Báo lỗi

Bà Xã Của Thủ Lĩnh Sát Thủ

Chương 78: Chương 78

Mười phút sau khi Lãnh Mặc Phàm rời đi, một chiếc xe hơi màu đen ra khỏi khách sạn từ cửa sau, cửa kính xe bị che kín, không nhìn thấy gương mặt của người điều khiển, chỉ thấy xe vừa đi ra khỏi cửa, đã như con báo chạy như bay.

Tô Cẩm vẫn duy trì tốc độ ổn định chạy về phía trước, trong xe ngột ngạt làm cho cô rất buồn bực, kéo cửa sổ thủy tinh xuống, lộ ra một đôi mắt không được bình tĩnh giống như lúc trước, biểu cảm không yên lòng.

Nếu mình thật sự làm cho Lãnh Mặc Phàm lâm vào tuyệt cảnh, cô tình nguyện xóa sạch mọi hi vọng dưới đáy lòng, có lẽ cô giết nhiều người lắm, nên ông trời bắt đầu trừng phạt cô, dù sống hay chết, đều là cô gieo gió gặt bảo, không ai thương tiếc.

Buổi tối, chín giờ, trong một khách sạn năm sao ở Los Angeles, một bóng lưng cao gầy rảo bước tiến vào cửa lớn, kính mát che hơn phân nửa khuôn mặt của cô, cái mũi xinh đẹp và đôi môi đỏ mọng hợp với làn da nhẵn nhụi, cũng đủ phô bày vẻ xinh đẹp của cô.

Đóng cửa phòng, Tô Cẩm tháo kính mát xuống, dù chạy đường dài, trên mặt của cô cũng không có một chút mệt mỏi, ngược lại, cô vô cùng tỉnh táo, cô chờ Anna liên lạc.

Đúng mười giờ, điện thoại trong phòng khách sạn kêu chói tai, chỉ một giây là cô đã bắt máy, “Ừ.”

“Từ chỗ cô đi về hướng Tây Nam một trăm km, có một tòa nhà tổ chức tiệc của tư nhân, đến đó gặp tôi.”Đầu bên kia vang lên tiếng nói mê người của Anna.

Tô Cẩm nhíu mày, không chút do dự lên tiếng trả lời,“Tôi lập tức qua đó.”

“Cô có biết có gì chờ cô ở đây không, ngươi còn gấp gáp như vậy? Cô yêu người đàn ông kia nhiều như vậy sao?”

“Tôi chỉ hy vọng cô không gây phiền phức cho anh ấy.” Tô Cẩm lạnh lùng cảnh cáo.

“Sát thủ mà có tình cảm, chính là tự đi tìm chết, không cần tôi ra tay, xem ra cô cách cái chết không còn xa nữa.” Anna có chút đắc ý cười rộ lên.

“Đó là chuyện của tôi, không cần cô nhắc nhở.” Tô Cẩm hí mắt, đáy mắt lóe sáng, cô tin Anna tỉ mỉ sắp xếp mọi thứ là vì muốn giết mình, chỉ cần có thể bảo vệ anh, thì cô an tâm chịu chết.

“Vậy cô nhanh tới đây đi, tôi chờ cô, đừng có mơ tưởng trốn tránh, sự kiên nhẫn của tôi không tốt lắm đâu.” Anna nói xong, ngắt điện thoại.

Tô Cẩm cúp điện thoại, cười khổ một tiếng, hiện tại Anna đã không còn là sư tỷ mà cô biết, nhưng hiện tại cô ta cũng không hiểu mình.

Một tòa nhà tổ chức tiệc ở phía Tây Nam, chỗ quầy bar yên tĩnh, Anna im lặng thưởng thức rượu ngon, trên sô pha bên cạnh cô, một người đàn ông tuổi còn trẻ, có chút hoài nghi nhìn cô,“Tôi không tin cô thật sự dám đụng đến người của Lãnh Mặc Phàm.”

Anna có chút ảo não trừng mắt nhìn anh,“ Một đứa đang chạy trốn thì sợ cái gì?”

“Đắc tội một nhân vật như vậy, Yuri cũng sẽ không tha cho cô, không phải sao?” Người đàn ông cười rộ lên, cảm thấy đắc ý vì mình phán đoán chính xác.

Tâm tư Anna bị nhìn thấu, cô cũng không muốn tranh luận nữa, nhếch khóe miệng,“Anh không tin, có người tin là được.”

“Tôi nhận được tin tức, Lãnh Mặc Phàm bị cục điều tra liên bang mời đi uống cà phê đen, tôi nghĩ chuyện này cũng có công lao của cô, cô cũng


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT