Báo lỗi

Bà Xã Trẻ Xã Hội Đen

Chương 103: Chương 2.2

“Anh...”

Tần Ngôn vừa định nói gì đó, Phong Thần liền chạm vào môi của cô, làm động tác đừng lên tiếng, ánh mắt của anh lấp lánh có hồn, tuyệt đối không giống như bộ dạng không nhìn thấy.

Cô sửng sốt chốc lát, Phong Thần nhỏ giọng nói mấy câu ở bên tai của cô, Tần Ngôn đỏ mặt đứng dậy mặc quần áo. Cho dù đưa lưng về phía anh, nhưng mà cô vẫn có thể cảm nhận được tầm mắt nóng bỏng của anh, đầu ngón tay của cô run lên, tự trách lòng mình không yên.

Sau khi rửa mặt xong xuôi, hai người mới chậm chạp xuất hiện tại phòng khách nhà họ Tề, “Xin lỗi, Ngôn Ngôn vì chăm sóc cho tôi, cho nên chậm một chút.”

“Không sao, anh Phong đường xa tới đây, chính là khách của chúng tôi, như vậy đi tôi sẽ cho lái xe đưa mọi người đi tới bệnh viện.”

Đôi mắt ở sau cặp mắt kính như có điều suy nhĩ, trong lúc bọn họ đi tới bệnh viện dưới sự hướng dẫn của Tề Úc Diệu, “Ngài Tề cũng ở bệnh viện này sao?”

“Ừ, anh muốn đi thăm ông ấy sao?”

Phong Thần gật đầu một, Tề Úc Diệu liền đưa bọn họ đi tới phòng bệnh.

Sắc mặt của người nằm trên giường bệnh tái nhợt, tuyệt đối không có khí thế của ngày trước. Tề Úc Diệu rất khó tưởng tượng, vốn là một người có thân thể khỏe mạnh tráng kiện, chỉ trong hai tháng ngắn ngủi lại trở thành như vậy.

Tề Bạch, chủ nhân hiện tại của nhà họ Tề, bố của Tề Úc Diệu và Tề Úc Nhẫn.

Đúng lúc bác sĩ và y tá kiểm tra xong, có thể dành cho bọn họ một chút thời gian vào thăm, trong phòng bệnh yên tĩnh, chỉ có dụng cụ chữa bệnh phát ra những tiếng ‘tách tách’ lạnh lẽo.

Mặc dù Tề Bạch nằm ở trên giường bệnh, nhưng mà đôi mắt lại rất sáng, sau khi nhìn thấy Tần Ngôn và Phong Thần, mục đích bọn họ tới đây cũng đã quá rõ ràng.

Lần bị bệnh này, tới quá mức bất ngờ, khiến cho mọi người không kịp ứng phó, nhưng mà trong lòng Tề Bạch cũng rất rõ ràng, có người đã ra tay với mình. Cho nên ở trong bệnh viện, bác sĩ và y tá, đều phải được chọn lọc đặc biệt mới có thể tới bên người của ông.

Nói chuyện một lúc, mấy người liền đi ra ngoài, Tề Úc Diệu bị Tề Bạch gọi lại, nhìn đứa con trai của mình, trong mắt ông tràn đầy bất đắc dĩ, “Cẩn thận anh trai con, ngay cả Phong Thần nữa, cậu ta sẽ không giúp con mà không có mục đích.”

“Để làm được một số chuyện, luôn luôn phải trả giá bằng một số thứ, điều này con hiểu rất rõ.”

Vẻ mặt của Tề Úc Diệu không chút thay đổi, không nhìn người ở trên giường bệnh một, “Vì cái mạng nhỏ của con, cho dù muốn con đem toàn bộ nhà họ Tề để đổi, con cũng sẽ làm như vậy.”

Tề Bạch vẫn bình tình nhìn cậu ta như trước, ngoại trừ bất đắc dĩ thì chỉ có bất đắc dĩ, thằng bé này mười tuổi mới về nhà họ Tề, nếu không phải năm đó ông có lỗi, để cho mình yêu người phụ nữ xa xứ, thì cũng sẽ không khiến cho nó phải chịu khổ nhiều như vậy.

Nó lạnh lùng, biết diễn kịch, ẩn núp mình sau một tấm mặt nạ, đeo cái mặt nạ giả để sống, có lẽ chỉ ở trong giấc mơ, mới có thể là mình chân chính.

Mấy người đang chuẩn bị trở về, thì gặp được Tề Úc Nhẫn, “Tiểu Diệu, đã đi thăm ba một chút chưa?”

“Có chứ, tinh thần của ông ấy nhìn cũng không tệ, anh không cần lo lắng di chúc sẽ được thực hiện.”

Bên ngoài, Tề Úc Nhẫn mang theo bộ dạng của một người anh trai tốt, bao dung với Tề Úc Diệu, còn Tề Úc Diệu thì lại biến thành một đứa trẻ chuyên phá rối, kiêu ngạo, không hiểu chuyện.

Đi bên cạnh Tề Úc Nhẫn còn có một cô gái trẻ, cô ta vừa nhìn thấy Tề Úc Diệu thì đôi mắt chợt lóe lên tia sáng kỳ dị, “Anh Diệu, khi nào thì anh trở về?”

“Chúng ta đi thôi!”

Tề Úc Diệu không thèm nhìn cô gái kia, đi thẳng lại chỗ bọn họ, trong mắt cô bé kia lóe lên vẻ thất vọng, cho tới khi không nhìn thấy bóng dáng bọn họ nữa, cô ta vẫn còn ngây ngốc nhìn về phía bóng dáng kia biến mất.

“Đi thôi, đừng nhìn nữa!”

Tề Úc Nhẫn lạnh lùng nói, cô bé kia khẽ bĩu mỗi, trong mắt hiện đầy vẻ chán ghét đối với anh ta. Đi tới phòng bệnh, Tề Bạch đã ngồi dậy, nhìn thấy Tề Úc Nhẫn sắc mặt liền trầm xuống.

“Bác Tề, cháu tới thăm bác.”

“Ngọc Kỳ, mới vừa rồi nhìn thấy Tiểu Diệu rồi à.”

Tề Bạch nhìn thấy Triệu Ngọc Kỳ, trên mặt hơi lộ ra nụ cười, Triệu Ngọc Kỳ gật đầu một, ngay sau đó trên mặt hiện lên vẻ khổ não, “Nhưng mà hình như tâm trạng của anh ấy không vui, bác Tề, bác mau khỏe lại đi, anh ấy sẽ vui vẻ hơn một chút.”

Triệu Ngọc Kỳ khéo léo đi lại bên cạnh Tề Bạch, Tề Úc Nhẫn đứng ở một bên, “Bố, trong nước ở bên kia đã tiến hành tương đối rồi, qua một thời gian nữa là có thể đi vào hoạt động được rồi.”

Tề Bạch nhàn nhạt ‘Ừ’ một tiếng, ánh mắt sáng quắc nhìn anh ta, “Còn có chuyện gì sao?”

“Không có, con chỉ tới thăm xem sức khỏe của bố hồi phục như thế nào, mới vừa rồi Tiểu Diệu đi ra còn nói tinh thần của ngài rất tốt, xem ra đúng là như vậy.”

Anh ta cúi đầu, trong mắt chợt lóe lên tia phức tạp, tại sao, tại sao Tề Úc Diệu đối xử với ông ấy lạnh nhạt như vậy, nhưng mà ông ấy có thể bao dung hết thảy cho nó? Còn mình thì tận tâm tận lực làm nhiều chuyện cho ông ấy như vậy, vậy mà ông ấy không thèm liếc mắt nhìn mình cái?

Phần di chúc kia, bị luật sư của Tề Bạch tự tay đưa tới tủ bảo hiểm trong ngân hàng, trừ dấu vân tay của luật sư và nhân viên liên quan ra, bất cứ người nào cũng không được phép đụng vào.

Tề Úc Nhẫn lui ra ngoài, tất cả nhà họ Tề đều do anh ta gánh vác, mà Tề Úc Diệu thì căn bản không biết gì, chỉ biết gây thêm phiền phức. Anh ta liếc mắt nhìn Triệu Ngọc Kỳ và Tề Bạch ở trong phòng bệnh, Triệu Ngọc Kỳ nhận thấy cái nhìn chăm chú của anh ta, quay đầu nhìn anh ta. Tề Úc Nhẫn nháy nháy mắt với cô ta, Triệu Ngọc Kỳ khẽ gật đầu, vẻ mặt hình như rất không tình nguyện.

Lúc ra khỏi bệnh viện, trên bầu trời là một màu xanh thẳm, có đám mây trắng hoàn toàn che khuất đi ánh sáng mặt trời, gương mặt của Tề Úc Nhẫn bị bóng râm che khuất.

Phong Thần cùng Tần Ngôn ở bên trong một gian phòng của hội sở, "Rõ ràng anh thấy được, tại sao còn muốn giả bộ?"

Tần Ngôn không khỏi oán trách, nhớ tới sự dỗ dành tối qua của anh, hai gò má cô không khỏi hiện lên hai rặng mây hồng, cô không ngừng xin tha thứ, anh lại vẫn không chịu bỏ qua cho cô.

"Ngôn Ngôn của anh thông minh như vậy, tại sao lại không đoán được? Còn đang tức giận về chuyện ngày hôm qua?"

Chuyện đến Melbourne chỉ là lấy cớ, một mặt khác, còn có thể gỡ xuống phòng bị của Tề Úc Nhẫn với anh, về phần hành động tối hôm qua của anh......Là anh thật sự muốn cô.

Da mặt của anh thật sự rất dày, khiến Tần Ngôn muốn đánh lên khuôn mặt đó, để cho anh cũng không cười nổi nữa!

"Không phải em cũng gạt anh một chuyện sao? Nên giải thích thế nào?"

Anh sờ lên vành tai của cô, bông tai hột xoàn lóe ra màu xanh nhạt vẫn đeo trên vành tai cô, ngón tay thô không khỏi mơn trớn vành tai của cô, cô giống như mèo không khỏi đến gần bàn tay to của anh.

"Em gạt anh chuyện gì?"

Phong Thần thấy cô không thành thật, vẫn không muốn thừa nhận, anh không khách khí mò vào trong vạt áo của cô, bàn tay xoa lên da thịt mềm mại, Tần Ngôn cầm lấy tay anh, "Không cần......"

"Vậy có muốn nói hay không?"

Tần Ngôn bị uy quyền của anh áp bức, không thể làm gì khác hơn là thành thật giải thích, "Lần trước tranh tài cùng Tề Úc Diệu, em đã khôi phục trí nhớ, được chưa?"

"Còn gì nữa không?"

Bàn tay bá đạo có tra cứu trên mạng mấy phần, Tần Ngôn vội vàng giải thích, "Em còn lén liên lạc với Mục Thất......"

"Hừm, xem ra Ngôn Ngôn của anh quá tịch mịch, phải hay không?"

Phong Thần nheo mắt lại, một tay đè cô ở trên ghế sofa, cúi đầu trừng cắn mút trên cần cổ của cô như trừng phạt, Tần Ngôn hô nhỏ một tiếng, "Vậy anh còn gạt em mắt của anh vẫn chưa khỏi! Huề nhau!"

"Em lừa anh hai chuyện!"

Anh khẽ bóp mũi của Tần Ngôn, mỉm cười cưng chiều, nhưng trong mắt Tần Ngôn nhìn thấy lại là nụ cười của một ác ma."Vậy em còn không phải chỉ vì anh hay sao!"

Cô thở phì phò nói, tức giận nhéo mạnh bên hông anh một, Phong Thần bắt được bàn tay gây án nhỏ bé kia, lưu lại dấu răng của mình.

Ngay sau đó bế cô lên, "Không phải anh sợ em gặp nguy hiểm sao! Em làm như vậy, rất dễ dàng rút dây động rừng."

"Anh không cần coi em như đứa trẻ, có được hay không?! Hơn nữa, mấy người Mục Thất sẽ không dễ bị phát hiện như vậy, còn có thể tra được thứ anh không tra được!"

Trong giọng nói của cô, tất cả đều là kiêu ngạo cùng khen ngợi hướng về phía Mục Thất, khiến Phong Thần bên cạnh ghen tị một hồi.

Kể từ khi Thụy Hoa tìm được Mục Thất, vì báo đáp ân cứu mạng năm đó của Tần Thọ Diệp, tổ chức Thanh Nham đã chính thức về thuộc về Tần Ngôn, Mục Thất vẫn là người bảo vệ cho Tần Ngôn.

Có lúc Phong Thần rất ghen tị với anh ta, bởi vì anh ta không chỉ làm bạn cùng Tần Ngôn trải qua hàng chục năm, tín nhiệm với anh ta, chỉ đứng kém anh.

Có lẽ, bên cạnh công chúa không phải chỉ có hoàng tử yêu cô, còn phải có một kỵ sĩ trung thành bảo vệ cô, mà Mục Thất, anh ta chính là kỵ sĩ một lòng trung thành của Tần Ngôn.

"Em đó, làm chuyện gì cũng không thương lượng với anh một chút!"

"Lần trước anh cũng không thương lượng với em, chuẩn bị làm đám cưới giả với Tư Dung đấy"

Nói đến chỗ này, rốt cuộc Tần Ngôn cũng có thể hùng hồn một lần, Phong Thần cảm thán, trí nhớ của phụ nữ thật không phải là tuyệt vời bình thường. Chuyện cũng đã qua lâu như vậy, cô vẫn còn nhớ rõ, vẫn là lúc mất trí nhớ cô đáng yêu hơn một chút.

Phong Thần giơ tay đầu hàng, Tần Ngôn hỏi, "Lúc nào thì anh phát hiện ra em khôi phục trí nhớ?"

"Khoảng thời gian anh đang nằm viện trị liệu, còn nhớ rõ lần trước em bỏ nhà ra đi không? Anh biết được em và Mục Thất truyền tin cho nhau, lần đó là Tư Đồ Kiều vô ý phát hiện."

Tần Ngôn mặc niệm tên tuổi Tư Đồ Kiều một lần, âm thầm cắn răng, anh được đấy Tư Đồ Kiều, lại dám bán đứng tôi!

Ở trong nước xa xôi Tư Đồ Kiều không khỏi rùng mình một, "Sao máy điều hòa trong phòng này lại thổi lạnh thế?"

Thời tiết ở Melbourne thì vô cùng thoải mái, rất thích hợp với khách du lịch, ngồi trong ô dưới ánh mặt trời, cầm một ly thức uống, thật sự rất thoải mái. Nhưng Tần Ngôn không có phần nhàn hạ thoải mái này, đọc được tin Mục Thất báo tới, cô nhanh chóng viết mấy chữ lên tờ giấy trắng, ghi tạc nó vào trong đầu.

Phong Thần nghe nhạc, tròng mắt núp sau chiếc mắt kính nhìn chằm chằm về một phía, "Tề Úc Nhẫn thật là cẩn thận, ngay cả việc chúng ta nghỉ ngơi trong khách sạn, cũng phái người theo dõi."

"Đi thôi!"

Hai người đứng dậy, người núp trong bóng tối lắc mình ẩn núp, đợi hai người đi xa, lúc này mới đi tới vị trí hai người ngồi qua. Phía trên để một tờ giấy, trên đó đều là mấy hình ảnh Tần Ngôn tùy tiện vẽ, không nhìn ra cái gì. Xuất phát từ cẩn thận, người nọ đặt giấy vào trong ngực, chuẩn bị trở về giao cho Tề Úc Nhẫn.

Lúc trở lại xe, Tần Ngôn tháo bông tai hột xoàn xuống, thận trọng mở ra, lấy thiết bị tinh vi trong đó ra. Cô hả hê nhìn Phong Thần một, dưới ánh mắt tìm tòi của Phong Thần, đặt nó vào trong điện thoại di động của chính mình, nhấn xuống mấy cái nút, tin tức ùa ra như thủy triều.

Đây là thứ đã trải qua cải tiến, cả đêm Mục Thất đưa đến cho cô, hai người rời khỏi nhà họ Tề, tiến vào một khách sạn trên danh nghĩa của nhà họ Hàn. Dù sao, không ai thích, cả ngày bị người khác giám thị.

"Rất kỳ quái."

Phong Thần nhìn tin tức Mục Thất truyền tới, ngón tay không ngừng gõ mặt bàn, "Anh còn nhớ cô gái bên cạnh Tề Úc Nhẫn không?"

"Cô gái giống như búp bê kia?"

Tần Ngôn suy nghĩ trong chốc lát, cô nhớ tới cô gái có đôi mắt ngọt ngào kia, long lanh, sợi tóc hơi xoăn làm cô nghĩ đến mái tóc dài mềm mại hơi xoăn của Kim Na Na.

Da của cô gái trắng nõn, bóng loáng giống như gốm sứ, sống mũi cao thẳng, môi đỏ mọng xinh xắn, gương mặt toát lên sự thông minh, hẳn là rất được người lớn ưa thích.

"Cô gái đó cùng lớn lên với Tề Úc Diệu, tình cảm luôn không tệ, nhưng là ngày đó biểu cảm của Tề Úc Diệu lại vô cùng lạnh lùng."

"Có thể anh ta là giả bộ, cũng có khả năng là chia tay thật, ở đây có cái gì kỳ quái đâu."

Tần Ngôn không cảm thấy có vấn đề gì, nhưng Phong Thần lại cảm thấy bên trong rất có vấn đề, "Có lẽ, cô gái này ở cùng một chỗ với Tề Úc Nhẫn?"

"Không thể nào!" Tần Ngôn lập tức phản đối, "Nếu như cô ta ở chung với Tề Úc Nhẫn, tại sao lại có thể trắng trợn liếc mắt đưa tình với Tề Úc Diệu? Hơn nữa, em cảm thấy người cô ta nên thích là Tề Úc Diệu."

"Vậy anh mới vừa nói, Tề Úc Diệu có thể là giả bộ, vậy là có ý gì?"

Phong Thần nhìn tư liệu trước mặt, trong đây hình như quan hệ giữa Triệu Ngọc Kỳ cùng hai anh em nhà họ Tề rất vi diệu, Tần Ngôn suy nghĩ một chút, "Tề Úc Diệu luôn như đang diễn trò, em cũng đoán như vậy, ai biết anh ta đang nghĩ gì."

Tần Ngôn lại suy nghĩ một chút, nằm ở trên bả vai Phong Thần, cùng anh xem xét tài liệu, "Có một thời gian cô ta không ở Melbourne, nhưng lại không có ghi chép xuất cảnh, thật kỳ quái."

"Còn có thể khiến Mục Thất tra được nữa không?"

Phong Thần cảm thấy rất hứng thú với đoạn thời gian để trống đó, Triệu Ngọc Kỳ là con gái riêng ở bên ngoài, bối cảnh như vậy làm cho cô ta cùng Tề Úc Diệu có rất nhiều điểm tương tự. Nhưng từ nhỏ Triệu Ngọc Kỳ cũng không được cưng chiều, cô ta thường xuyên bị người trong nhà bắt nạt, cũng vì vậy, từ nhỏ cô ta chỉ biết nhìn mặt mà nói chuyện, nhìn sắc mặt của người khác làm việc.

Có thể quen biết với Tề Úc Diệu, cũng là bởi vì thân thế của cô ta, hình như từ nhỏ Tề Úc Diệu hay đối nghịch với Tề Bạch, không thích những đứa bé được vợ chính sinh, hết lần này tới lần khác nguyện ý chơi cùng với Triệu Ngọc Kỳ.

Có lẽ bọn họ là người cùng một thế giới, có tiếng nói chung, đây là điều những đứa bé danh chính ngôn thuận không thể hiểu.

Nhưng tại sao hai người bọn họ phải giống như người xa lạ?

Đột nhiên Tề Bạch nằm viện, hình như cũng tuyên bố gì đó, trực giác của Phong Thần nói cho anh biết, nhất định Triệu Ngọc Kỳ biết một ít gì đó. Hơn nữa, một cô gái không có địa vị gì trong gia tộc như vậy, tại sao lại quấn lấy hai anh em nhà họ Tề, những điểm đáng ngờ trong đó làm anh thấy rất hứng thú.

Là mượn lực bọn họ, đơn thuần đề cao mức độ được chú ý của mình, hay là nguyên nhân gì khác đây?

Bất luận như thế nào, Triệu Ngọc Kỳ này nhìn như đơn giản, thật ra lại liên quan đến then chốt. Hình như chuyện của Tề Bạch, cũng có thể có chút liên quan đến cô ta.

Mục Thất vẫn là người bảo vệ Tần Ngôn, dĩ nhiên là sẽ không đợi lệnh tại chỗ, hôm sau thì đến Melbourne, đi theo anh ta còn có Thụy Hoa, những thành viên khác được an bài ở trong bóng tối.

Thanh Nham đang bắt đầu huấn luyện người, vì để lặp lại tiếng tăm năm đó, huấn luyện nhân tài ắt là không thể thiếu. Lần này Tần Ngôn cần có tài liệu, chính là dò xét mấy thành viên đó, mấy người này thành đối tượng bồi dưỡng trọng điểm, lần hành động này dĩ nhiên là không thiếu được bọn họ.

Từ lúc bọn họ đến, Mục Thất cũng vẫn báo tin tình báo cần thiết cho Tần Ngôn, mối làm ăn ở trên tay tiểu thư nhà họ Tề, là do nhà họ Triệu quản, mà Triệu Ngọc Kỳ lại giúp Tề Úc Diệu truyền tin tức cho bọn họ.

Nhà họ Triệu còn không biết chuyện này, nhưng chẳng biết tại sao, chuyện này lại bị Tề Úc Nhẫn biết, vì thế, anh ta uy hiếp Triệu Ngọc Kỳ giúp anh ta làm việc.

Có lẽ Tề Úc Diệu không biết nguyên do trong đó, với việc Triệu Ngọc Kỳ quay lưng, làm cho anh ta cảm thấy mình bị phản bội, rõ ràng bọn họ là người cùng một đường, mà Triệu Ngọc Kỳ lại đứng bên Tề Úc Nhẫn. Còn có khoảng thời gian cô ta biến mất, làm cái gì, ở chung một chỗ với ai?

Thời gian trước khi Tề Bạch bị đưa tới bệnh viện, thân thể cũng đã có chút không thoải mái, điều này làm cho Phong Thần hoài nghi, liệu có người hạ độc Tề Bạch hay không?

Nhà họ Triệu chủ yếu buôn bán thuốc, Triệu Ngọc Kỳ này có thể lấy được chút thuốc nguy hiểm, cũng là hợp tình hợp lý.

"Chúng ta nên tiếp cận Triệu Ngọc Kỳ đó."

Tần Ngôn nhìn hình trong tay, nữ sinh kia dáng dấp xinh đẹp, giữa hai lông mày lại lộ ra một chút bất đắc dĩ.

"Phải như thế nào anh mới có thể bỏ qua cho tôi!"

Đôi mắt Triệu Ngọc Kỳ tràn đầy sự bất lực, cô ta đã nghe theo lời của hắn, báo tất cả hành động của Tề Úc Diệu cho hắn, hắn tại sao còn không bỏ qua cho cô ta!


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT