Báo lỗi

Bà Xã Của Thủ Lĩnh Sát Thủ

Chương 66: Chương 66

Edit: susublue

Đây không phải lần đầu tiên Lãnh Mặc Phàm lĩnh giáo tính tình của người phụ nữ này, anh đành phải thỏa hiệp, “Muốn tôi đồng ý cũng được, nhưng phải để cho người của tôi giúp em.”

“Không cần, tự tôi có thể hoàn thành.” Tô Cẩm không hề nghĩ ngợi lập tức từ chối, chuyện này liên lụy tới người trong cơ quan chính trị của Mĩ, cô không muốn để anh dính vào.

“Rốt cuộc là nhiệm vụ gì?” Lãnh Mặc Phàm nhíu mày hỏi.

“Với tôi mà nói, nhiệm vụ rất đơn giản.” Tô Cẩm tự tin cười, trong nụ cười cũng đầy sự liều lĩnh.

Lãnh Mặc Phàm bị nụ cười của cô làm cho ngây người, lập tức cúi người bá đạo hôn lên môi của cô, triền miên với cô trên sô pha, đôi chân thon dài của Tô Cẩm cuốn lấy thắt lưng anh, say sưa chìm đắm trong cuộc hoan ái này với anh, tạm thời quên hết mọi chuyện phiền toái.

Thời gian trôi qua đến ba giờ sáng, màn đêm bao phủ khắp rừng cây, đen tối không chút ánh sáng, thú hoang tru lên như ác ma gào thét, trong rừng núi lúc này đã bị mai phục, lúc này, ở trên trên núi đá, một bóng người đang bám víu trèo lên, trèo trên vách núi đá một cách linh hoạt nhanh chóng, tới một độ cao nhất định, Tô Cẩm đánh giá khối đá này một lần nữa, tiếp theo đó, lấy một gói thuốc nổ ở sau ba lô ra dùng một thanh sắt cố định vào một góc, xác định không có sai lầm, cô mới leo xuống, cất mọi trang bị đi, âm thầm đi đến bên cạnh, giữa cây cối um tùm có một chiếc xe việt dã màu đen được giấu sẵn, cô mở cửa ngồi vào, đồng thời ấn nút mở tất cả thiết bị theo dõi lên, một đường từ ngục giam đi về vị trí của cô, như vậy cô có thể xác định ròng rọc sẽ vận hành.

Tuy rằng chờ đợi lâu nên buồn tẻ, nhưng không có lúc nào Tô Cẩm buông lỏng cảnh giác, những lời cha nuôi nhắc nhở vẫn còn bên tai, lần này có khả năng còn người khác tham gia.

Giọt sương sớm đầu tiên rơi xuống cửa kính xe, sắc trời dần dần sáng lên, trong rừng cây có một cô gái lười biếng như vừa mơ tỉnh giấc, không khí tươi mát, từng tầng từng lớp đều xinh đẹp, nếu không phải đang chờ chấp hành nhiệm vụ, Tô Cẩm thật sự muốn đi leo núi.

Từng giây từng giây trôi qua, Tô Cẩm thám thính được tin tức, thời gian xuất phát từ ngục giam đại khái là chín giờ, hai giờ chiều mở phiên toà, nhưng không biết lần này cảnh sát có nghe được tin tức hay không, mà không có nhiều xe cảnh sát hộ tống, chỉ có một chiếc xe xuất phát.

Tất cả đều chưa xác định, Tô Cẩm phải dò xét lại tin tức lúc trước, ăn một hộp bánh ngọt, uống một chút nước, mắt lại nhìn chằm chằm vào động tĩnh trên màn hình, rốt cục, lúc 8 giờ rưỡi, trên màn hình xuất hiện một chiếc xe cảnh sát bọc thép, năm tên cảnh sát được trang bị áo giáp hạng nặng cầm súng đi ra, bọn họ đứng ở trước cửa hông, đang chờ áp giải phạm nhân, tiếp theo, không đến 2 phút, chỉ thấy một người đeo còng trên tay, dưới chân là xích sắt bị hai tên cai ngục áp giải đi ra, Tô Cẩm nhanh chóng ngắm nhìn khuôn mặt của phạm nhân trên màn ảnh, liếc mắt một cái liền nhận ra đây chính là mục tiêu hôm nay.

Cô liếc mắt nhìn thời gian, sớm hơn so với mong đợi, hiện tại mới 8 giờ rưỡi, xem ra cảnh sát cố ý để lộ là chín giờ, mà trên thực tế bọn họ lại xuất phát sớm, như vậy có thể làm xáo trộn, cũng dự phòng sắp xếp trên đường đi, hiện tại cũng không thể đoán được rốt cuộc có bao nhiêu con mắt đang nhìn phạm nhân này, theo tư liệu, những đồ anh ta từng trộm còn giá trị hơn đám châu báu chưa rõ tung tích này, nếu có người cướp được phạm nhân này, sẽ có khả năng sẽ trở thành tỷ phú.

Tô Cẩm bắt đầu chú ý cao độ, mọi chuyện dọc theo đường đi đều như dự đoán của cô, bao gồm cả tốc độ xe, còn mười km nữa, thật ngắn, Tô Cẩm phải mau chóng giải quyết phạm nhân đào tẩu, nếu không ít nhất sẽ có thêm trăm tên cảnh sát cách đó mười km chạy tới.

Xe làm được tốc độ bảo trì sáu mươi mét, dự đoán đại khái 15 phút nữa sẽ tới, Tô Cẩm vỗ vỗ



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT