Báo lỗi

Bác Sĩ Có Độc

Chương 33: Anh ở nơi phồn hoa

Trong hành lang mờ tối, dáng người anh vừa cao lại thẳng, phản chiếu cái bóng chạy dài trên mặt đất.

Lục Gia Xuyên đi tới cửa thang máy, vươn tay nhấn nút.

Cách đó mấy bước, Chu Sênh Sênh vẫn không nhúc nhích nhìn anh.

Vẻ mặt ngẩn ngơ bất an mấy phút trước đã hoàn toàn biến mất.

Trong ngực dường như cất giấu một đóa hoa đang nở rộ.

***

Mỗi ngày,

Mỗi ngày chúng ta tình cờ gặp vô số những khuôn mặt xa lạ trong dòng người đông đúc.

Một ánh mắt, một nụ cười mỉm, một cái gật đầu, hay chỉ đơn giản là đi ngang qua nhau…. tôi đã trải qua những điều đó vô số lần.

Nhưng xác suất để bạn gặp được đúng người và yêu người đó trong hàng vạn người ngoài kia là bao nhiêu phần trăm?

Khi anh quay đầu lại, hạ mắt nói những lời ẩn ý đó.

Tôi mới nhận ra, kỳ thật cuộc đời tôi cũng đâu tệ hại lắm, rõ ràng vị thần vận mệnh đã soi sáng đến tôi rồi.

***

Lục Gia Xuyên quay đầu lại, vươn tay giữ chặt cửa thang máy vừa mở kia: “Không định đi à?”

Chu Sênh Sênh nhắm mắt theo chân anh chạy vào.

Cô cúi đầu, dùng mũi chân di di trên mặt đất, trái tim loạn nhịp.

Đóa hoa kia dần dần nở rộ trong ngực cô, cảm giác thỏa mãn lấp đầy toàn thân, cũng có cả sự chua xót len lỏi đâu đây.

Nếu cô có thể yêu anh như một người con gái bình thường thì tuyệt biết bao.

Nếu cô có thể giữ lại gương mặt này thì tốt thật.

Cô lui người vào một góc của thang máy, cúi đầu không nói gì như một cô nhóc đáng thương.

Lục Gia Xuyên liếc mắt nhìn cô một cái, vươn tay kéo cô đến trước mặt anh: “Sao tự dưng lại ủ rũ thế này?”

Cô lại khôi phục vẻ mặt ngơ ngác như vừa nãy, vươn tay xoa xoa đầu, không vui nói: “Không phải do bị anh đánh đó sao!”

“Đau lắm à?”

“Anh cứ thử bị đánh xem có đau không!” Cô làm ra vẻ như muốn đánh anh.

Anh không tránh cũng không chống trả, lại ra vẻ như bất lực trước cô mà vươn tay xoa xoa đầu cô.

Chu Sênh Sênh bỗng dưng ngẩn người.

Cánh tay to dài xinh đẹp kia nhẹ nhàng đặt lên đầu cô, cánh tay cong cong tạo một cái bóng nhàn nhạt in trên mặt cô.

“Như vậy hả?” Bên tai truyền đến giọng nói của anh, cứ như một tách café được khuấy rất nhẹ nhàng, hương thơm lan tỏa khắp bốn phía.

“…”

“Như vậy còn đau không?”

“… Không đau.”

Đau thì không đau nhưng lại ngứa.

Là trái tim đang ngứa ngáy khó chịu.

***

Lục Gia Xuyên lái xe chở cô về nhà, trên đường anh tạt qua một hiệu sách.

“Nửa tháng trước tôi có đặt mấy cuốn sách, tiện đường thì qua đó lấy luôn.” Anh mở cửa xuống xe.

Chu Sênh Sênh cũng theo anh đi vào hiệu sách.

Những cuốn sách muôn màu rực rỡ dưới ánh đèn ấm áp mơ hồ.

Bên cạnh là tiệm café và bánh ngọt, có rất nhiều người đang ngồi bên đó yên tĩnh uống café đọc sách.

Cô không phải là người có cuộc sống sinh hoạt nho nhã như các tiểu thư khuê các, vì gương mặt này mà phải bôn ba khắp nơi, lăn lộn giữa cuộc đời đầy sóng gió. Cô chưa từng có cơ hội được bước vào một nơi có tiết tấu sống chậm rãi thế này. Cho nên vừa bước vào tiệm sách bình yên này, cứ như đang ở một nơi thật tuyệt vời, cô đi qua đi lại khắp nơi, tò mò lấy thử một cuốn trên giá xuống xem.

Lục Gia Xuyên đang đứng trước quầy thu ngân, vừa đợi nhân viên lấy sách cho anh, vừa nghiêng người nhìn chằm chằm cô nàng kia.

—— Lùn thật đấy, suýt chút nữa là bị nhấn chìm giữa biển sách rồi.

—— Cứ trợn mắt ra thế làm gì? Cứ như mấy đứa trẻ chưa từng nếm trải mùi đời vậy.

—— Có vẻ cô ấy rất thích sách, hai tay nâng niu cuốn sách, lật từng trang sách rất cẩn thận từ từ.

Mà ngay cả anh cũng chẳng nhận ra, ánh mắt anh nhìn cô đã ngày càng dịu dàng hơn, gần như muốn khắc sâu bóng dáng cô trong đó.

Nữ nhân viên trẻ tuổi lấy sách từ trong kho ra, bọc vào túi rồi cẩn thận đưa cho anh: “Lục tiên sinh, ba cuốn sách đều có ở đây cả.”

“Cám ơn.”

Anh cầm túi sách đang đặt trên quầy hàng, động tác tay hơi ngừng lại, bởi vì xuyên qua mặt kính thủy tinh chẳng nhiễm chút bụi bẩn, anh liền nhìn thấy một chiếc dây chuyền đang được trưng bày trong tủ kính.

Đó là một chiếc dây chuyền dài với mặt dây làm bằng thủy tinh trong suốt, vỏ ngoài hơi mỏng bên trong chế tác một bông hoa anh đào màu hồng trông rất tinh xảo xinh xắn.

Dưới ánh đèn trần, đóa hoa anh đào kia xuất hiện thật rực rỡ, mỗi một cánh hoa rất nhỏ, mỗi nhụy hoa trông thật đáng yêu, nhanh chóng chọt vào tầm mắt anh.

Nó cũng như cô gái ấy, nhỏ bé chẳng chút ấn tượng nào.

Nhưng dù nó chỉ im lặng nằm đó thì ẩn sâu trong cơ thể yếu ớt đó là một sức mạnh chẳng ai biết được, chỉ cần bạn dừng chân nhìn nó, là có thể nhận ra sự lấp lánh trong đó, một thứ ánh sáng mà người ta chẳng thể nào bỏ qua khi đã nhìn.

Sau khi tính tiền, Lục Gia Xuyên mang theo túi sách, đi vòng quá mấy giá sách mà tới trước mặt Chu Sênh Sênh.

Cô đang ngồi xổm trước giá sách, rút một cuốn sách ở tầng thấp nhất cúi đầu lật xem.

Cái bóng của anh bỗng nhiên xuất hiện trên đầu cô, gần như che trọn cả người cô trong đó.

Cô bỗng chốc ngẩng đầu lên, nhìn anh huơ huơ cuốn sách đang cầm trong tay: “Cuốn sách này có vẻ như rất thú vị.”

Sau đó anh nhìn tên cuốn sách —— ‘Winesburg, Ohio‘. [1]

[1] Winesburg, Ohio: Một tập truyện ngắn của Sherwood Anderson – một tiểu thuyết gia người Mỹ. Tập truyện ngắn với 21 câu chuyện về những mảnh đời khác nhau trong một thị trấn vùng Midwest nước Mỹ.

Lục Gia Xuyên cũng biết cuốn sách này, cho nên trong lúc nhất thời cũng có chút nghi hoặc.

Vào những năm 20 của thế kỷ trước, Sherwood Anderson là tác giả của tập truyện ngắn này, truyện kể về cuộc sống nhàm chán của vô số con người cô đơn trong một thị trấn nhỏ. Như cô nhân viên sống buông thả ở tiệm Phương Hoa, bà chủ nhà trọ uất ức, vị bác sĩ đau đớn vì mất đi tình yêu, vị giáo sư dịu dàng bị người ta hiểu lầm mà đuổi khỏi thị trấn… Những linh hồn cô độc ấy vì những lí do khác nhau mà trở nên vừa quái dị lại quái gở, cuộc đời của bọn họ cứ như một bài thơ phóng túng, lại như một giấc mộng hoang đường.

Anh chẳng hiểu tại sao Chu Sênh Sênh lại thích một cuốn sách thế này.

Một cuốn sách mà người bình thường sẽ chẳng bao giờ đọc tới.

Cho nên anh cúi đầu nhìn cô, nhẹ giọng hỏi: “Truyện này có gì thú vị à?”

Câu trả lời của cô như một câu nói mê, giọng nhỏ nhẹ như thì thầm: “Cứ như mỗi người bọn họ đều đang sống trong thế giới của riêng bản thân mình, chẳng cần ai hiểu cũng chẳng cần ai ủng hộ, họ không có cảm giác tồn tại, nhưng trong lòng lại tràn ngập sự khao khát và mong mỏi chẳng ai biết đến.”

Cứ như mỗi con người ấy đều mong được yêu thương và yêu thương ai đó, chẳng sợ cuộc sống của mình vừa nhạt nhẽo lại cằn cỗi, nhưng trong lòng vẫn không ngừng khát khao về điều đó.

Cứ như cô dù trong lòng mang một bí mật chẳng thể tiết lộ, nhưng vẫn nguyện ý dùng sự dịu dàng để đối diện với cuộc sống này.

Cô ngẩng đầu nhìn anh mà nói, chắc hẳn anh cũng chẳng hiểu cô đang nói gì.

Nhưng trông anh có vẻ rất nghiêm túc lắng nghe, cứ như anh có thể nhìn thấy sự khát khao dịu dàng đó của cô.

Anh rút cuốn sách trong tay cô, đi đến quầy hàng tính tiền: “Phiền cô bọc thêm cuốn sách này giúp tôi.”

Một giây sau, anh hơi ngừng lại, rồi bổ sung thêm câu nữa: “Lấy cho tôi thêm quyển nữa, thế là hai quyển nhé.”

Trong lòng bỗng nhiên xuất hiện một suy nghĩ, anh cũng muốn đọc xem rốt cục cuốn sách này có gì thú vị… vì cô cũng cảm thấy thú vị mà.

Cơn gió thổi qua mang theo cái rét lạnh thấu xương, vừa bước ra khỏi tiệm sách, anh đã thấy Chu Sênh Sênh rụt cổ lại mà đi, cảm thấy trong lòng hơi khó chịu, anh nhấc chân bước đến trước mặt cô.

Dáng anh cao, cô lại thấp, dường như là trong nháy mắt, cơn gió vừa thổi tới mặt Chu Sênh Sênh đã bị anh chặn lại.

Cô ngẩn ngơ ngẩng đầu nhìn anh, lại chỉ nhìn thấy bóng lưng bình tĩnh của anh.

Cứ như anh chẳng hề quan tâm, chỉ là tình cờ đi trước cô mà thôi.

Cô gục đầu xuống, nhìn bóng mình đang được anh che phản chiếu trên mặt đất, lại tựa như chỉ cách nhau một gang tay, nhưng cuối cùng lại bỏ lỡ cái ôm ấm áp ấy.

Thật ra anh ấy là một người rất dịu dàng.

Xuyên qua vỏ ngoài lạnh như băng chẳng dễ tiếp cận, nếu như bạn may mắn được chạm vào linh hồn ấy, bạn sẽ nhận ra anh giống như chiếc bánh mì mật ong mới ra lò, có mùi thơm của sữa bò, còn có cả sự mềm mịn nóng hổi của bơ bên trong tan chảy.

Còn cô là người đứng bên ngoài tủ kính kia, rõ ràng cảm thấy anh đang gần ngay trước mắt, nhưng vừa chìa tay ra mới phát hiện có một tấm kính thủy tinh lạnh lẽo đang ngăn cản gữa bọn họ.

Hốc mắt lại bắt đầu nóng lên.

Cô nặng nề mà khịt khịt mũi.

Thật đáng ghét.

Ghét nhất là mùa đông!

Ô tô chạy thẳng tới ngã tư bọn họ đã từng chia tay.

Chu Sênh Sênh mang theo cuốn sách mà Lục Gia Xuyên đưa cho cô, mở cửa xe nghênh đón những cơn gió lạnh đang gào thét kia.

Anh đang ngồi bên ghế lái cũng theo cô bước xuống.

“Tôi đưa em về.”

“Không cần, anh đưa tôi đến đây là được rồi.” Cô từ chối qua loa chẳng khác gì trước kia, luôn không muốn để lộ địa chỉ nhà mình cho anh biết.

Lục Gia Xuyên nhìn cô, cũng chẳng nói gì, chỉ vòng qua đầu xe, đi tới bên cạnh cánh cửa bên kia.

Cô đứng trên bậc thềm màu nhạt, trong lúc vô ý kéo gần khoảng cách với anh.

Trên đỉnh đầu là ánh đèn đường mờ vàng, phản chiếu bóng cô thật dài, cứ như là có người đang muốn kéo cô chạy về phía xa.

Nhưng dù sao cô cũng đang yên lành đứng trước mặt anh.

Một tay anh để bên ngoài, tay kia từ từ thò vào trong túi áo khoác to, chạm tới chiếc dây chuyền lạnh buốt.

Thứ đó tròn tròn, nho nhỏ, không có cảm giác tồn tại cho lắm.

Nhưng khi nắm trong tay, lại nóng đến mức có thể khiến người ta bị bỏng.

Dưới cái lạnh thấu xương của phương bắc, trong một đêm tối lạnh lẽo thế này, Lục Gia Xuyên lại cảm thấy lưng mình đang chảy mồ hôi ròng ròng.

Trước mặt anh là một cô gái dáng người nhỏ nhắn đang mở to đôi mắt sáng mà nhìn anh.

Vừa vô tội.

Lại… mê người đến thế.

Phía sau là tiếng gào rú của những chiếc ô tô, trước mắt là vẻ mặt bình tĩnh dịu dàng của người con gái ấy.

Anh rụt rè lôi chiếc dây chuyền trong túi ra.

“Cái này.” Anh thấp giọng nói, sau đó vươn tay về phía cô khẽ mở lòng bàn tay.

Mười ngón tay thon dài dường như đang tản ra thứ ánh sáng ôn hòa như ngọc thạch.

Từng đốt ngón tay rõ ràng, cứ như con người anh vậy, thẳng thắn thành khẩn chính trực, có sức mạnh khiến người ta có thể tin tưởng.

Mà ngay chính giữa lòng bàn tay anh là một chiếc dây chuyền dài, mặt dây thủy tinh ngâm mình dưới ánh đèn đường bỗng trở thành một viên kim cương nho nhỏ, nếu nhìn kỹ bạn có thể nhận ra bí mật ẩn chứa sâu trong đó.

Bên trong mặt dây thủy tinh đang tỏa sáng lung linh kia là một đóa hoa anh đào tinh xảo đáng yêu.

Nó đang nở rộ mà nằm ở nơi đó.

Cánh hoa anh đào màu hồng nhạt khẽ nở tung, phần nhụy hoa thanh tú không chút e dè phô hết vẻ đẹp của mình ra với thiên hạ.

Lục Gia Xuyên đứng ở nơi đó, im lặng, không nói một lời.

Anh đang nâng niu đóa hoa anh đào nở rộ kia, cũng như đang nâng niu chính trái tim cuồng nhiệt tình yêu kia của mình.

Chu Sênh Sênh đứng đó, kinh ngạc nhìn đóa hoa kia.

Anh vươn tay tới, cứ như là đang muốn ôm lấy cô.

Cô theo bản năng lui về sau một bước, lại bị tiếng quát khẽ của anh mà bất động.

“Đừng động.”

Anh không chạm vào cô, hai cánh tay dang ra như tư thế muốn ôm cô, nhưng dù sao cũng không phải đang ôm cô thật. Anh chỉ vòng tay qua cổ cô, cúi đầu đeo chiếc dây chuyền kia lên cổ cô.

Trong vài giây ngắn ngủi, anh và cô gần nhau trong gang tấc, hơi thở như đang hòa vào nhau.

Cho dù cô đang đứng trên vỉa hè, cũng vẫn thấp hơn anh nửa cái đầu.

Hơi thở của anh đang phả xuống, nhẹ nhàng chạm vào trán cô, cứ như một nụ hôn thoảng qua.

Cô không nhịn được mà run rẩy, cả trái tim cứ như muốn bay ra khỏi lồng ngực.

Chính là giờ phút này.

Sẽ không bao giờ có khoảnh khắc nào khiến người ta động lòng nhưng cũng tan nát như thế này nữa.

Dường như cô đã nhận ra một điều, trong cuộc sống sau này cô sẽ phải dựa vào khoảnh khắc ngắn ngủi nhưng vĩnh hằng này để tiếp tục sống. Bất luận bên cạnh cô còn anh không, bất luận cô biến thành một đứa trẻ ngây thơ, hay là một bà cụ tóc bạc trắng.

Một lát sau, anh thả tay xuống, lui người về phía sau một bước.

Đóa hoa anh đào màu hồng phấn cứ thế dán chặt trước ngực cô.

Cô từ từ cúi đầu nhìn nó, lại ngẩng đầu nhìn người tặng quà tốt bụng kia, trong lúc nhất thời lại không nói ra thành lời.

Muốn khóc.

Muốn cười.

Muốn chạy đến một nơi không có ai.

Muốn ngẩng đầu hèn mọn khẩn cầu ông trời đừng lấy đi gương mặt này của cô.

Nhưng cô chẳng thể làm gì được.

Bởi vì cô bất lực.

“Lúc tính tiền thì nhìn thấy ——” Giọng anh tựa như một bản tình khúc cello, thong thả, trầm thấp, ẩn chứa những cảm xúc khó phát hiện, “Cảm thấy nó rất hợp với em nên đã mua.”

Cô mở miệng định nói nhưng cuối cùng chỉ thốt được hai chữ: “… Cám ơn.”

Anh thấy cô đang cúi mặt, đôi lông mi dày kia run lên không ngừng, cứ như hai cánh của con bươm bướm, vừa được ánh sáng chiếu vào lại cứ như có đom đóm đang nhảy nhót trên đó.

“Chu An An…” Anh cố kìm nén trái tim đang đập thình thịch, dịu dàng gọi tên cô.

“Ừm.” Đầu cô càng ngày càng thấp, giọng nói cũng lí nhí chẳng thể nghe rõ.

Xung quanh vắng vẻ, ban đêm ngoài đường chỉ có vài xe đi ngang, cùng những cơn gió bấc ào ào thổi qua chẳng chút nể nang.

Trái tim Lục Gia Xuyên cũng như những lọn tóc cô khẽ bay bay trong gió.

Anh cảm thấy ngàn lời muốn nói đang nghẹn lại trong cổ họng.

Mấy năm nay anh chẳng hay thể hiện suy nghĩ, cũng chẳng hay tâm sự, đột nhiên tình cảm cuồng nhiệt ào tới, nên chẳng thể nói được một câu tỏ tình ra hồn.

Cuối cùng anh khẽ thở dài, không nhịn được mà mỉm cười, vươn tay xoa xoa mái tóc mềm mại của cô.

“Ngủ ngon, Chu An An.”

Anh đứng tựa người bên cạnh xe, nhìn bóng dáng mảnh khảnh kia càng chạy càng xa, càng chạy càng xa, ý cười bên môi cũng càng ngày càng sâu, càng ngày càng đậm.

Anh nghĩ, bọn họ đều còn trẻ, còn cả con đường dài phía trước.

Anh chưa học được cách kiên nhẫn để yêu một người.

Cũng chưa học được cách thu lại những chiếc gai sắc nhọn trên người, để cô thấy được trái tim dịu dàng của mình.

Cho nên anh không ngại khi phải đợi.

Đợi đến khi anh có thể dành sự tốt nhất cho cô rồi lại mở miệng nói ra câu đó cũng không muộn.

Dưới ánh đèn đường, chàng trai trẻ tuổi cùng làm bạn với cái bóng của mình, ánh mắt lại lưu luyến ở dáng người nhỏ gầy ở phía xa xa.

Bên tai là tiếng gió gào thét thổi qua.

Trong tim lại là sự kiên định trước nay chưa từng có.




COMMENT