Báo lỗi

Bà Xã Của Thủ Lĩnh Sát Thủ

Chương 89: Chương 89

Edit: susublue

Gió đêm vù vù, ở một ngã tư đường không người, một chiếc xe việt dã chạy như điên, tốc độ xe kinh người, Amy vừa nhấn ga, vừa quay đầu quan xét Tô Cẩm đang ngồi ở phía sau, nói chuyện với cô.

“Sư tỷ, chị thế nào rồi?”

“Chị...... Chị không sao.” Tô Cẩm ngồi ở phía sau, cả người vô lực nói, giữa trán đầy mồ hôi lạnh, tay cô nắm chặt bụng.

“Muốn đi gặp bác sĩ trước không, nhất định là chị bị thương rồi.” Amy đề nghị, mắt lại tìm kiếm bệnh viện gần đó.

“A......” Một tiếng rên không khống chế được, Tô Cẩm khó chịu thở hổn hển, cô dồn dập mở miệng,“Chị không thể đi bệnh viện lớn, nhìn xem gần đây có phòng khám tư nhân không.” Tô Cẩm cảm thấy bụng như có vật gì đó cứng đang quấy rối, cô đau sắp ngất xỉu.

Amy lái xe vào một thị trấn trên quốc lộ, vừa vặn thấy một cái trạm xăng, cô ló đầu ra hỏi ông chủ,“Xin hỏi ở gần đây có phòng khám không, tôi có bạn bị bệnh nặng.”

Ông chủ có lòng tốt hăng hái chỉ về phía trước cách đó không xa,“Góc quẹo phía trước có một phòng khám.”

Amy không kịp nói cám ơn, nhấn mạnh ga, xe vọt đi, không đến 1 phút liền đến bên trái góc cua, thấy một phòng khám chữ thập, cô dừng xe ở cửa, đi ra ghế sau đỡ Tô Cẩm.

Nhưng mà, khi Amy đỡ Tô Cẩm đến dưới ngọn đèn, không khỏi kinh hãi, chưa đến một tiếng, cả người Tô Cẩm đã yếu ớt đi rất nhiều, cơ thể cuộn lại, sắc mặt tái nhợt khó coi, Amy đập cửa, có một bác sĩ nữ đi ra rất nhanh.

Giúp đỡ Tô Cẩm đi đến giường bệnh, Amy khẩn cầu,“Bác sĩ, giúp tôi kiểm tra cho chị ấy một chút, xem thử coi chị ấy bị thương thế nào.”

Bác sĩ nữ kiểm tra mắt cho Tô Cẩm trước, tiếp theo, nhìn hai tay cô ôm chặt bụng, cô đề nghị,“Trước tiên siêu âm để tình hình đã.” Nói xong, đẩy Tô Cẩm vào sau một cái màn che.

Amy lo lắng chờ ở bên ngoài, đợi khoảng 5 phút, chỉ thấy sắc mặt bác sĩ nghiêm trọng đi ra, cô hỏi,“Cô là người nhà bệnh nhân sao?”

“ Đúng vậy.” Amy gật đầu.

“Sao các người lại để cô ấy thành ra thế này? Để cho một người mang thai hai tháng bị thương ở bụng nghiêm trọng như vậy?”

“Cái gì?” Amy giật mình, một hồi lâu mới phản ứng lại,“Cô nói chị của tôi mang thai sao? Vậy cái thai......”

Bác sĩ lắc đầu,“Không cứu được, đã mất máu quá nhiều, thai chết trong bụng .”

Amy khiếp sợ che miệng lại, nói không ra lời,“Vậy chị tôi có biết không?”

“Đã nói cho cô ấy biết, cảm xúc của cô ấy không được ổn định, nhưng tôi phải lập tức giải phẫu làm sạch tử cung cho cô ấy, nếu không sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe của người lớn.”

Trên giường bệnh lạnh lẽo, Tô Cẩm khẽ mở mắt, run run cử động môi, nhưng lại không phát ra được một âm thanh nào, lý trí của cô đã đến cực hạn, trong mắt đều là đen và trắng, không có sắc màu rực rỡ, Tô Cẩm chưa bao giờ được cảm nhận được cảm giác đè nén trái tim như vậy, tựa như bị xiềng xích sắc bén siết chặt lại, mỗi một lần hít thở đều bị siết chặt vào máu thịt.

Em bé? Cô có em bé? Cô chết lặng vỗ về vùng bụng bằng phẳng, không dám tin ở nơi này đang có một sinh mệnh nhỏ, nhưng hiện tại, lại chỉ còn là một cục máu thịt...... Chính là một cục máu và thịt...... Sự thật này tàn nhẫn cỡ nào.

Tô Cẩm nhắm mắt lại, trong đầu hiện ra hình ảnh vừa rồi ở kho hàng, cha ruột của đứa bé trong bụng cô lại đi ôm một người phụ nữ khác vào lòng, nỗi đau như cơn lốc xoáy khuếch tán từ sâu trong linh hồn ra ngoài, nó cắn nuốt hết mọi thứ.

Tô Cẩm ngất đi, khi cô tỉnh lại đã là một tiếng sau, cô đã được phẫu thuật làm sạch tử cung, nằm ở trên giường bệnh nghỉ ngơi, Amy chuẩn bị nước ấm cho cô, ngóng trông cô tỉnh lại.

Tô Cẩm trợn tròn mắt, cơ thể đau khổ, trong lòng đau khổ, cảm giác đau đớn làm cho cô không muốn mở miệng nói gì cả, cô trợn tròn mắt, không có nước mắt, chậm rãi lạnh thành băng, Anna, là cô ta khiến cho cô mất đứa bé này, thù này cô nhất định phải trả lại gấp đôi, mà một người khác, cô chỉ có hận, mà nỗi hận này đã gạt bỏ tất cả mọi tình cảm lưu luyến, dọn sạch sẽ sự quyến luyến ở đáy lòng cô, không còn lại chút nào.

Amy hiểu được tâm trạng của Tô Cẩm, nên không mở miệng quấy rầy cô, cô tin tưởng, Tô Cẩm sẽ nhanh chóng xử lý cảm xúc này.

Bình nước biển nhỏ từng giọt một, bác sĩ lại đi qua đổi một chai khác, đột nhiên Tô Cẩm ngồi lên, nói với bác sĩ,“Không cần đổi nữa, chúng ta phải rời khỏi đây.”

“Nhưng cơ thể cô còn rất suy yếu, cần nghỉ ngơi.” Bác sĩ khuyên, cô cảm thấy hai cô gái đến đây đêm nay không phải người bình thường, cô lại càng không dám tin là từ khi Tô Cẩm biết được đứa bé không giữ được đều không hề chảy một giọt nước mắt, mặt của cô giống như đeo một chiếc mặt nạ vô tình, không có tình cảm.

Amy muốn khuyên cô ở lại, nhưng vẫn không mở miệng, thanh toán tiền, cùng Tô Cẩm ngồi lên xe tiếp tục chạy trên đường, dọc theo đường đi, Tô Cẩm nhắm mắt lại, giữa lông mi lộ ra vẻ đau khổ.

Trở lại khách sạn, Tô Cẩm kéo cơ thể suy yếu trở về phòng, ngoài cửa phòng, Amy kể lại mọi chuyện xảy ra trong đêm nay cho Tương Vinh và Ivan nghe, ánh mắt âm trầm của Tương Vinh đầy cảm xúc phức tạp, ngoại trừ quan tâm đến cơ thể của Tô Cẩm ra, khi ông biết chuyện này sẽ làm cho Tô Cẩm sống một cuộc sống mới, đây là một cơ hội rất tốt.

Tô Cẩm nằm ở trên giường, cơ thể đã yếu ớt, mệt mỏi đến cùng cực, nhưng cô không ngủ được, cô nhắm mắt lại, giống như có thể nghe được tiếng khóc của đứa bé ở bên tai, đau đến thấu tim gan, chuyện này làm cô sợ hãi.

Đêm nay, lúc hai giờ ở thị trấn nhỏ, khôi phục lại sự yên tĩnh, cảnh sát quốc tế không thu hoạch được gì, nhiệm vụ lần này được làm sáng tỏ, mà đối với một số người mà nói, thì đêm nay đã trải qua một chuyện nguy hiểm kinh hãi.

Khách sạn ở Washington.

Qua một ngày bôn ba, mắt Lãnh Mặc Phàm càng thêm mệt mỏi, nhưng vừa mới nghe được tin tức tốt, cục điều tra liên bang tạm đình chỉ việc khởi tố anh, nói cách khác, chuyện này đã chìm xuống, anh không còn gặp phiền phức nữa.

Đứng ở lầu cao nhất, nhìn ngọn đèn chói mắt trước mắt, tâm anh chậm rãi bình tĩnh trở lại, thường thường vào lúc này, anh cảm thấy cô đơn trống rỗng, nỗi nhớ nhung mãnh liệt trào dâng, đã nửa tháng rồi vẫn không có tin tức của Tô Cẩm, điều này làm cho anh phiền lòng bực bội, anh không thiếu phụ nữ, chỉ cần anh muốn, tiện tay là sẽ có, nhưng anh có tình cảm thuần khiết, một khi động tình với người nào, thì sẽ liền khó mà yêu thương nhớ nhung một người phụ nữ khác, chuyện này thật đúng là tra tấn người.

“Lãnh tổng, nghỉ ngơi rồi sao? Có tin tức của Tô tiểu thư.” Phía sau Jack đẩy cửa đi vào.

Lãnh Mặc Phàm nhanh chóng ngồi bật dậy từ trên ghế dựa, mắt đầy kinh hỉ nói,“Ở đâu?”

“Tôi điều tra ra ở sân bay Malaysia, cuối cùng phát hiện một máy bay tư nhân, tìm được một phi công, anh ta nói nửa tháng trước, anh ta có lái chiếc máy bay tư nhân, trên máy bay là một người đàn ông hơn năm mươi tuổi, và ba cô gái chỉ hơn hai mươi tuổi, số tuổi vừa vặn trùng với tuổi của đám người Tương Vinh.”

“Vậy anh ta có nói máy bay bay đến đâu hay không?”

“Thật trùng hợp lại là Chicago.” Jack cười.

Lãnh Mặc Phàm nhíu mày,“Tra được nơi ở của cô ấy không?”

Jack gật đầu,“Tra được, nhưng đêm nay quá muộn rồi, tôi sắp xếp để Lãnh tổng nghỉ ngơi một chút, sáng mai rồi đi.”

Lãnh Mặc Phàm đứng dậy, cầm lấy áo khoác tây trang để trên giá treo, tự giễu nói,“Cậu cho rằng tôi ngủ được sao? Nhanh chóng chuẩn bị cho tôi qua đó.”

Jack bất đắc dĩ buông tay, anh đã nghĩ có nên nói cho anh biết hay không, hiện tại xem ra, đúng như anh dự đoán, Lãnh Mặc Phàm vốn là một người thuộc phái hành động.

Ở sân bay, bóng đêm trầm lắng, máy bay màu trắng giương cánh như Đại Bàng, bay lên trời cao.

Sân bay Chicago, ba chiếc xe màu đen có màn che đến đón tiếp, Lãnh Mặc Phàm và Jack ngồi vào chiếc ở giữa, hai chiếc xe bảo vệ trước sau, chạy vào trong bóng đêm, không đến một tiếng trời đã sáng, Lãnh Mặc Phàm nhìn cảnh yên tĩnh ngoài cửa sổ ở ngã tư đường, đáy lòng anh không khỏi tức giận, lần này nếu cô còn dám trốn, xem thử anh có cho cô đẹp mặt không, nghĩ như vậy, nhưng vẫn không nhịn được muốn nhìn thấy vẻ mặt vui sướng của cô, miệng của anh bất giác mỉm cười.

Tới sân bay, chỉ nửa tiếng, sắc trời đã hơi âm u, xe Lãnh Mặc Phàm dừng ở trước khách sạn bốn sao, Lãnh Mặc Phàm vội vã đẩy cửa ra, ngẩng đầu nhìn phòng có kiến trúc cổ điển, nhanh chân bước vào trong đại sảnh.

Jack đi theo phía sau, lần này anh điều tra ra Tương Vinh lấy tên giả để đăng ký phòng, hơn nữa đã biết cụ thể là phòng nào, quản lí trong đại sảnh đi lên tiếp đón, Lãnh Mặc Phàm không để ý tới, Jack ở phía sau cười có lỗi,“Chúng tôi tìm người.”

Vào thang máy, Lãnh Mặc Phàm như đế vương hỏi tội, mà Tô Cẩm lại chính là người đã đắc tội



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT