả thật xúc động vì những lời Jack nói, Lãnh Mặc Phàm làm tất cả vì cô, khiến cô luống cuống. Cô không biết lấy gì để báo đáp anh, sát thủ không có tình cảm, cũng không dám nói đến tình cảm, càng đừng nói dành trái tim ột người đàn ông.


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT