Báo lỗi

Bà Xã Trẻ Xã Hội Đen

Chương 8: Kéo Bè Kéo Lũ Đánh Nhau

Tần Mặc vốn tưởng rằng nhắc nhở Kim Na Na một phen, thì đại tiểu thư này cũng sẽ không đến gần mình thêm nữa, ai ngờ ngày hôm sau, Kim Na Na liền mang theo bữa trưa tự mình làm cùng nhau ăn với cô.

Cô rất muốn cạy đầu óc của Kim Na Na ra nhìn một chút, bên trong là bột nhão sao? Hay là, da mặt của cô ấy đã dày đến mức, có thể sánh ngang với bánh xe rồi đó?

Cùng nhau ăn cơm còn chưa tính, cô ấy lại còn đem bữ trưa đổi chỗ, đánh giá cái này, phê bình cái kia, mở miệng liến thoắng không ngừng, Tần Mặc liền nghi ngờ, Kim Na Na không nuốt sao?

Ngày thứ nhất cũng coi như xong, ai biết ngày thứ hai ngày thứ ba ngày thứ tư…… Suốt một tuần lễ, Kim Na Na đều làm da mạt dày chiếm cứ nửa bàn ăn của cô.

Tần Mặc mỗi một lần cho cô sắc mặt tốt, nhưng Kim Na Na chính là không nhìn ra, vẫn như cũ làm theo ý của mình.

Hầu như là lén lén lút lút chạy đến bên dưới tòa nà ký túc xá, Tần Mặc vẫn chưa bao giờ thảm hại như vậy, từ trước đến giờ chỉ có cô đuổi người ta chạy, làm sao nghĩ đến, có một ngày đối mặt với một người bình thường không có công phu quyền cước lại phải chạy trốn?

“Này! Tần tiểu Mặc! Cậu lại dám chạy trốn tôi!”

Ngay lúc Tần Mặc may mắn mình không cần nghe Kim Na Na lảm nhảm nữa, thì ma âm này lại xuất hiện, ngay lập tức cô chạy trốn không quay đầu lại. Hướng cửa trường học chạy là không thể nào, cô cũng không muốn bị bám theo đến nhà của Phong Thần.

Kim Na Na vừa thấy Tần Mặc bung chân chạy, cũng nhanh chóng chạy theo, nhưng lại bị Lan ngăn lại. Cô chỉ nhìn thấy bóng dáng của Tần Mặc càng ngày càng nhỏ, cho đến khi trở thành một điểm đen nhỏ, hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt của cô.

Cảnh vật chung quanh của trường trung học Roland có thể cùng so sánh với công viên, nếu tăng thêm một vài cơ sở vui chơi giải trí nữa, nhất định sẽ khiến mọi người cho rằng là khu vui chơi. Chạy qua một cái cầu nhỏ trên hồ nước, Tần Mặc không thấy có người đuổi theo, mới từ từ dừng bước chân lại.

Gió nhẹ thổi qua, cây Dương Liễu bên hồ nhỏ đung đưa theo gió, đã gần đến chiều, gió nhẹ, tiếng chim hót líu lo vui vẻ truyền vào tai, một khung cảnh an bình.

Phía trước có một khu rừng nhỏ, Tần Mặc nghĩ, Kim Na Na nhất định đang ở trong trường học tìm cô, tìm không ra cũng sẽ ở cổng chận cô, không bằng ở trong khu rừng nhỏ này nán lại một lát.

Những cây cỏ nhỏ phát ra âm thanh “sột soạt”, ở trong hoàn cảnh yên tĩnh lộ ra càng rõ ràng, ánh mặt trời buổi chiều xuyên qua những kẽ lá lưu loát trải ra mặt đất, khó có thể có giây phút yên tĩnh.

Tần Mặc dựa vào một gốc cây nhỏ ngồi xuống, ôm lấy mái tóc ngắn, nhắm mắt nghỉ ngơi một lát.

Chỉ chốc lát sau, một hồi tiếng bước chân nhốn nháo truyền vào tai, cô mở mắt ra, trong lòng đoán chừng có khoảng mười người. Đứng lên, trước mặt đã đi tới một đám thiếu niên, cười đùa mắng chửi, mỗi người đều không phải là người lương thiện.

Ở sau lưng bọn họ, còn áp giải một người, bị đám người ngăn trở, không thấy rõ tướng mạo.

“Chưa từng nhìn thấy cô, là người mới đến?”

Một ánh mắt của thiếu niên cầm đầu, mấy người ở sau lưng liền đem Tần Mặc vây lại, tóc trên trán rơi xuống chặn lại ánh mắt lạnh như băng của cô, bên trên vành tai lóe lên điểm sáng khiêm tốn mà lạnh lẽo.

Cô gái cơ thể gầy yếu, dường như chỉ cần chạm nhẹ một cái liền sẽ ngã xuống, sự trầm mặc của cô khiến một đám nam sinh cảm thấy là cô đang sợ.

“Cô mới chuyển đến sao? Sau này cô liền đi theo tôi là tốt rồi, học trưởng sẽ bảo kê cô……”

Mộ cánh tay khoác lên vai của Tần Mặc, thân thể cô cứng đờ, gần như là phản xạ có điều kiện, một tay bóp chặt cổ tay của đối phương, một tay nắm cổ áo của hắn, chân thon dài chợt đảo qua, liền đem người đàn ông thân hình cao hơn mìn hai cái đầu đá văng ra ngoài.

Toàn bộ hành trình không tốn động tác dư thừa, chỉ có cho đối phương một kích trí mạng tàn nhẫn và và quyết đoán, nam sinh kia bị Tần Mặc đá ra cách xa hơn một mét, nằm trên mặt đất nửa này mới giật giật.

Thật may khoảng không gian này là cỏ xanh, phía dưới cũng là lớp đất trồng xốp, nếu không cú ngã này, cằm của nam sinh này chỉ sợ cũng phải trật khớp.

“Cô, cô dám đánh tôi! Hôm nay tôi nếu không dạy dỗ cô, thì tôi không gọi là Thiệu Tư Liễm!”

Mấy nam sinh vây quanh Tần Mặc trong khi Thiệu Tư Liễm gầm rống tức giận phản ứng kịp, cũng chẳng quan tâm đến nam sinh bị bắt, vừa có ý thức liền hướng về phía Tần Mặc đánh tới.

Thiếu niên bị quăng xuống mở trừng hai mắt, cũng không vội chạy thoát thân, ngược lại dựa vào một thân cây, hào hứng bừng bừng nhìn Tần Mặc một mình đấu với một đám nam sinh. Vừa nhìn vừa ở một bên trầm trồ khen ngợi, trong tay còn kém có môt túi hạt dưa để cắn.

Tần Mặc một quyền đem một nam sinh xông lên đánh nổ đom đóm mắt, nhấc chân đạp một cái liền đem người ta đá gục xuống, mỗi chiêu đều không lưu tình, qua lại hai cái, một đám nam sinh đều nhũn như con chi chi té xuống đất, kêu rên không dứt.

“Không ngờ cô có thể đánh như vậy! Tôi tên là Thiệu Tư Mộ, kết bạn, như thế nào?”

Tần Mặc nhìn lướt qua tay đưa ra của Thiệu Tư Mộ, ngẩng đầu nhìn một chút, thời gian không còn sớm. Cô đối với Thiệu Tư Thanh có mắt không tròng, trực tiếp lướt qua hắn, đi ra ngoài.

Thiệu Tư Mộ cũng không để ý, cười ha ha với Thiệu Tư Liễm ngã xuống đất không dậy nổi nói, “Anh trai tốt của em, hôm nay anh thế nhưng bị té nhào rồi.”

“Mày, mày đồ con hoang này! Bớt đắc ý đi!”

Mặt của Thiệu Tư Mộ bị đánh hoàn toàn thay đổi, nơi bị Tần Mặc đá trúng cảm giác đau đớn mờ mờ ảo ảo, tạm thời hồi lâu thật đúng là hết cách với Thiệu Tư Mộ, chỉ có thể căm hận mắng.

Trong mắt Thiệu Tư Mộ lóe lên sự hung ác nham hiểm, nhưng rất nhanh liền biến mất, vẻ mặt của hắn đột nhiên biến đổi, “Anh trai, em dẫn anh đi tìm bác sĩ trường học, anh chịu đựng a!”

Nói xong, liền đem Thiệu Tư Liễm ở trên mặt đất kéo lên, cố ý đụng phải chỗ bị thương của hắn ta, sức lực lớn khiến Thiệu Tư Liễm gần như đau muốn ngất đi. Mồ hôi hột lớn chừng hạt đậu từ trên trán rơi xuống, trong miệng lại không mắng ra được một câu.


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT