Báo lỗi

Bà Xã Trẻ Xã Hội Đen

Chương 108: Chương 4.2

Edit: TranGemy

Beta: kaylee

Kịch hay kết thúc, đám đông bắt đầu tản ra, tiếng nhạc dễ nghe của ban nhạc diễn tấu vang vọng trong không gian, lọt vào tai mọi người, ánh đèn từ từ tối lại.

Tề Úc Diệu và Triệu Ngọc Kỳ bắt đầu khiêu vũ như đã nói, Triệu Ngọc Kỳ là con gái của Triệu Nghị, là chủ nhà, cô khiêu vũ mở màn cũng không có gì là lạ. Nhưng việc này làm cho Triệu Lâm cảm thấy cực kỳ xấu hổ.

“Đây chẳng phải là tiểu thiếu gia nhà họ Tề sao? Hai người này nhìn thật xứng đôi.”

“Chẳng lẽ cô muốn nhìn thấy anh ta khiêu vũ với Triệu Lâm à? Ha ha…”

“Cũng đúng… Loại phụ nữ này có thể vui đùa một chút, chứ ai lại lấy về nhà chứ, ha…”

Lời bàn tán xung quanh làm cho Triệu Lâm cảm thấy không tự nhiên, ánh mắt ác độc của cô ta nhìn về phía hai người trên sàn nhảy, cho dù không cam tâm, cô ta cũng không thể thay đổi được tình hình hiện tại.

Một khúc nhạc kết thúc, mọi người còn đang vỗ tay không dứt thì Tề Úc Diệu và Triệu Ngọc Kỳ đã đi về phía lối ra.

Trong tiếng chúc tụng không ngớt, Triệu Nghị vui vẻ cắt bánh ngọt, còn Tề Úc Nhận thì mang vẻ mặt bí ẩn đứng bên cạnh ông ta, không biết trong thời gian ngắn hai người này đã đạt được thỏa thuận gì.

“Tối nay tôi rất vui, đồng thời cũng muốn nhân cơ hội này tuyên bố với mọi người một tin vui!”

Triệu Nghị nhìn vẻ mặt mong chờ của mọi người một lượt, rồi nhìn về phía Triệu Ngọc Kỳ, trên mặt nở nụ cười: “Ngọc Kỳ, lên đây.”

Ông ta dùng sức cầm chặt lấy cổ tay của Triệu Ngọc Kỳ, khiến cô nhanh chóng có dự cảm xấu. Nhìn ánh mắt chăm chú của mọi người phía dưới, đột nhiên cô muốn tránh né, nhưng lực tay của Triệu Nghị lại lớn hơn một chút, giống như mang theo ý cảnh cáo.

Mọi người dưới đài không chú ý tới hành động của hai cha con, chỉ một lòng chờ đợi tin vui của Triệu Nghị, cũng có không ít người có thể đoán được chút gì đó.

Phong Thần và Tần Ngôn đưa mắt nhìn nhau, trên sân khấu, Tề Úc Nhận vẫn mang vẻ mặt bình tĩnh, ánh mắt thản nhiên không lộ ra ý tứ gì.

“Tin vui này chính là, không lâu nữa đại thiếu gia nhà họ Tề - Tề Úc Nhận sẽ kết hôn với con gái út của tôi – Triệu Ngọc Kỳ. Nhưng do tuổi Ngọc Kỳ còn nhỏ, tôi cũng không nỡ gả con gái đi sớm như vậy, nên hai đứa sẽ đính hôn trước.”

Triệu Nghị nói xong, dưới đài lập tức vang lên tiếng vỗ tay như sấm, Triệu Ngọc Kỳ kinh ngạc nhìn Triệu Nghị: “Không… Ba, con không muốn…”

Tiếng của cô bị át bởi tiếng vỗ tay phía dưới, Triệu Nghị bóp mạnh tay cô một cái đau nhói, ánh mắt nhìn cô lạnh lùng rồi đặt tay cô vào trong tay Tề Úc Nhận.

Triệu Ngọc Kỳ rùng mình một cái, cơ thể nhỏ bé run lẩy bẩy, khi Tề Úc Nhận ôm lấy vai cô, cô kháng cự lại theo bản năng, nhưng lại bị anh ta mạnh mẽ khóa chặt trong lồng ngực.

Cô giống như một con chim nhỏ bị bẻ gãy cánh, vĩnh viễn nhốt vào trong lồng, điều này khiến cô cảm thấy vô cùng tuyệt vọng.

“Thư giãn đi, nếu không cô và cậu ta đều đừng mơ được sống.”

Triệu Ngọc Kỳ đau khổ nhắm mắt lại, cô nhìn về phía Tề Úc Diệu đang bị Phong Thần kéo lại, trong mắt anh tràn ngập không cam lòng. Nếu không phải bị Phong Thần ngăn cản, anh đã sớm lên đài dẫn người rời đi rồi!

Tề Úc Nhận nở nụ cười thản nhiên, cho dù là lúc nào, anh ta cũng sẽ đưa ra quyết định có lợi cho mình. TranGemy diendan.le.quy.don.

"Chúc mừng."

Phong Thần nhàn nhạt cười, Tề Úc Nhận gật đầu một cái, ánh mắt hai người đàn ông giao nhau, trong chốc lát cũng đủ truyền đạt chút tin tức.

Triệu Ngọc Kỳ như thể một bức tượng gỗ máy móc đi theo Tề Úc Nhận đón nhận những lời chúc tụng của mọi người xung quanh, cô hoàn toàn không thích Tề Úc Nhận, cũng không có tình cảm gì với anh ta!

Tại sao ba lại gả cô cho Tề Úc Nhận, rõ ràng ông ta biết người cô thích là Tề Úc Diệu, nhưng vẫn không chút lưu tình đẩy cô cho Tề Úc Nhận.

Bữa tiệc này kết thúc, ở trong mắt Tề Úc Nhận là hoàn mỹ, nhưng với Tề Úc Diệu lại là một sự khủng hoảng, anh rất muốn đưa Triệu Ngọc Kỳ cao chạy xa bay khỏi ác ma Tề Úc Nhận kia!

Triệu Ngọc Kỳ ngây ngốc trở về phòng, lúc này nước mắt mới lăn khỏi hốc mắt, cô ngã xuống giường, từng giọt nước mắt lớn trong suốt như thể trân châu thấm vào ga giường làm ướt cả một mảng.

“Khóc, cô mà cũng có tư cách khóc!”

Triệu Lâm nhịn một tối, đến khi toàn bộ khách khứa đã về hết mới phát tiết được, cô ta kéo cánh tay Triệu Ngọc Kỳ, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn khóc như hoa lê dưới mưa của cô thì lại càng ghen tỵ.

“Tối nay cô nổi bật như thế, sao hả? Gả cho người không thích, rất khổ sở ư?”

“Sao chị còn muốn chế giễu tôi? Tôi hoàn toàn không muốn như vậy…”

Triệu Ngọc Kỳ không hiểu, tại sao lúc nào Triệu Lâm cũng thích gây sự với cô, cô chỉ muốn sống an an ổn ổn, chưa từng muốn tranh giành cái gì với cô ta. Nhưng cô ta lại luôn công kích cô, khiến cô thương tích đầy mình mới thỏa lòng.

“Cả đời này cô cũng không được hạnh phúc. Nghe đây, đồ tiện nhân! Tề Úc Nhận là một tên ác ma, còn cô chính là vật tế cho hắn!”

Mắt cô ta hiện lên vẻ điên cuồng, nhìn thấy sự thấy vọng trong mắt Triệu Ngọc Kỳ mới khiến lòng cô ta thỏa mãn hơn một chút. Mang theo ánh mắt giễu cợt, lắc lư vòng eo nhỏ đi ra khỏi phòng.

“Tôi không muốn lấy anh ta…”

Triệu Ngọc Kỳ lẩm bẩm, Triệu Lâm nói đúng, Tề Úc Nhận là một tên ác ma, nhưng cô không muốn làm vật tế cho ác ma. Cô đóng cửa phòng lại, lấy đồ Tần Ngôn đưa cho cô từ trong ngăn kéo ra, vẻ mặt đầy dứt khoát.

Lúc đầu cô còn có chút do dự, nhưng hôm nay hành động của Triệu Nghị đã không để cho cô có đường lui nữa rồi.

Hôm sau, Tề Úc Diệu vì chuyện đêm hôm trước mà hết sức phiền não, may mà không phải lập tức kết hôn, anh vẫn còn cơ hội để cứu Triệu Ngọc Kỳ khỏi bàn tay của Tề Úc Nhận.

Muốn lấy Triệu Ngọc Kỳ ra uy hiếp anh, Tề úc Nhận thật quá độc ác!

Bỗng nhiên, một hồi chuông điện thoại cắt ngang suy nghĩ của anh, anh tức giận nhận điện, tâm tình không tốt “A lô” một tiếng. Chân mày anh từ từ nhăn lại.

Anh bỏ điện thoại xuống, vội vàng chạy ra khỏi nhà, lúc phóng xe thẳng tới nhà họ Triệu, chỉ thấy vô số phóng viên bị hơn mười vệ sĩ ngăn cản. Một chiếc xe cứu thương màu trắng dừng trước cửa, vô số đèn flash lóe lên tia sáng chói mắt, anh bỏ lại xe chạy vọt vào nhà họ Triệu.

“Các người để cho tôi vào! Không biết tôi là ai sao!”

Một người đàn ông đứng đầu ở đó nhìn thấy Tề Úc Diệu, gật đầu một cái với mấy người kia, Tề Úc Diệu mới được thả ra.

Bên trong nhà họ Triệu hoàn toàn ngăn cách với tiếng ầm ĩ bên ngoài, anh nhìn thấy lão quản gia đang không ngừng lau nước mắt, anh kéo tay ông: “Ngọc Kỳ đâu? Tại sao ngoài cửa lại có nhiều phóng viên như vậy? Cô ấy đâu rồi?”

Lão quản gia lắc đầu một cái: “Tiểu thư, tiểu thư ở trong phòng.”

Tề Úc Diệu như người điên xông lên tầng, khi đến gần phòng Triệu Ngọc Kỳ, anh bỗng dừng bước, đột nhiên cảm thấy sợ hãi khi đến gần căn phòng kia.

Hai chân anh như thể mọc rễ, không động đậy được, hít sâu một hơi, anh nhấc từng bước dần dần đến gần phòng cô.

Sắc mặt Triệu Nghị tái xanh nhìn bác sĩ đang chẩn đoán cho con gái nằm trên giường, Triệu Lâm cũng đang đứng một bên, trên mặt không có một chút cảm xúc, cổ họng Tề Úc Diệu như bị một tảng đá chặn lại.

Bác sĩ lắc đầu một cái, gỡ khẩu trang xuống: “Xác định tử vong.”

Trong nháy mắt những lời này khiến cho đầu óc của Tề Úc Diệu như thể bị sét đánh trúng, không còn nghĩ được gì nữa, ngơ ngác nhìn người nằm trên giường, tất cả suy nghĩ đều dừng lại.

“Sao có thể như thế chứ? Bác sĩ, cô ấy còn chưa chết, ông xem lại chút đi!”

Tề Úc Diệu túm chặt lấy bác sĩ, kéo ông ta đến bên giường, bác sĩ lắc đầu: “Người đã chết rồi, vô ích thôi, cậu đừng như vậy…”

Triệu Nghị để người giúp việc tách Tề Úc Diệu và bác sĩ ra, ông ta phất phất tay ý bảo bác sĩ rời đi trước. Tề Úc Diệu hất người kéo mình ra, đôi mắt vằn đầy tia máu, chỉ thẳng vào Triệu Nghị: “Đều do ông! Là ông đã bức cô ấy chết. Ông trả lại Ngọc Kỳ cho tôi, trả lại cho tôi!”

Anh ta xông lên phía trước, đưa tay túm lấy cổ áo của Triệu Nghị, nhưng lại bị thủ hạ của ông ta ngăn lại, Tề Úc Diệu giương nanh múa vuốt, điên cuồng muốn tiến về phía trước. Nhưng đều bị vệ sĩ ngăn lại, tay anh còn không chạm được tới vạt áo của Triệu Nghị.

“Đưa anh ta ra ngoài!”

Triệu Lâm lạnh lùng nói, Triệu Ngọc Kỳ chết rồi, Tề Úc Diệu còn tới nhà bọn họ giương oai, cô ta nhìn không được.

“Dừng tay!”

Triệu Nghị ngăn cản vệ sĩ, ông ta nhìn thoáng qua Tề Úc Diệu, đi đến trước mặt anh: “Cậu nói lời từ biệt với Ngọc Kỳ đi, đây là lần cuối cậu được gặp con bé.”

Tề Úc Diệu được thả ra, anh gần như không đứng vững, mấy người Triệu Nghị đã đi ra ngoài.

Ánh mặt trời buổi sáng chiếu lên khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt của cô, đôi môi đỏ hồng cũng đã mất đi sắc hồng, mất hết sức sống. Giờ đây, đôi mắt luôn ngại ngùng kia đã khép chặt vô lực, cô cũng không thể dùng đôi mắt mà anh yêu ấy nhìn anh nữa, còn anh… Cũng không thể thấy dáng vẻ ngại ngùng đỏ mặt của cô nữa.

“Ngọc Kỳ, sao em lại ngốc như vậy, sao lại phải làm vậy chứ?”

Đôi mắt đau nhức, nước mắt không hề báo trước đã rớt khỏi hốc mắt anh, anh nắm lấy tay cô, bàn tay nhỏ bé mềm mại này cũng đã mất đi nhiệt độ, trở nên vô cùng lạnh lẽo.

Tâm trạng của Tề Úc Diệu cực kỳ tệ, đau khổ không nói được nên lời, ngực cũng nặng trịch, đau nhói. Như thể có một ngọn lửa đang không ngừng thiêu đốt trái tim đang quặn thắt của anh vậy.

Tay anh đặt trên gương mặt nhỏ lạnh lẽo của cô, ẩn dưới mái tóc dài mềm mại của cô, hình như anh thoáng thấy dưới gối Triệu Ngọc Kỳ có cái gì đó.

Đó là một phong thư, nghe thấy tiếng bước chân đang đến gần, anh vội vàng bỏ lá thư vào trong ngực.

“Nhìn đủ chưa? Đi thôi!”

Tề Úc Nhận mở cửa phòng ra, ánh mắt anh ta dừng lại trên người Triệu Ngọc Kỳ một lát, rồi nhanh chóng không chút lưu tình quay đi.

“Loại ác quỷ như anh, làm sao mà hiểu được sinh ly tử biệt chứ? Chính là anh đã bức chết Ngọc Kỳ, anh nên biết, mình đáng ghét bao nhiêu, rất nhiều người đều chán ghét anh! Đồ ác quỷ!”

Lời của Tề Úc Diệu rõ ràng muốn công kích Tề Úc Nhận, nhưng người kia như thể chẳng thèm quan tâm đến ý kiến của anh. Đã không còn là lần đầu tiên anh ta bị đánh giá như vậy nữa rồi.

Triệu Ngọc Kỳ bị đưa lên xe tang, một tuần sau tang lễ được cử hành, không ai đoán được, một cô gái trẻ như bông hoa chớm nở, đêm hôm trước còn nhận được lời chúc phúc của mọi người, chúc mừng hôn ước của cô và Tề Úc Nhận, ngày hôm sau đã tự sát.

Nhưng các phóng viên cũng đã chứng kiến cảnh tiểu thiếu gia nhà họ Tề xông vào nhà họ Triệu, có vẻ tam tiểu thư nhà họ Triệu và hai vị thiếu gia nhà họ Tề có quan hệ không hề đơn giản.

Nhưng dưới áp lực của hai nhà, các toàn soạn cũng không dám viết lung tung.

Tần Ngôn và Phong Thần đang chuẩn bị rời khỏi Melbourne thì nghe tin Triệu Ngọc Kỳ qua đời, cũng tới chia buồn, lịch trình trở về cũng bị hoãn lại sau tang lễ của Triệu Ngọc Kỳ.

Trong đám tang, Tề Úc Diệu vừa nhìn thấy hai người, cảm xúc lại một lần nữa bộc phát.

“Các người tới đây làm gì?”

“Chúng tôi tới tiễn cô ấy đoạn đường cuối cùng…”

Lời của Tần Ngôn bị Tề Úc Diệu cắt ngang: “Nếu không phải các người đưa cô ấy trở về, cô ấy sẽ bị bức hôn sao? Cô ấy sẽ tự sát sao?”

Tề Úc Nhận kéo Tề Úc Diệu sang một bên: “Đừng làm loạn!”

Tề Úc Diệu còn muốn nói tiếp nhưng lại bị Tề Úc Nhận ném sang một bên. Tề Bạch bởi vì thân thể yếu nên không thể tham dự tang lễ. Tề Úc Nhận trừng mắt nhìn hai người Phong Thần. Di ảnh của Triệu Ngọc Kỳ treo giữa linh đường, bình yên và an tĩnh.

Cho đến khi chôn cất, hai người cũng không có hành động gì khác. Hôm sau, cả hai cùng thu dọn hành lý rời khỏi Melbourne.

Từ sau khi Triệu Ngọc Kỳ rời đi, Tề Úc Diệu như mất hết động lực, như thể tất cả những gì anh đã làm đều không còn ý nghĩa. Tề Úc Nhận thấy anh như vậy, không hả hê cười nhạo, cũng chẳng tự phụ đắc chí.

Tề Úc Nhận vẫn xử lý công văn như bình thường, thân thể Tề Bạch dần dần có chút chuyển biến tốt, nhưng tinh thần vẫn uể oải như cũ, mỗi lần tề Úc Nhận đến thăm ông, Tề Bạch đều đang ngủ.

Tất cả đều là sóng yên biển lặng, có vẻ nhà họ Tề thế cục đã định, tiếng nói của Tề Úc Nhận tại nhà họ Tề càng ngày càng lớn, nhưng anh ta vẫn không buông lỏng cảnh giác.

Sau khi Phong Thần và Tần Ngôn rời khỏi Melbourne, lại bay tới thành phố khác thị sát. Như thể hai người này muốn đi chu du cả thế giới vậy.

Nhà họ Tề phát thiệp mời tới tất cả các đại diện của gia tộc, dường như mọi người đều biết tin tức Tề Bạch chuẩn bị thoái vị, mà đại thiếu gia nhà họ Tề chính là ứng cử viên có một không hai.

Cả ngày Tề Úc Diệu khóa mình trong phòng, trong tay là lá thư Triệu Ngọc Kỳ để lại cho anh, anh đọc đi đọc lại không dưới trăm lần, cảm xúc trong mắt cuồn cuộn không ngừng.

Rất nhanh đã đến ngày hẹn của nhà họ Tề, địa điểm tổ chức được bố trí trên một du thuyền xa hoa. Du thuyền có thể chở hơn năm ngàn người, được lái đến vùng biển quốc tế, còn những vị khách mời cũng sẽ được hưởng thụ những dịch vụ xa hoa nhất.


  •   Chương trước


COMMENT