Báo lỗi

Bà Xã Của Thủ Lĩnh Sát Thủ

Chương 87: Chương 87

Mười ngày sau, Chicago.

Sau khi Tô Cẩm ngồi trên máy bay đã xác định được mục tiêu, cả người cô liền rơi vào trạng thái phấn khởi, cô toàn tâm toàn ý xâm nhập để điều tra tin tức có liên quan đến hắc bang, đối mặt với thủ lĩnh tổ chức hắc bang nổi danh thế giới này, nếu không nắm chắc, người chống lại anh, chỉ có con đường chết.

Tương Vinh từng khuyên cô, kêu cô buông tay, đáng tiếc vô dụng, Tô Cẩm giống như đã thay đổi, trở nên mạnh mẽ hơn trước kia, tự tin, không chút sợ hãi, trong mười ngày qua, trong tất cả thời gian nghỉ ngơi của cô, cô chưa từng ngừng suy nghĩ.

Cô cần cuộc sống phong phú như vậy, cô tự tạo cho mình một nhiệm vụ không thể hoàn thành, mà nguyên nhân thúc đẩy Tô Cẩm thay đổi chỉ có một, cô phải nhanh chóng quên Lãnh Mặc Phàm, đẩy Lãnh Mặc Phàm ra khỏi sinh mạng của cô, mà Tô Cẩm tìm được phương pháp rồi, đi làm chuyện vượt qua khỏi năng lực thực tế của cô.

“Sư tỷ điên rồi sao.” Câu cửa miệng của Amy.

“Tôi cũng sắp điên rồi.” Ivan thở dài, những ngày nay cô phải thu thập tin tức có liên quan đến Rio trên toàn thế giới, làm cho cô thức trắng theo suốt đêm.

“Đây, đưa cho sư tỷ đi!” Ivan đưa mấy tập tư liệu mới nhất cho Amy, xoa mí mắt sắp sụp xuống, cô thật sự rất buồn ngủ.

Amy cầm lấy tư liệu đẩy cửa đi vào trong thư phòng, chỉ thấy Tô Cẩm tựa vào trước cửa sổ trầm tư, tay kẹp một điếu thuốc, nghe thấy tiếng đẩy cửa phía sau, Tô Cẩm quay đầu lại nhìn thoáng qua,“Đặt tư liệu lên bàn đi! Lát nữa chị sẽ nhìn.”

“Sư tỷ, thật ra chị không cần phải liều mạng như vậy, tiện nhân Anna kia tạm thời sẽ không tìm thấy chúng ta.” Amy đau lòng nhìn cô, chỉ trong mười ngày ngắn ngủn, Tô Cẩm đã gầy đi.

Tô Cẩm nở nụ cười, không cho là đúng, cũng không trả lời, dập tắt thuốc, cô cầm lấy tư liệu ngồi vào sô pha, mở ra đọc, Amy thấy cô không thèm nhìn mình, không thú vị lui ra ngoài.

Những ngày này, Tô Cẩm đã nắm được đại khái hơn một nửa tư liệu, Rio là một người rất kiêu ngạo, ông tự tin với thế lực của mình, cho nên, muốn tìm được ông ta rất dễ dàng, nhưng muốn xóa sạch những thân tín và thủ hạ của ông ta cũng là chuyện cực kỳ khó khăn, lính đánh thuê trong tay ông ta tới mấy nghìn người, có ở khắp nơi trên thế giới, mà trước mắt, thủ hạ bên người ông ta cũng mấy trăm người, muốn tiếp cận ông ta, thật không dễ dàng, hơn nữa ông ta xuất thân từ quân đội, dù là độ nhạy bén, thân thủ, đều rất khó nắm bắt.

Tin tức lấy được từ chỗ Tương Vinh là nhiều nhất, Rio từng là thiếu tướng Bộ binh, sau đó phạm vào sai lầm lớn bị bắt được, vào tù năm năm, sau khi đi ra đã thành lập một hắc bang, chuyên chế độc để kiếm tiền, sau đó chậm rãi mở rộng thế lực, trong năm năm ngắn ngủn, ông trở thành tay côn đồ hùng mạnh nhất địa phương, lũng đoạn toàn bộ quốc gia bằng những giao dịch phi pháp, thế lực của ông càng lúc càng lớn, nối đường dây quốc tế, bảy năm trước, ông ta bắt đầu đề cập việc mua bán vũ khí ở các nơi, vì vậy ông kiếm được không ít tiền, đến bây giờ đã trở thành thủ lĩnh hắc bang quốc tế.

Tương Vinh đã từng đụng độ với ông ta, từ mười lăm năm trước, Tương Vinh làm đội trưởng bộ đội đặc chủng, tham dự hành động truy bắt Rio, lúc hành động, Tương Vinh bắn chết em trai ông, mà ông trả lại cho Tương Vinh một vết sẹo trên mặt, sau đó, Tương Vinh rời khỏi tổ chức, bắt đầu bí mật huấn luyện nữ sát thủ kiếm tiền thay ông, ẩn thân vào chỗ tối, Rio từng đi tìm ông, nhưng vẫn không có tin tức, đến khi Anna phản bội, mới tìm được Tương Vinh.

Đây nợ máu, Rio tuyệt đối sẽ không bỏ qua, mà Anna gia nhập, chính là điểm chết của Tương Vinh, Rio sẽ không tiếc mọi thứ để giết Tương Vinh.

Đọc xong tin tức mới nhất, Ivan lấy được một cuộc điện thoại, trong đó công bố gần đây Rio có một lô súng ống đạn dược đưa tới Chicago, mười ngày sau, có khả năng ông ta sẽ xuất hiện ở đây, mà đây chính là một cơ hội vô cùng tốt, Tô Cẩm tập hợp tư liệu lại, mắt lóe sáng như ánh sao, ánh sáng lạnh như băng chiếu ra từ trong mắt, lợi hại mà lãnh khốc.

Washington.

Phòng làm việc cao cấp, đã lâu rồi Lãnh Mặc Phàm chưa đến tổng công ty ở Mĩ, rời khỏi công ty trong ba tháng, anh phải bớt thì giờ đến văn phòng – văn kiện chồng chất như núi ở nơi đó đang chờ tra tấn anh, xử lý xong mọi công việc, cả người anh nhàn tản đi, mà phía sau anh lại là phẫn nộ, mười ngày, vẫn chưa có tin tức của Tô Cẩm, có trời mới biết những ngày nay anh vượt qua như thế nào, dựa vào sô pha, anh chậm rãi đút năm ngón tay vào túi quần, giữa trưa nắng chói mắt chiếu xuyên qua cửa sổ thủy tinh bao phủ căn phòng rộng hai trăm m², lúc này là cuối mùa thu, làm cho người ta cảm thấy bình tĩnh mà ấm áp.

Bình tĩnh, hiện tại anh rất cần hai chữ này.

Trước kia, một ly cà phê đen có thể giải quyết mọi buồn bực, hiện tại, hoàn toàn không có hiệu quả, trong lòng anh trống rỗng, chỉ cần một người phụ nữ đến giúp anh bình tâm, mà người phụ nữ này lại biến mất.

Bình tĩnh cơ trí, là tác phong làm việc từ trước đến nay của anh, mà một tuần nay, lúc chủ trì hội nghị anh lại luôn nổi giận bất thường, điều này làm cho tất cả nhân viên cấp cao của công ty và các cổ đông biến mất không dấu vết trong khoảng thời gian này, không dám tới gần anh trong vòng ba trăm mét, mà nhân viên cũng bị vạ lây, có đôi khi đang đi trên đường, đều bị cảm xúc ác liệt của anh ảnh hưởng, mắt anh sắc bén mà hung hãn như mắt con sói sắp nuốt chửng con mồi, người nào nhìn thẳng vào anh, đều không hết sợ hãi trong ba ngày.

Ngoại trừ một người thường xuyên đứng ở đầu ngọn lửa như Jack, anh quả thực trở thành người bị hại trực tiếp nhất, anh đã không ngủ mấy ngày mấy đêm rồi, bởi vì không muốn văn kiện có sai sót, để rồi bị ai đó mắng, anh cũng không muốn phạm phải sai lầm gì, huống chi chỉ là một lỗi nhỏ không đưa cà phê đến đúng lúc, anh đã bị chỉnh đến mức không chê được.

Nhưng hôm nay, anh không có biện pháp khống chế tâm trạng dồn dập, chưa gõ cửa mà đã đẩy cửa đi vào, thế cho nên, anh vừa vào cửa liền thấy một đôi mắt căm tức, anh có chút lúng túng dừng lại gõ cửa,“Lãnh tổng, thực xin lỗi, có chuyện quan trọng muốn tìm ngài thương lượng.”

Lãnh Mặc Phàm ngầm đồng ý cho anh tiến vào, trầm giọng nói,“Chuyện gì?”

“Ngài xem cái này đi.” Jack đưa phần công văn đến trước mặt anh, đó là văn kiện điều tra của cục liên bang.

“Đây chính là một phần của bản dự thảo, nhưng phương diện này có nhiều tin tức bất lợi đối với ngài.” Jack lo lắng mở miệng, trên văn kiện này Lãnh Mặc Phàm có tội án nghiêm trọng nhất, tham gia buôn lậu súng đạn, hơn nữa văn kiện còn có văn bản đính kèm, nhìn như là căn cứ chính xác theo đó.

Lãnh Mặc Phàm nhíu mày lại, lạnh lùng nói,“Rốt cục là có chuyện gì? Vì sao bọn họ lại có cái này?”

“Chuyện này còn chưa rõ, tôi cũng vừa mới nhận được văn kiện, bọn họ đề nghị nửa tháng sau sẽ tiến hành lên án ngài, trong khoảng thời gian này, chúng ta phải làm gì bây giờ.”

“Vì sao bọn họ lại xác thực được thời gian và địa điểm mua bán súng đạn?” Lãnh Mặc Phàm nhíu mày, mặc dù đáy mắt có lửa giận, nhưng anh vẫn duy trì vẻ hoàn mỹ tao nhã và sự bình tĩnh.

“Có khả năng là nội gián.”

“Hiện tại súng đạn ở đâu?”

“Chicago, người mua là thủ lĩnh tổ chức hắc bang quốc tế, Rio, nửa tháng sau chính là ngày giao hàng, trước lúc này nếu không tra ra nội gián là ai, đến lúc đó ông ta thật sự sẽ bị cảnh sát khống chế, sẽ trở thành nhân chứng tốt nhất để chỉ tội ngài.” Jack bình tĩnh phân tích.

Lãnh Mặc Phàm hơi dựa lưng ra sau, cơ thể dựa hẳn vào sô pha, âu phụ cắt may tỉ mỉ che bớt sự giỏi giang và trí tuệ của anh, mà lúc này trên người anh tỏa ra hơi thở lãnh khốc, ánh anh lạnh như băng, cho dù là cả phòng đầy ánh nắng cũng không che dấu được.

“Lãnh tổng, có cần tôi lập tức đến Chicago điều tra rõ ràng hay không?”

Khóe miệng Lãnh Mặc Phàm nhếch lên, môi mỏng mở ra,“Tôi tự mình đi.”

Cục bộ cảnh sát quốc tế Mĩ, trong phòng hội nghị, đang tiến hành một cuộc hội nghị khẩn trương.

Tất cả cảnh sát đều ngồi chỉnh tề, nghe cảnh sát trên bục giảng phân tích tư liệu trên màn hình chiếu.

“Bross Rio, chắc là cái tên này mọi người đều rất quen thuộc, ông ta từng phạm phải một trong năm tội danh lớn nhất mà lại được vô tội phóng thích, ông ta chạy trốn pháp luật, hoành hành ngang ngược, thành lập tổ chức hắc bang quốc tế, tội phạm trên tay ông ta nhiều đếm không xuể, hiện tại, rốt cục chúng ta cũng có cơ hội, nếu lần này thành công, chúng ta có quyền khởi tố ông ta, tống ông ta vào ngục giam, lần này chúng ta sẽ để mắt đến người này, không lâu sau, ông ta có một phiên giao dịch súng ống đạn dược, chúng ta lấy được tin này, bọn chúng sẽ xuất hiện ở phía Nam Chicago, cảnh sát địa phương đã chú ý chặt chẽ hành động lần này, bởi vì đây là vụ án hình sự có quy mô quốc tế, cấp trên ra lệnh cho cảnh sát quốc tế chúng ta tham dự điều tra bắt toàn bộ.”

Hội nghị dài đến hai tiếng rốt cục cũng chấm dứt lúc chín giờ tối, Lục Thiểu Đình trở lại văn phòng, liền thấy cấp trên của anh ngồi ở chỗ của anh, anh mỉm cười nhìn ông.

“Trưởng quan.” Lục Thiểu Đình lễ phép kêu một tiếng.

“Đối với vụ án lần này cậu đều hiểu rõ, có nắm chắc hay không?” Vị cảnh sát lớn tuổi nghiêm túc hỏi.

“Toàn bộ đều đã hiểu, nắm chắc mười phần.” Lục Thiểu Đình lên tiếng nói.

Từ sau khi Lục Thiểu Đình xuất viện, trong năm ngày ngắn ngủn, anh lại lập công lớn, thành công bắt giữ hai tên trộm quốc tế, anh tỉnh táo sâu sắc làm cho mình nhanh chóng lấy lại sự tín nhiệm của cấp trên sau vụ án của Tô Cẩm, mà hành động truy bắt lần này, anh vẫn được chọn làm đội trưởng như cũ, dẫn đầu đội xuất phát.

“Tốt lắm, tôi tin tưởng năng lực của cậu.” Vị cảnh sát lớn tuổi vừa lòng gật đầu, vỗ vỗ bờ vai của anh rồi rời đi.

Lục Thiểu Đình buông văn kiện xuống, lẳng lặng ngồi ở trong văn phòng, tỉnh táo suy nghĩ, tỉ mỉ sắp xếp hành động nhiệm vụ lần này, tất cả đều không có sơ hở, đầu óc anh mới thoáng thả lỏng, lúc này, cửa phòng anh vang lên tiếng động, một bóng dáng mê người dựa vào cửa, khuôn mặt trái xoan xinh đẹp cười khanh khách nhìn anh, dùng tiếng phổ thông đạt tiêu chuẩn,“Lục trưởng quan, còn chưa tan tầm sao?”

Lam Mị, một cảnh sát đến từ Trung Quốc được điều đến đội hình sự không lâu, cô vĩ đại, thân thủ rất cao, hơn nữa ngoại hình lại xinh đẹp, cô được xem như tinh anh giữa những nữ cảnh sát, cô cũng được xếp vào hành động lần này.

Lục Thiểu Đình nở nụ cười “Còn đang suy nghĩ vụ án này.”

“Vụ án thì phải nghĩ, nhưng cơm chiều cũng không thể không ăn, tôi sắp chết đói rồi, ăn cùng nhau đi!” Lam Mị mời, đôi mắt trong trẻo xẹt qua một chút yêu mến.

Lục Thiểu Đình suy nghĩ, thu dọn văn kiện một chút, đứng dậy đi về phía cô, Lam Mị cười quyến rũ đón tiếp anh, hai người đi ra khỏi cửa.

“Vết thương ở ngực trái anh thế nào rồi? Có bị nhiễm trùng không?” Lam Mị quan tâm hỏi, hành động truy bắt lần trước, miệng vết thương của Lục Thiểu Đình bị nứt nên bị nhiễm trùng.

“Không sao.” Lục Thiểu Đình cười nhẹ, nói đến đề tài này khiến mắt anh xuất hiện một tia sáng kỳ dị.

Lam Mị ngẩng đầu vừa vặn bắt được vẻ mặt đó của anh, không khỏi buồn cười nói,“Làm sao vậy? Nghĩ đến cái gì sao? Bị thương còn vui đến vậy sao?”

“Không phải.” Lục Thiểu Đình hơi bối rối lắc đầu.

“Mạng của anh lớn, trái tim không giống người khác, nếu không đổi thành người khác, đã sớm mất mạng, anh còn cười được sao, anh có biết hành động truy bắt lần trước khiến tôi lo lắng nhiều thế nào không.” Lam Mị bất tri bất giác bày tỏ sự quan tâm khó nói thành lời của mình ra.

Lục Thiểu Đình sợ run một chút, cười nói,“Cám ơn.”

“Ai da, gặp phải loại người không muốn sống như anh, tôi cũng không có cách nào, tôi cũng chỉ quan tâm thôi.” Lam Mị cố ý cao giọng để xúc động nhỏ này, nhưng đáy lòng lại hơi mất mát, mấy ngày qua, nếu Lục Thiểu Đình không ngu ngốc, như vậy anh nhất định có thể cảm nhận được tâm tư của cô, nhưng điều làm cho cô thất vọng là, Lục Thiểu Đình thật sự ngu ngốc trên tình thương, lại không có một chút phản ứng nào, ngược lại mỗi lần cô đột nhiên nhắc đến chuyện tình cảm, anh có vẻ lạnh nhạt hơn.

Nghĩ đến đây, trong lòng Lam Mị thật sự buồn bực!

Hai ngày sau, khách sạn năm sao cao cấp ở Chicago, trong phòng 8014, đang tiến hành một cuộc nói chuyện nghiêm trọng mà đầy sát khí, người đàn ông ngồi ở chính giữa sô pha, thâm trầm khó lường, ngoại trừ vẻ lãnh khốc và lạnh nhạt trong mắt thì không còn cảm xúc nào khác, như tròng mắt lợi hại của chim ưng vậy, ba người đàn ông trung niên trước mặt nơm nớp lo sợ phá, mà mỗi khi anh nhìn người nào, người đó sẽ sợ run rẩy, gục đầu xuống không dám nhìn thẳng anh.

“Nói, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?” Lãnh Mặc Phàm ném văn kiện trong tay xuống trước mặt bọn họ.

“Chuyện này...... Chuyện này nhất định là hiểu lầm, chúng tôi vốn không có tiết lộ một chữ.” Một người đàn ông tóc vàng giải thích.

“Đừng nói với tôi là đám văn kiện này tự mình chạy đến cục cảnh sát!” Lãnh Mặc Phàm cười lạnh một tiếng, đáy mắt đầy sát khí.

“Không, tôi cảm giác này trong này nhất định có nội gián, lần này người phụ trách vận chuyển quá nhiều, trong khoảng thời gian ngắn khó mà tìm được, cho chúng tôi một chút thời gian, chúng tôi nhất định sẽ tự mình giao người cho Hall tiên sinh xử trí.”

“Đúng đúng đúng...... Cho chúng tôi thời gian.”

“Ba ngày, cho tôi một lời giải thích, nếu không, các người tự biết hậu quả.” Lãnh Mặc Phàm lạnh lùng mở miệng.

Ba người bị đưa ra khỏi phòng, Jack đi tới, sắc mặt phán đoán,“Tôi có trực giác, nội gián là một trong ba người này.”

“Sao!” Lãnh Mặc Phàm ý muốn anh tiếp tục nói.

“Đầu tiên, loại trừ một chút, lần vận chuyển vũ khí này, người biết ngài là ông chủ thật sự, ngoại trừ ba người bọn họ ra, không có người thứ tư, thứ hai, bọn họ đã hoạt động lâu như vậy, bọn họ không phải là người dễ mua chuộc, lại càng không thể tiết lộ tin tức của ngài cho người khác, đương nhiên cũng có khả năng này, nhưng nếu bọn họ nói cho người thứ tư, thì người xui xẻo chính là ba người bọn họ, bọn họ không thể ngu xuẩn đến nỗi ngay cả mình cũng bán, cho nên, kết luận lại nội gián là một trong ba người bọn họ.”

“Vậy cậu cho rằng sẽ là ai?”

“Chuyện này sẽ thông cuộc điều tra kế tiếp, nhưng trong lòng tôi đã nghi ngờ một người, không biết có đúng hay không, nếu thật sự là tên đó, vậy thì hắn tự tìm đường chết rồi.” Jack hơi thương tiếc nói.

Nước Mĩ, phòng riêng của Bộ trưởng Bộ Tư pháp.

Một bóng người xinh đẹp ngồi ở trước bàn vẽ tranh, bút di chuyển trong tay, vẽ ra một rừng cây đầy nắng sớm rất đẹp, ánh mặt trời vàng chói mắt chiếu xuống, mấy con thỏ nhỏ linh động dùng chân trước giữ cỏ xanh để ăn, trên trời xanh xa xăm, vài áng mây trắng trôi, trống trải mà du dương, tất cả hình ảnh đều xinh đẹp, kỹ thuật của người con gái càng vẽ càng tuyệt vời, Sarah chấm vài hạt sương sớm, một bức tranh xinh đẹp liền hoàn thành.

Cô vui vẻ mím môi cười, ngắm nhìn bức tranh của mình, mà lúc này, ngoài cửa vang lên tiếng đập cửa quấy rầy suy nghĩ của cô, cô đứng dậy đi ra mở cửa, chỉ thấy hai người đàn ông mặc tây trang lễ phép đứng ở cửa, cô nhận ra bọn họ, là điều tra viên ở liên bang.

“Xin chào tiểu thư Sarah, xin hỏi Bộ trưởng có trong phòng không?”

“Ba tôi tham dự một tiệc rượu, còn chưa trở về.” Sarah nở nụ cười đáp lại.

“Vậy sao! Vậy làm phiền Sarah tiểu thư đưa tư liệu này cho ba cô.” Một người đàn ông đưa túi văn kiện cho cô.

“Được.” Sarah cầm lấy, nhìn theo bóng lưng hai người đàn ông rời đi.

Đóng cửa lại, Sarah xoay người, đột nhiên một bóng trắng nhanh chóng nhào về phía cô, cô hoảng sợ, giơ tay lên, cả người chật vật ngã xuống dưới đất, mà cái bóng trắng gây chuyện kia lại đang nhiệt tình rúc ở trước ngực cô, mở to đôi mắt rất vô tội.

“Hư hỏng, em thật hư hỏng.” Sarah buồn bực xoa đầu thú cưng, kéo cái lỗ tai dài của nó,“Lần sau không được như vậy nữa.” Nói xong, mới nghĩ đến tập tài liệu vừa rồi, cô nhìn qua, lại thở dài, chỉ thấy tài liệu đã vương vãi lung tung.

“Nhìn chuyện tốt em làm kìa.” Sarah thầm oán, vừa nhặt tài liệu lên, chuẩn bị bỏ vào túi tài liệu, vừa kiểm tra lại, cô cũng hiếu kì nhìn thử, nghĩ rằng, chắc lại có chuyện xảy ra?

Nhưng mà lại nhìn thấy cái tên quen thuộc phía trên tài liệu, Hall, Lãnh, cô kinh hãi, đưa tập tài liệu đến gần mặt, nghĩ là mình nhìn lầm, nhưng mà, trên tài liệu thật sự chính là tên Lãnh Mặc Phàm, Sarah không dám tin kêu lên,“Làm sao có thể là tên của anh?”

Sarah lập tức nhặt hết tài liệu lên ngồi xuống sô pha, bắt đầu đọc tài liệu, nhưng mà càng đọc càng làm cho cô hết hồn, cô không dám tin một người tao nhã lịch thiệp như Lãnh Mặc Phàm lại có liên quan đến việc buôn bán vũ khí.

Nhất định là cô nghĩ sai rồi, nhất định là nghĩ sai rồi, anh không thể là người như vậy được. Sarah thầm hét lớn trong lòng, cô rất nhập thần, một lát sau phía sau có tiếng đóng cửa, cô hoảng sợ quay đầu lại, chỉ thấy ba cô đang cởi tây trang ra đi tới, hỏi cô,“Đang nhìn gì vậy bảo bối?”

Sarah đầy nghi vấn không tìm được lời giải đáp, cô chỉnh lại vẻ mặt ôn nhu ngày thường, đứng lên khỏi sô pha, khó thở giao tài liệu cho ba, chất vấn,“Ba ba, có thể nói cho con biết những gì viết trên này là thật sao? Hay là lừa gạt?”

Ross thấy con gái xúc động, sợ run một chút, vươn tay cầm tài liệu cô đưa, sắc mặt cũng nghiêm túc, sau khi xem xong, ông bình tĩnh nói,“Sarah, chuyện này con không cần nhúng tay vào.”

“Ba ba, ba có ý gì? Chẳng lẽ ba cho rằng Hall tiên sinh là người như vậy sao?” Sarah khẩn cầu nhìn ông.

“Tri nhân tri diện bất tri tâm, nhìn người không thể chỉ nhìn bề ngoài.” Ross cảm thấy nên nói cho Sarah biết Lãnh Mặc Phàm là người thế nào, cũng để cho cô cắt đứt mọi ý niệm đối với anh.

Nhưng sao Ross có thể hiểu được tâm trạng của Sarah chứ? Tình cảm cô đối với Lãnh Mặc Phàm đã không có cách nào thay đổi được, nghe thấy lời nói của ba tàn nhẫn như vậy, cô phản bác mạnh mẽ,“Không, nhất định là ba hiểu lầm rồi, anh ấy không phải là người như thế, con tin tưởng anh ấy.”

“ Con vốn không biết gì về cậu ta, con lấy cái gì để tin tưởng cậu ta? Hãy nghe ba nói, Sarah, cậu ta tuyệt đối không phải là người mà con vẫn biết đâu.” Ross đau lòng nhìn con gái, ông thật sự không muốn nói những lời này để làm tổn thương cô.

“Không, con không cho là như vậy, con biết bây giờ con không biết gì về anh ấy, nhưng con tin tưởng anh ấy chính là người mà con muốn tìm, dù...... Dù anh ấy là loại người gì đi nữa, con đều thích anh ấy.” Sarah vô lực kêu lên.

“Nghe ba ba nói, rời khỏi cậu ta đi, đừng tới gần cậu ta nữa, con như vậy sẽ chỉ tự làm mình bị thương.” Ross tận tình khuyên nhủ.

“Con sẽ không rời khỏi anh ấy, cho dù anh ấy phạm vào tội gì, con cũng sẽ cùng anh gánh vác.” Sarah biểu hiện sự ương bướng của mình, cô xoay người chạy lên lầu, vài phút sau, xách va ly của mình xuống dưới, chuẩn bị ra ngoài.

Ross hoảng sợ, ông thật sự chưa từng thấy bộ dáng chống đối mạnh mẽ của con gái như vậy, ông thật không biết làm sao,“Con muốn đi đâu?”

“Con muốn đi tìm anh ấy, hỏi rõ ràng chuyện này.” Sarah nói xong, mở cửa đi ra ngoài.

Ross thật sự bị giật mình không nhỏ, nhưng khi ông đuổi theo đến nơi, Sarah đã lái xe đi mất.

Trong một biệt thự ở phía Nam Chicago, trang hoàng xa hoa thể hiện tài lực phi phàm của chủ nhân, bốn phía treo đầy rèm cửa dày, làm cho cả phòng khách có vẻ rất âm u, mà ở trên sô pha trong phòng khách, có một cơ thể to lớn đang ngồi ở đó, người ông và căn phòng âm u giống nhau, làm cho cả người ông nhìn giống như một con rắn độc ở trong hang động âm u, trên người đầy hơi thở lãnh khốc, ông chính là Rio, năm nay bốn mươi tám tuổi, nhưng cả người nhìn lại giống một con dã thú đầy trầm ổn, thống lĩnh lãnh thổ của mình.

Lúc này, cửa lớn hơi mở ra, một thân hình xinh đẹp đi vào, tóc dài được cột lên, giỏi giang, khôn khéo, nhưng cũng tàn khốc, cô nhẹ chạy bộ đến trước mặt người đàn ông này, gục đầu xuống, cực vì cung kính gọi một tiếng,“boss.”

“Thời gian của cô không còn nhiều lắm.” Người đàn ông mở miệng, giọng nói khàn khàn, lộ ra vẻ nguy hiểm.

“Thực xin lỗi, tạm thời tôi còn chưa tìm ra được chỗ ẩn thân của Tương Vinh.” Anna cúi đầu, vẻ mặt có chút sợ hãi.

Người đàn ông trầm ngâm một chút, cười lạnh một tiếng,“Lúc trước cô cũng không nói như vậy, cô nói trong vòng một tháng nhất định sẽ mang về đầu ông ta đến, hiện tại chỉ còn một ngày cuối cùng, nhưng lại vẫn chưa nhìn thấy gì.”

“Xin cho tôi thêm một ít thời gian.” Anna ngẩng đầu nhìn về phía cặp mắt âm lãnh kia, khẩn cầu.

“Ha ha, lại đây.” Người đàn ông vươn tay với cô, Anna sợ run một chút, vui mừng nhẹ nhàng đi qua ngồi xuống bên cạnh anh, Rio vươn tay sờ đùi của cô,“Muốn tôi cho cô thời gian thì cũng được, hầu hạ tôi thoải mái, tôi sẽ cho cô thêm vài ngày.”

Anna quyến rũ cười rộ lên,“Cám ơn ông chủ.” Nói xong, tự động đứng dậy dùng hết mọi khả năng để hầu hạ ông.

“Mấy ngày nay cô ở lại bên cạnh tôi, giúp tôi làm một chút chuyện.” Rio lên tiếng nói.

“Tất cả đều nghe theo sự bố trí của ông chủ.” Anna ôn nhu như rắn nước, bò lên cơ thể ông.

Ở một tòa biệt thự khác trong thành phố Chicago, trong phòng khách sạn, Tô Cẩm đang lẳng lặng chờ đợi thời cơ, tất cả mọi tư liệu cô đã nắm hết trong tay, bao gồm cả ngày giao dịch súng đạn lần này của Rio, còn khá hiểu biết về Rio.

“Sư tỷ, cha nuôi gọi chị đi qua đó.” Amy đẩy cửa đi vào nói một tiếng.

Tô Cẩm đứng dậy đi về phía phòng của Tương Vinh, chỉ thấy Tương Vinh đưa lưng về phía cô, đang nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ, Tô Cẩm gọi ông một tiếng,“Cha nuôi, cha tìm con.”

“Tiểu Cẩm, con thật sự quyết định làm như vậy sao?” Tương Vinh nghiêng đầu trầm giọng hỏi.

“Mặc kệ có thể thành công hay không, con đều phải thử một lần, con không muốn cha nuôi và hai vị sư muội ngày nào cũng phải trải qua cuộc sống đuổi bắt này.”

“Nhưng con phải biết rằng chuyện này nguy hiểm cỡ nào.”

“Con biết, nhưng chúng ta không có lựa chọn khác không phải sao? Sớm hay muộn gì Anna cũng sẽ tìm tới cửa, so với việc bị động ngồi chờ cô ta, không bằng chủ động phản kích.” Tô Cẩm bình tĩnh trả lời.

“Nhưng Rio không phải là một người dễ đối phó, chỉ sợ ngay cả cơ hội tiếp cận con cũng không có.”

“Cha nuôi, cha quên mất mình đã dạy con cái gì rồi sao? Đối với nhiệm vụ, ngoại trừ tin tưởng thì chính là cố chấp, tất nhiên lần này không



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT