Báo lỗi

Bà Xã Của Thủ Lĩnh Sát Thủ

Chương 83: Chương 83

Edit: susublue

Hơn mười giây sau, Jack vừa mặc quần áo, vừa đẩy cửa đi vào, vừa vào đã thấy lão bản ngồi ở trên sô pha, sắc mặt âm u, anh sắc bén phát hiện căn phòng im lặng, anh hỏi theo bản năng,“Lãnh tổng, Tô tiểu thư không ở đây sao?”

Lãnh Mặc Phàm nặng nề lên tiếng, trong giọng nói đầy tức giận,“Lập tức tra vị trí của cô ấy cho tôi, tôi muốn biết cô ấy đang ở đâu.”

“Dạ.” Jack lên tiếng trả lời, trở lại phòng cầm máy tính đi qua, ngồi ở trên sô pha, thao tác thuần thục định vị vệ tinh, nhưng mà, trên hình ảnh lại báo là không tìm được, Jack sửng sốt một chút, anh nghĩ sao lại không tìm ra, anh lập tức kiểm tra lại số liệu vệ tinh, sau khi xác định tất cả bình thường, anh cấy vào cơ thể Tô Cẩm một con chíp có mã số, lại tìm tòi thêm một lần nữa, trong vòng hai giây, chỉ thấy trên màn hình vẫn hiện lên như cũ, không tìm được được mã số.

“Không có khả năng!” Jack cảm thấy, đầy nghi hoặc.

Lãnh Mặc Phàm đi qua hỏi,“Sao lại thế này?”

Jack chỉ đành buông tay, rất bất đắc dĩ nói,“Tìm không thấy vị trí của Tô tiểu thư , chẳng lẽ là máy tính bị lỗi?”

Lãnh Mặc Phàm biến sắc,“Cậu nói tìm không thấy vị trí của cô ấy? Rốt cuộc là có chuyện gì?”

Jack suy nghĩ, chỉ đành nói ra suy đoán trong đáy lòng,“Tất cả vệ tinh đều vận hành bình thường, chỉ có một nguyên nhân dẫn đến tình huống này, là con chíp bị phá hỏng rồi.”

Lãnh Mặc Phàm gầm nhẹ một tiếng, khuôn mặt tuấn tú hung ác, nham hiểm khó coi,“Cậu nói là Tô Cẩm đã xảy ra chuyện?”

“Tôi nghĩ con chíp bị phá phá hư cũng không có nghĩa là Tô tiểu thư đã xảy ra chuyện, bởi vì nếu Tô tiểu thư xảy ra chuyện, cũng sẽ không ảnh hưởng đến sự hoạt động của con chíp, chỉ có một khả năng duy nhất là có người lấy con chíp ra khỏi người Tô tiểu thư, còn phá hủy nó...... Mà tôi nghĩ... Người làm chuyện này, chỉ có bản thân Tô tiểu thư.” Jack bình tĩnh phân tích, bởi vì nhìn Lãnh Mặc Phàm đang mất lý trí.

Nghe Jack phân tích làm cho đầu Lãnh Mặc Phàm nổ ầm ầm, anh khó có thể tin chuyện này,“Cô ấy muốn rời khỏi tôi sao?”

“Tôi nghĩ Tô tiểu thư làm như vậy, chính là không muốn liên lụy ngài.” Jack khuyên giải an ủi, Lãnh Mặc Phàm như vậy rất đáng sợ, dã thú không có lý trí thường sẽ giết người.

“Không cần nói nữa, tôi tuyệt đối không cho cô ấy rời khỏi tôi, điều tra vị trí cuối cùng cô ấy xuất hiện cho tôi.” Lãnh Mặc Phàm trầm giọng ra lệnh, muốn anh chấp nhận chuyện này thật sự rất khó, từ nhỏ anh đã ngông cuồng kiêu ngạo, nên anh cũng đủ tự tin là sẽ tìm ra Tô Cẩm.

Jack lại lục lại tin tức của vệ tinh một lần nữa, tìm ra địa điểm cuối cùng mà Tô Cẩm dừng lại, làm cho người ta giật mình là nơi đó là một thị trấn ở phía Nam Los thị trấn, Jack lập tức liên hệ địa được với cảnh sát địa phương thông qua quan hệ, trò chuyện xong, sắc mặt anh ngưng trọng hướng hồi báo với Lãnh Mặc Phàm,“Lãnh tổng, lúc không giờ tối hôm nay, nơi đó quả nhiên đã xảy ra một màn bắn nhau, không có nhân viên bị thương vong, nhưng kỳ quái là, người mà cảnh sát gặp không phải là Tô tiểu thư, mà là một người phụ nữ trên người đầy máu.”

Lãnh Mặc Phàm híp mắt nhẹ nói một tiếng,“Chẳng lẽ là Anna?”

“Cảnh sát nói người phụ nữ này có thân thủ rất cao, có khả năng là một nữ sát thủ, tin chắc rằng chính là sư tỷ Anna của Tô tiểu thư, nhưng vì sao Tô tiểu thư lại liên lạc với Anna? Không phải bọn họ đã trở mặt thành thù rồi sao?”

Lãnh Mặc Phàm vén tóc đen, con mắt đen đột nhiên liếc qua chiếc điện thoại trên bàn, tâm trí anh chấn động, trầm giọng nói,“Điện thoại, lập tức tra xem hôm nay ai đã gọi vào điện thoại.”

Jack nào dám chậm trễ, bận rộn gọi đến phòng truyền tin, chỉ chốc lát sau, đầu kia gửi tới một danh sách được in ra, trong đó phân ra từng mốc thời gian bắt đầu từ 12 giờ ba mươi phút trưa, thật sự có một cuộc trò chuyện gọi từ Los Angeles được ghi lại, Lãnh Mặc Phàm sợ run người nhìn mọi thứ trước mắt, thì ra lúc anh còn ở đây, Tô Cẩm cũng đã có kế hoạch rời khỏi, anh nhớ lại lúc anh gần đi, đột nhiên Tô Cẩm ôm anh từ phía sau, thì ra, đó là một cái ôm tạm biệt, mà anh lại như đứa ngốc không biết gì cả.

Lãnh Mặc Phàm chậm rãi đi đến trước cửa sổ, nhìn bầu trời đêm mênh mông vô bờ bến, giọng trầm thấp tuyên thệ, “Tôi sẽ không để cho em rời khỏi tôi, tuyệt đối không.”

Một cuộc điện thoại tại phía Nam Los Angeles, trong đêm khuya, nơi này mênh mông không người, Tô Cẩm ấn một dãy số quen thuộc, đầu dây bên kia yên tĩnh đáp lại.

“Tôi nghe.” Một giọng nam quen thuộc trầm ổn bắt máy.

“Cha nuôi, là con.” Tô Cẩm hít sâu một hơi, trên mặt lộ ra một nụ cười, giọng của Tương Vinh làm cho cô cảm thấy bình an, tỏa ra sự ấm áp của một người cha hiền.

“Tiểu Cẩm? Con sao vậy?” Tương Vinh nghe ra giọng nói của cô đầy cảm xúc, quan tâm hỏi.

“Cha nuôi, con muốn trở lại bên cạnh cha, con muốn xóa bỏ giao dịch với Lãnh Mặc Phàm, con muốn rời khỏi anh ấy.” Trong giọng nói của Tô Cẩm có một chút khẩn cầu, từ trước cho tới nay, đây là lần đầu tiên cô yêu cầu bỏ nhiệm vụ.

“Xảy ra chuyện gì?” Tương Vinh kinh ngạc dò hỏi, trong giọng nói cũng không có ý trách cứ.

“Đã xảy ra rất nhiều chuyện, khi nào trở về con sẽ nói cho cha nghe, cha đang ở đâu?” Tô Cẩm hỏi.

Đầu kia im lặng vài giây, trả lời,“Cha ở Malaysia, cha sẽ để cho Amy đến đón con.”

Ngắt điện thoại, tâm tư Tô Cẩm nặng nề dựa vào buồng điện thoại, chỉ trong một ngày, đã xảy ra quá nhiều chuyện, làm cho tâm tình cô rất hỗn loạn, có Lãnh Mặc Phàm đan bện một tương lai xinh đẹp cho cô, có Anna mai phục ám sát, còn thiếu Lục Thiểu Đình một nhân tình, cô cảm giác những thứ mình phải vác trên vai càng ngày càng nhiều, làm cho cô khó sắp xếp được mọi thứ, hiện tại cô thầm nghĩ trở lại bên cạnh cha nuôi, làm Tô Cẩm của trước kia, đơn giản là chính mình.

Sáng sớm tinh mơ, đối với nhiều người mà nói, thì đến rất chậm, Lãnh Mặc Phàm ròi khỏi ngọn núi, đến một khách sạn bảy sao ở Los Angeles, từ tối hôm qua đến bây giờ, anh cực kỳ tỉnh táo, một chút mệt mỏi cũng không có, anh có một loại dự cảm mạnh mẽ, Tô Cẩm đã quyết định rời khỏi anh, mà trong khoảng thời gian này những thứ anh bỏ ra sẽ không còn chút giá trị nào nữa, một khi người phụ nữ này lạnh lùng quyết tâm, tuyệt đối sẽ ngoan độc như anh.

“Có tra ra được những chuyến bay từ tối hôm qua đến bây giờ không? Có tin tức của cô ấy hay không?” Lãnh Mặc Phàm không ngại phiền cứ hỏi liên tục khiến Jack sứt đầu mẻ trán, anh căn bản không biết, trong vòng một tiếng, anh đã hỏi hơn mười lần.

Jack nhanh nhẹn lanh lợi, thông qua quan hệ đã tra ra được mọi thông tin từ phi Los Angeles, ý muốn tìm ra nơi Tô Cẩm đáp xuống, nhưng lại không thu được tin gì.

“Lãnh tổng, tôi nghĩ nếu cứ tiếp tục tra như vậy cũng không phải là cách, Tô tiểu thư có thân phận đặc thù, cô ấy nhất định đã làm xong mọi giấy tờ ở các nước trên toàn thế giới, cô ấy nhất định sẽ giả danh để rời đi, chúng ta sẽ không tra được gì.”

“Vậy điều ra tất cả camera ở sân bay, tìm từng cái một cho tôi, dù tốn bao lâu, tôi cũng phải biết được cô ấy đã đi đâu.” Lãnh Mặc Phàm trầm giọng nói, từ tối hôm qua đến bây giờ, sắc mặt anh vẫn hung ác, nham hiểm đến dọa người, mặc dù anh có khuôn mặt tuấn mỹ, nhưng lúc khó chịu chỉ sợ còn đáng sợ hơn dã thú ăn thịt người.

Đúng lúc này, một cuộc điện thoại gọi vào điện thoại của anh, anh nhìn cũng không thèm nhìn liền ấn nút nghe, giọng nói có chút cấp bách.“Chuyện gì?”

Người bên kia quả nhiên bị hoảng sợ, hơn nửa ngày, mới lên tiếng,“Dạ, xin hỏi là Lãnh Mặc Phàm tiên sinh sao?” Là một giọng nữ nói bằng tiếng trung.

Lãnh Mặc Phàm sợ run một chút, nhíu mày nói,“Cô là ai?”

“Anh không nhớ tôi sao ? Tôi là Sarah.” Sarah nhiệt tình giới thiệu.

“À! Là cô sao, xin hỏi có việc gì không?” Lãnh Mặc Phàm lập tức đổi giọng, trở nên tao nhã và lịch thiệp.

“Là như vậy, tôi biết đêm nay ở Washington có một buổi tiệc rượu, tên của anh cũng ở trong số những khách mời, tôi muốn hỏi một chút, anh sẽ đi sao?” Sarah tò mò hỏi, trong giọng nói đầy vẻ chờ mong.

Lãnh Mặc Phàm bị cô nhắc mới nhớ tới, nghĩ đến hôm nay nhận được một tấm thiệp mời,diễn;'dànnlle3quy1]d00n đó là thiệp mời của giới chính trị cấp cao của Mĩ, nhưng, anh chỉ dùng mười giây để suy nghĩ có đi hay không, cuối cùng quyết định từ chối, anh híp mắt suy nghĩ một chút, mỉm cười nói,“Hình như Sarah tiểu thư cũng sẽ đi, đúng không?”

“Cha tôi được mời, ông ấy đưa tôi đi theo, nói như vậy, Lãnh tiên sinh cũng sẽ đến sao?” Hình như điều Sarah quan tâm nhất là chuyện anh có thể hay không, hỏi đi hỏi lại.

Lãnh Mặc Phàm nhếch môi gợi mỉm cười,“Đương nhiên sẽ đi.”

“Vậy thật tốt quá, đêm nay gặp lại.” Sarah vui vẻ hoan hô ở đầu dây bên kia.

“Đêm nay gặp.” Lãnh Mặc Phàm nói xong, quyết đoán gác điện thoại, vừa ngẩng đầu, liền thấy vẻ mặt ngây ngốc của Jack nhìn chằm chằm anh, anh nhăn mày,“Nhìn cái gì?”

Hiếm khi Jack hài hước,“Tôi nghe thấy hình như bên kia là một người phụ nữ, đêm nay Lãnh tổng có hẹn sao?”

Lãnh Mặc Phàm xem thường quăng di động, chậm rãi đáp,“Là con gái bảo bối của Bộ trưởng bộ tư pháp.”

“Oa, đây chính là một thiên kim



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT