Báo lỗi

Bà Xã Của Thủ Lĩnh Sát Thủ

Chương 92: Chương 92

Edit: susublue

Chạy trên đường phố Washington, Tô Cẩm cũng không có tính trở về, cô đi tới một quán bar! Đi vào gọi một ly rượu mạnh, đêm nay cô có nhiều u sầu, cô cần phải phát tiết bớt ra ngoài, nhưng mà, một người phụ nữ xinh đẹp gợi cảm giống cô, ở trong cái nơi xa hoa thối nát như quán bar này, muốn không bị chú ý là rất khó, cô vừa mới ngồi xuống không lâu, đã có hai ánh mắt bỉ ổi nhìn thẳng vào cô.

Đó là hai người đàn ông hơn ba mươi tuổi, hai người bọn họ liếc nhau một cái, cười rất dâm đãng, ngẫm lại đêm nay có một người phụ nữ xinh đẹp phương Đông để đùa bỡn, bọn họ liền khẩn trương.

Trong đó có một tên đứng lên, giả bộ lơ đãng đi tới bên cạnh Tô Cẩm, vốn định bỏ thuốc vào ly rượu của Tô Cẩm, nhưng tâm trạng của Tô Cẩm rất tệ, nên cô vẫn luôn cầm ly rượu không đặt xuống nên người đàn ông này đành phải thôi.

Mọi hình ảnh trong đầu Tô Cẩm mờ ảo, từ lúc cô quen biết Lãnh Mặc Phàm đến bây giờ, những lúc ngọt ngào, những lúc khắc khẩu, đều giống như một thước phim chiếu lại trong đầu cô, cô không bắt kịp bất cứ đoạn ngắn nào, chỉ có cảm giác đau lòng lan tỏa khắp người cô.

Uống thêm một ly rượu, bóng đêm tối đen hơn, đã ba giờ sáng, cô thanh toán tiền đi ra khỏi quán bar! Mà sau lưng của cô, có hai người đàn ông đi theo có mục đích khác, Tô Cẩm cũng không lái xe, cô thích đi bộ trên đường phố vắng lặng này, ít nhất như vậy có thể phóng thích cảm xúc của mình.

Tuy rằng cảm xúc không ổn định, sự sắc bén của Tô Cẩm vẫn không giảm đi, từ khi ra khỏi quán bar đến bây giờ, đi được khoảng hai ngàn mét, sau lưng cô có hai tiếng bước chân vẫn luôn đi theo, mắt cô lạnh lùng, vẻ lạnh lùng hiện lên, đi đến một đầu ngõ, Tô Cẩm cố ý đi vào nơi không người, người đàn ông phía sau chắc chắn sẽ đi theo, đúng là họ nhanh chân chạy tới, đuổi theo phía sau cô.

Không đến 1 phút, hai tên đàn ông một trước một sau vây quanh Tô Cẩm, trong đó có một người cười dâm đãng,“Tiểu thư, chúng ta nói chuyện phiếm được không!”

“Có thể, muốn tán gẫu như thế nào?” Tô Cẩm tựa vào vách tường, nghiền ngẫm nhìn hai người đàn ông này.

Một tên khác nhanh chóng đi lại, miệng đầy từ ngữ dâm ô,“Hay là, chúng ta tìm một căn phòng, ba người chúng ta cùng tán gẫu......”

Ánh mắt của Tô Cẩm chán ghét, ngay sau đó, cô đấm một quyền vào tên đứng gần mình nhất,“Bây giờ chúng ta liền tán gẫu, được không?” Dứt lời, mặt người đàn ông đầy lửa giận đánh trả lại một quyền, “Con nhóc thối, dám đánh tao.”

Tô Cẩm cười lạnh một tiếng, nhanh nhẹn tránh thoát, đạp một cước vào đầu gối tên đó, hung hăng đánh vào đầu anh ta,“Ai cho các người chọc tôi.”

Người đàn ông bên cạnh thấy tình cảnh này, bị dọa sợ, anh nào biết sẽ gặp phải sát tinh? Anh xoay người muốn chạy, Tô Cẩm đạp một cước vào vách tường, cả người bay vọt lên, ngăn chặn đường đi của anh,“Còn muốn chạy sao?”

“Tiểu thư, tôi sai rồi, tha cho tôi đi!” Người đàn ông lập tức cầu xin tha thứ, vừa dứt lời, liền giảo hoạt móc một con dao nhỏ từ trong túi ra, đâm về phía lưng của Tô Cẩm, lửa giận của Tô Cẩm bốc lên, vươn tay đoạt dao, bẻ cánh tay anh ra sau lưng, ép quỳ xuống, con dao trong tay kê lên cổ anh,“Bây giờ còn muốn tán gẫu với tôi không?”

“Không...... Không dám, không dám......”

Tô Cẩm hừ lạnh, cười một tiếng, lưỡi dao trong tay chợt lóe sáng, mắt cô trầm xuống, thì ra người đàn ông vừa rồi bị cô đánh nằm úp sấp xuống đất đã đánh lén sau lưng cô, chỉ tiếc rằng anh còn chưa đụng tới góc áo của Tô Cẩm, đã bị Tô Cẩm phản kích một quyền, hung hăng đánh vào quai hàm, đau đến mức anh kêu thảm thiết mấy tiếng, ngã xuống đất không đứng dậy nổi.

Tô Cẩm xem thường nhìn bọn họ, phát tiết xong, tâm trạng không còn tệ như lúc nãy nữa, cô ném dao xuống đất, xoay người bước đi.

Hai gã đàn ông phía sau sợ tới mức mặt trắng bệch, hối hận không thôi.

Tô Cẩm trở lại trên đường, tiếp tục làm du hồn trong màn đêm.

Sáng sớm, tin tức hàng đầu lan tràn toàn bộ nước Mĩ, mà trong đó mục thu hút nhiều sự chú ý nhất chính là tài sản công ty tư nhân trị giá mấy ngàn triệu của một viên chức cao cấp đã qua đời tại nhà vào hôm qua vì bệnh tim, mà điều làm cho người ta tiếc nhất là người đó chưa tới năm mươi tuổi đã ngồi được lên ghế



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT