Báo lỗi

Bà Xã Trẻ Xã Hội Đen

Chương 22: Mùa Hè Đến

Phần 2

Bầu trời được nước mưa rửa sạch, trong xanh gần như muốn chảy ra nước, rửa đi một tầng âm u mù mịt, nghênh đón khởi đầu mới.

Tần Mặc rất là kỳ quái, Phong Thần cũng không giành phòng với nàng, ngược lại khiến cô có chút ngoài ý muốn, chỉ là cô rất nhanh sẽ phát hiện, Phong Phần người này căn bản là không có dự định toàn bộ đều tặng cho cô.

"Ưmh. . . . . ."

Sáng sớm vừa tỉnh lại, cô bỗng nhiên phát hiện mình lại có thể đem Phong Thần trở thành cục cưng gấu bông,đồng thời sử dụng cả chân tay cuốn lấy hắn. Mà cục cưng gấu bông của cô, sớm đã bị đạp đến trên mặt đất, đáng thương tội nghiệp ngủ cả một đêm trên mặt đất.

Cô tức giận hé miệng liền hướng về phía cánh tay của Phong Thần mà cắn, Phong Thần kêu đau "A" một tiếng, lập tức liền tỉnh táo.

"Sáng sớm cô nổi điên cái gì!"

Hắn xoa cánh tay đau bị cắn, mặt tức giận nhìn đầu sỏ gây nên, chỉ thấy cô nhẹ nhàng linh hoạt nhảy xuống giường, hai chân trực tiếp đong đưa hai cái, liền đến bên cạnh cục cưng gấu bông.diendan

"Anh ném nó xuống đất? !"

"A. . . . . . Đây là giường của tôi, nó chiếm vị trí của tôi, theo lẽ thương phải nhường chỗ cho tôi!”

Hắn dùng khuỷu tay chống cơ thể, áo ngủ hơi mở rộng, lộ ra lồng ngực cường tráng. Phong Thần vẫy vẫy tay, giống như bậc đế vương thời cổ đại, đang triệu hồi phi tử sủng ái của mình.

Tần Mặc ôm gấu bông, ngồi ở mép giường, Phong Thần vươn tay ra, cô tránh né, cau mày, "Anh làm gì thế a!"

"Tôi tưởng là, cô đã xem tôi như mè rồi, chẳng lẽ không đúng sao, con gái?"

Hắn cười lưu manh, mặt của Tần Mặc lập tức liền đỏ hết, không phải xấu hổ, mà là tức giận.

Từ lần trước hắn dụ dỗ cô ngủ, Phong Thần thỉnh thoảng lấy chuyện này ra để trêu chọc cô, tựa như cô thật sự là con gái của hắn.

"Ngài tám tuổi liền sinh ra tôi, thật đúng là hiếm a, cũng không biết tôi ra ngoài từ bộ phận nào của ngài."

Sắc mặt của Phong Thần lập tức đen lại, ánh mắt của Tần Mặc quét qua trên người hắn, gấp rút làm tim hắn phiền muộn. diendan ✿ ♂ ♀ ∞Tiểu nha đầu này đi theo bên cạnh Kim Na Na, học xấu! Tài ăn nói càng ngày càng lợi hại hơn, nói cũng càng ngày càng không có giới hạn, làm cho hắn cực kỳ buồn bực.

Chỉ là, Tần Mặc hình như cởi mở không ít, từ trong miệng của Lan biết được, người thiếu niên tên Bùi Thiểu Y, thái độ đối với Tần Mặc có chút kỳ quái.

"Đứa bé nói lung tung, cẩn thận mông nở hoa!"

Hắn hung tợn cảnh cáo, chỉ là Tần Mặc cũng không coi là quan trọng, đem cục cưng gấu bông đặt lên giường, sau đó đi rửa mặt.

Phong Thần nhìn con gấu bông ngây thơ ngốc nghếch kia, dùng ngón tay hung hăng đâm vào mặt của nó, trong lòng thầm mắng, "Tao chính là người giám hộ a, lại có thể thua kém mày món đồ chơi bằng lông nhung này! Mày có thể ôm cô ấy sao, có thể sao có thể sao!"

Hắn đang hăng hái đâm, thì Tần Mặc ra tới, làm hại hắn không biết để tay ở đâu, cư nhiên ăn dấm chua với một món đồ chơi, diendan có thể tưởng tượng, con gấu này không thể làm, hắn đều làm được, con gấu này có thể làm, hắn cũng có thể làm, tại sao vì một con gấu mà cắn hắn!

Cô ôm gấu bông, nói với Phong Thần, đến trường học, liền đi cũng không quay đầu lại.

Phong Thần thầm mắng, cô gái nhỏ này không có lương tâm! Lần nữa ngã xuống ngủ, nhưng trong đầu vẫn nghĩ, tiểu tử Bùi Thiểu Y kia có phải muốn theo đuổi tiểu nha đầu Tần Mặc hay không?

Bùi Thiểu Y vừa mới bước ra khỏi xe , liền nhìn thấy một chiếc xe màu đen dừng ở phía sau, Lan bước xuống từ chỗ điều khiển, mở cửa xe phía sau ra.

Hắn nhìn thấy một cái chân thon dài từ trên xe bước xuống, ngay sau đó là cái thứ hai, thời tiết nóng dần lên, các nữ sinh cũng đều mặc váy và giày xăng-̣đan.

Tần Mặc mặc áo đầm ngắn, ở trong mắt Bùi Thiểu Y, khuôn mặt nhỏ nhắn tinh sảo cô càng động lòng người, cho đến khi cô đi qua trước mặt của mình, hắn mới lấy lại tinh thần, vội vàng đuổi theo.

"Này, Tần Mặc cô cũng tới trường học sớm như vậy a!"

Hắn cứng ngắc tìm kiếm đề tài, Tần Mặc bước đi thong thả, nhàn nhạt "Ừ" một tiếng.

"Sớm như vậy, cô có sắp xếp gì không? Không bằng chúng ta lại đi chơi game đi!"

Tần Mặc dừng bước lại, cặp mắt lóe lên, "Tốt!"

Bùi Thiểu Y không ngờ dễ dàng như vậy là có thể hẹn được Tần Mặc, trong lúc nhất thời ngây ngốc ngay tại chỗ, trong lòng tự nhiên cũng mừng thầm, xem ra cô đối với hắn, cũng không phải là hoàn toàn có địch ý.

Tần Mặc đổi một bộ quần áo, Lan đi theo phía sau cô, dự định cùng đi, lại bị Tần Mặc giao phó không được phép đi theo. Trong lòng Lan có chút khó chịu, tiểu thư trưởng thành, ngày càng trổ mã xinh đẹp rồi . Hắn bảo vệ tiểu thư mấy năm. . . . . . Hiện tại phải đi vào trong ngực của người khác rồi sao?

Hắn hiện tại chỉ muốn đứng ở một góc xó xỉnh, cắn khăn, rất có mùi vị của con gái.

Lại là trung tâm thành phố náo nhiệt, nơi hai người lần đầu tiên tuyên chiến, cảnh tượng kia dường như xảy ra ngày hôm qua, trong lúc xảy ra tất cả sự kiện, giống như là một giấc mơ.

Vậy bây giờ hắn, có phải cũng là đang nằm mơ hay không?

Hắn véo mình một cái, có chút đau, Tần Mặc không hiểu nhìn hắn, nhận thấy được ánh mắt nghi ngờ của cô, hắn ho nhẹ một tiếng, "Hôm nay tất cả đã có tôi thanh toán, coi như là cảm ơn cô đã cứu tôi!”

Chỉ là bất kể như thế nào, hắn cũng là một người khoan dung, hơn nữa hắn còn chưa xác định thái độ của Tần Mặc, nếu cô căn bản không có ý kia, vậy hắn chẳng phải là rất lúng túng!

Hôm nay là một cuộc thăm dò, chỉ là, lần thăm dò này làm hắn rất mừng rỡ, hai người chơi thỏa thích mới quay lại trường học.

Bùi Thiểu Y vẫn đưa Tần Mặc đến dưới lầu ký túc xá, nhìn Tần Mặc vào ký túc xá, lúc này mới lưu luyến trở về.

Mùa hè từ từ tới, giữa các cô gái và chàng trai, hình như cũng dần dần nhiều hơn một chút nhiệt tình của mùa hè.


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT