Báo lỗi

Bà Xã Trẻ Xã Hội Đen

Chương 39: Ở Nhờ Lâm Gia (9)

Editor: chenqiucao

Newyork là thành phố lớn nhất và là thương cảng lớn nhất nước Mĩ, nó không chỉ là trung tâm tài chính của Mỹ, mà còn là một trong những trung tâm tài chính của toàn thế giới. Nơi này bốn mùa rõ ràng, mùa hè cũng thường xuất hiện thời tiết 30 độ, hơn phân nửa ẩm thấp nóng bức.

"Tiểu thư, lão gia mới vừa truyền tin tức đến, bảo ngài mọi sự cẩn thận."

Vừa xuống máy bay, Lan đã nhận được tin tức của Tần lão gia, Tần Mặc gật đầu một cái, ở đây cũng là địa phương thuộc quyền của ba, nhưng cô như cũ không dám phớt lờ.

Phong Thần thấy Lan thì thì thầm thầm bên tai Tần Mặc, hình như cũng đoán được mấy phần, cầm bàn tay nhỏ bé của cô, bàn tay nhỏ bé này hơi lạnh, mùa hè nóng bức có vẻ đặc biệt không hài hòa.

Ra khỏi sân bay, sớm đã có mấy chiếc xe chờ, Lâm Tử Khanh Lâm Tử Dương đi theo phía sau đám người Phong Thần, thấy Phong Thần chẳng kiêng dè dắt tay Tần Mặc, cô không ngồi yên.(Các bạn đang đọc truyện Bà xã trẻ xã hội đen tại Diễn Đàn Lê Quý Đôn. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ)

"Tử Dương. . . . . ."

Cô khẽ gọi Lâm Tử Dương một tiếng,cậu ta gật đầu một cái, đẩy Lâm Tử Khanh sang bên người Phong Thần, "Phong đại ca, anh có thể ôm chị em lên trước được không? Em hình như có đồ quên cầm."

"Ừ, tốt."

Phong Thần cười trả lời, để Lan che chở Tần Mặc lên xe trước, sau đó tùy tiện bế Lâm Tử Khanh lên, nhẹ nhàng ôm vào bên trong xe.

"Thần, bác sĩ nói, chân của em có thể sẽ không tốt lắm."

Sắc mặt Lâm Tử Khanh ảm đạm, kể từ sau khi chia tay với Phong Thần, cô phát hiện mình không cách nào quên được anh, lui tới với những con cháu nhà giàu kia, không phải quần áo lụa là, thì chính là hai đời tổ tông, hoàn toàn không thể so sánh với Phong Thần.

Lần này trong nhà có tính để cho cô trở về nước kết thân với gia đình có quyền thế trong nước, lần đầu tiên cô làm trái ý nguyện của cha mẹ, một mình đi Hawai, cố gắng buông lỏng, không ngờ lại đụng phải Phong Thần.

Có lẽ đây chính là ông trời cho cô thêm một cơ hội nữa, tám năm trước, cô vứt bỏ Phong Thần, tám năm sau, cô nhất định phải nắm chặt cơ hội lần này!

"Đừng như vậy, Tử Khanh, hiện tại y học phát triển, chỉ cần em phối hợp thật tốt, nhất định sẽ có cơ hội phục hồi như cũ."

Phong Thần có một chút đau lòng, dù sao bọn họ đã từng là người yêu, Lâm Tử Khanh vẫn luôn là người kiêu ngạo, nay nói cho cô biết, cả đời phải ngồi lên xe lăn, hẳn là tổn thương tự ái của cô a! (Truyện được đăng chính thức tại diendan )

Lâm Tử Khanh vốn thuộc kiểu mỹ nhân yếu đuối, nhiều năm như vậy , Phong Thần bên cạnh luôn là vô tình hay cố ý đi theo kiểu người phụ nữ này, hình như là lựa chọn trong tiềm thức, những thứ thùy mị như nước kia, người phụ nữ như chim nhỏ nép vào người, là người mà hắn thích nhất.

Hiện tại, đối mặt đôi mắt đẫm lệ yêu kiều của cô, Phong Thần không hạ được quyết tâm ném cô một mình ở trên xe.

"Phong đại ca, anh an ủi chị ấy một chút đi, những năm này chị ấy. . . . . . Thậm chí không quên được anh. . . . . ."

Lâm Tử Dương chẳng biết lúc nào đã tới bên ngoài xe, cậu cũng muốn chị gái được vui vẻ, hôm nay khi gặp lại Phong Thần, có thể nói giúp đỡ chị đúng lúc.

"Tử Dương, đừng nói ahhh... chị có thể sẽ trở thành phế nhân. . . . . ."

"Đi về trước rồi hãy nói!"

Phong Thần vẫn còn nhớ tình xưa với Lâm Tử Khanh, thấy cô mất tinh thần như thế, một tia thương tiếc tự nhiên sinh ra.

Tần Mặc thấy Phong Thần chậm chạp không lên xe, vừa định xuống xe xem xét, cửa xe liền mở ra, người tới cũng không phải Phong Thần. Cô bắt đầu lo lắng, trên mặt không biến sắc, tròng mắt sâu tựa như vực sâu không nhìn thấy đáy.

"Xin lỗi, em gái nhỏ, Phong đại ca và chị gái anh có lời muốn nói, dù sao bọn họ cũng đã từng là một đôi tình nhân người người hâm mộ. . . . . ."

"Anh cũng nói là đã từng, chuyện quá khứ nếu như đã qua, cũng không có bất kỳ ý nghĩa gì. Nói nhiều lời vô ích, tiết kiệm nước miếng đi!"(#chen: ta thích câu này của TM

Lâm Tử Khanh nín khóc mà cười, ngoan ngoãn vùi đầu vào trong ngực Phong Thần, vui vẻ nghĩ tới, trong lòng của hắn vẫn là cô, nếu không làm sao sẽ đồng ý cùng cô làm trị liệu phục hồi chức năng đây?

Chỉ cần thời gian hai người bọn họ ở chung nhiều hơn, để Phong Thần tìm về ký ức vui vẻ ban đầu khi ở cùng cô, bọn họ nhất định sẽ gương vỡ lại lành.

Mà Phong Thần thì có chút bất đắc dĩ, nghĩ tới, nên giải thích như thế nào với Tần Mặc, tiểu nha đầu kia có lẽ lại muốn lên cơn.


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT