Báo lỗi

Bà Xã Của Thủ Lĩnh Sát Thủ

Chương 85: Chương 85

Edit: susublue

Nội thành Kuala Lumpur.

Đêm khuya, trong một quán bar cao cấp, lúc chín giờ, ở cửa có một chiếc xe việt dã màu đen, một người phụ nữ bước xuống xe, cao gầy, gợi cảm, váy ôm màu đen mê người, mang một đôi giày cao gót màu đen, thời tiết vào 10 tháng, ban đêm vẫn nóng bức.

Mái tóc quăn màu đỏ rượu dài đến thắt lưng, dày mà mềm mại, để lộ khuôn mặt xinh đẹp, hết sức mê người, lông mi dày cong vút, môi đỏ mọng mềm mại như nước, toàn thân cô tỏa ra vẻ quyến rũ.

Tô Cẩm thong thả đi vào đại sảnh quán bar, không thèm nhìn những ánh mắt nóng bỏng đang nhìn cô, cô lập tức đi đến quầy bar, cử chỉ giơ tay nhấc chân đầy tao nhã, tại cái quán bar ngợp màu vàng son này, cô như một ngọn lửa, nhiệt tình cuồng dã, chói mắt áp bức người.

Phục vụ ngơ ngác nhìn cô ngồi xuống, nở nụ cười lễ phép hỏi,“Tiểu thư, có cần gì không?”

“Cho tôi một ly whisky, thêm đá.” Tô Cẩm trả lời bằng tiếng anh một cách lưu loát.

Đôi chân thon dài gác lên, Tô Cẩm nhìn đám người chung quanh quán bar, Lãnh Mặc Phàm còn chưa tới, có lẽ cha nuôi báo quá muộn, nhưng mặc kệ thế nào, Tô Cẩm đã chuẩn bị sẵn sàng để nghênh đón người đàn ông này, cùng với lửa giận và những lời chất vấn của anh.

Ở một chỗ tối trong quán bar, có bốn năm người đàn ông đang rục rịch, bọn họ đã coi Tô Cẩm là mục tiêu đêm nay, hơn nữa, bọn họ cũng đang đánh cuộc sôi nổi, xem thử đêm nay ai may mắn câu được vị mỹ nữ này, trong số bọn họ, có hai ba đại gia, trong nhà có tài sản vài tỷ, trong đó hai nhân viên công chức, gia thế đều rất hùng hậu.

Trong đó, có một người đàn ông đề nghị đứng lên đầu tiên, anh tự nhận là mình đẹp trai, bước chân đến quầy bar, ngồi xuống bên cạnh Tô Cẩm, nam nữ xa lạ muốn gần gũi thì trao đổi ánh mắt là điều kiện tiên quyết, người đàn ông này cũng không ngoại lệ, hai mắt anh sáng ngời đánh giá Tô Cẩm, cuối cùng, nhếch môi cười,“Mỹ nữ chỉ có một mình thôi sao?”

Bình thường, những cô gái mặc quần áo cầu kỳ, toàn thân hàng hiệu, quảng cáo rùm beng thu hút được ánh mắt đánh giá của những người đàn ông như vậy, có lẽ sẽ e lệ, có lẽ sẽ nhiệt tình, nhưng Tô Cẩm chỉ thản nhiên lên tiếng trả lời, mắt vẫn không thèm nhìn anh,“Đúng vậy!”

“Một người phụ nữ đến quán bar! Có hai khả năng, thứ nhất, thất tình, thứ hai, cô đơn, tiểu thư là một trong số đó sao?”

“Ở trong quán bar, đàn ông đến gần phụ nữ độc thân, chỉ có một mục đích, ái mộ, tình một đêm, anh thuộc loại nào?” Tô Cẩm không hề khách sáo hỏi lại anh, rốt cục, mắt của cô cũng nhìn anh, trong veo lạnh lùng, còn không hề ngại.

Người đàn ông ngượng ngùng nở nụ cười, xua tay nói,“Hiểu lầm hiểu lầm thôi, tôi chỉ muốn làm quen với tiểu thư mà thôi, tuyệt đối không có ý khác.”

Tô Cẩm chậm rãi đánh giá anh, nhìn anh cũng áo mũ chỉnh tề, diện mạo không tệ, cô mím môi nở nụ cười,“Mời tôi uống một ly!”

Người đàn ông lập tức mở miệng cười, nói với phục vụ quầy rượu,“Lấy hai ly rượu đỏ.”

“Tôi muốn rượu mạnh, càng mạnh càng tốt.” Tô Cẩm nghiêng đầu sửa lại lời nói.

“ Rượu mạnh, cho chúng ta rượu mạnh nhất.” Người đàn ông càng cười vui vẻ, anh nghĩ cơ hội của mình tới rồi.

Phục vụ đẩy rượu qua, Tô Cẩm cầm lấy một ly ngẩng đầu uống hết, rồi đẩy cái ly qua,“Thêm một ly nữa.”

Mà người đàn ông bên cạnh cầm ly rượu còn đang ngây người, chỉ có thể khen,“Tửu lượng của tiểu thư không tệ!”

Phục vụ nhanh chóng pha chế thêm một ly, Tô Cẩm nhếch môi tự giễu hừ một tiếng, tiếp tục nâng ly uống rượu, chất cồn chạy trong cơ thể của cô, nhưng cô lại càng uống càng tỉnh, thật ra cô cũng không có bình tĩnh như ngoài mặt, lòng của cô từ khi biết Lãnh Mặc Phàm đến nay, đều luôn rối loạn.

“Tiểu thư, muốn qua chỗ tôi ngồi không?” Người đàn ông mời, anh kết luận là Tô Cẩm thất tình, mà thường phụ nữ thất tình sẽ không có lòng phòng bị, anh có thể nhân cơ hội mà vào.

Tô Cẩm không có lên tiếng, chỉ cúi đầu, không biết suy nghĩ cái gì, người đàn ông nghĩ rằng cô không nghe thấy, vươn tay choàng qua bả vai của cô,“Tiểu thư, không phải cô đã say rồi chứ?”

Tô Cẩm chán ghét muốn hất tay anh ra, nhưng mà, có một bàn tay túm lấy cánh tay người đàn ông nhanh hơn, sức lực to lớn, đẩy người đàn ông té từ trên ghế xuống đất, ngã xuống dưới, người đàn ông bị đau quỳ rạp trên mặt đất, còn chưa phục hồi lại tinh thần, trên đầu đã vang lên tiếng gầm nhẹ đầy tức giận,“Mày không có tư cách chạm vào cô ấy, cút ngay.”

Tô Cẩm nghe thấy tiếng nói bá đạo sắc bén phía sau, không cần quay đầu, cũng biết là anh đến đây, Tô Cẩm vẫn quay đầu lại, Lãnh Mặc Phàm ở bên cạnh cô, người đàn ông kia chật vật đứng lên khỏi mặt đất, hung tợn nhìn Lãnh Mặc Phàm,“Mày......Mày dám đánh tao?”

Lãnh Mặc Phàm khinh thường hừ lạnh một tiếng,“Đánh mày chỉ làm bẩn tay của tao.” Giọng nói vừa vang lên, chung quanh người đàn ông bị vây kín, sáu tên cao lớn bao quanh lấy anh, trong mắt bọn họ đầy sát khí, cũng đủ dội tắt lửa giận của người đàn ông này.

Thấy thế này mới hiểu được anh đã chọc tới người nào, anh đành phải xua tay cười nói,“Hiểu lầm, hiểu lầm......Tất cả đều là hiểu lầm.” Nói xong, xám xịt trở về chỗ cũ, người ngồi quanh



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT