Báo lỗi

Bác Sĩ Có Độc

Chương 34: Ánh sáng cứu rỗi

Khoảng một giờ sáng Trịnh Tầm mới tan ca, hai tay anh đút trong túi áo khoác bóng chày, vừa đi vừa huýt sao.

Đi ngang qua một cô nàng đầu tóc nhuộm xanh nhuộm đỏ, anh vẫn cứ nhìn thẳng tiếp tục đi về phía trước, cũng vì trên con đường này có rất nhiều người như vậy, anh đã nhìn mãi thành quen rồi.

Cho đến khi người kia bỗng nhiên mở miệng gọi tên anh: “Trịnh Tầm!”

Chất giọng dịu dàng trong trẻo, lại như dòng nước biển xanh thẳm trào dâng phá tan lớp băng cứng.

Anh dừng bước khó hiểu xoay người lại.

Dưới ánh đèn đường mờ ảo, cô gái trẻ đang đứng ở nơi đó, đầu nhuộm năm sáu màu rực rỡ, còn cả gương mặt trang điểm khá đậm kia nữa…

Anh ngập ngừng mấy phút, cuối cùng mới tìm ra manh mối trong đôi mắt sáng đến dọa người kia là sự hớn hở quen thuộc.

“… Là cô à?!”

Không còn là cô gái trẻ với mái tóc cột cao, không còn chiếc áo khoác hiệu burberry, tất cả những trang phục của cô gái nữ sinh ngoan hiền ấy đã không cánh mà bay.

“Là em đây.” Cô bỗng nhiên nhếch miệng nở nụ cười, đi về phía anh.

Cả người cô nhỏ gọn lọt thỏm trong bộ cánh lùng thà lùng thùng khiến nó cũng mất đi vẻ gợi cảm vốn có, mái tóc năm sáu màu rực rỡ kia lại càng khiến người ta cạn lời, màu son môi đỏ style bà thím chẳng chút quyến rũ, mà ngược lại cứ như đang trét đầy máu lên môi…

Khi cô bước tới trước mặt Trịnh Tầm, mỉm cười với anh đầy mê hoặc, còn nhẹ nhàng xoắn mấy lọn tóc bên tai ra vẻ thẹn thùng.

“Này, anh còn nhớ em không?”

“… … … …”

Trịnh Tầm nhìn cô chằm chằm, ánh mắt lười nhác đã dần dần trở nên nghiêm túc hơn, dù anh im lặng chẳng nói nhưng không khí xung quanh lại như đóng băng, khiến người ta cảm thấy như có áp lực vô hình.

Nụ cười của cô dần cứng lại, dáng vẻ õng ẹo kia cũng biến mất ngay lập tức.

“… Trông xấu lắm hả?”

Kéo kéo vạt áo khoác, cô nghi ngờ nhìn lại bộ trang phục trên người mình.

Cô nàng bán hàng đã nói, đây là bộ trang phục khiến người ta trở nên trưởng thành quyến rũ ngay lập tức mà!

Cách ăn mặc thiếu tôn trọng cùng lớp trang điểm đậm thế này thật sự khiến người ta nhức mắt!

Trịnh Tầm không kiên nhẫn nhìn cô, lại vì trên gương mặt kia vẫn còn vẻ ngây ngô non nớt mà bực mình: “Cô trang điểm rồi ăn mặc trông như ma này để làm gì?”

“Vì anh nói anh không thích con gái gương mặt tầm thường, dáng người cứng nhắc mà.” Cô gái nhỏ cười tủm tỉm nhìn anh, xoa xoa mái tóc, lại kéo áo nhìn anh, “Nên em đã đặc biệt đi mua bộ trang phục này, tóc cũng vừa làm xong. Nhà tạo mẫu phải mất lâu lắm mới nhuộm được mái tóc này đấy, trong lúc làm tóc em cũng ngủ gật mất ba lần nữa!”

Nói xong, cô đứng nguyên tại chỗ run rẩy xoay người một vòng, xoay được một nửa thì ngã lệch người hẳn sang một bên.

May mà Trịnh Tầm vươn tay tới đỡ lấy cô.

Cô xấu hổ ổn định lại cơ thể rồi ngẩng đầu nhìn anh cười cười.

“Có xinh không?” Cô nháy mắt mấy cái.

Trịnh Tầm im lặng nhìn cô, không nói một lời kéo tay cô đi thẳng vào quán bar.

“Này, anh định dẫn em đi đâu đó?” Nghe giọng thì có vẻ đang chất vấn, chẳng bằng nói là đang hưng phấn.

Đây là lần đầu tiên anh không đuổi cô ngay khi vừa thấy mặt.

Hơn nữa còn đụng chạm thân mật nữa!

Nhưng dần dần cô bỗng phát hiện ra có gì đó không ổn lắm, tay anh giữ chặt cổ tay cô, bước chân anh cũng nhanh đến mức cô có cố đến mấy cũng lảo đảo theo chẳng kịp.

Trịnh Tầm sải bước lôi cô đi qua sàn nhảy ồn ào, vượt qua những người đang điên cuồng uốn éo dưới ánh đèn laser kia, tiến thẳng vào toilet, bộp một cái đẩy cửa vệ sinh nữ ra.

Dưới ánh đèn mờ ảo, một đôi nam nữ trang phục không chỉnh tề đang đè nhau vào một tấm cửa toilet làm chuyện xấu. Cảnh ấy khiến người ta chỉ muốn buồn nôn.

Anh không kiên nhẫn kéo gã kia ra: “Cút! Nếu muốn xoạc nhau thì đi thuê phòng đi!”

Cô nàng kia khẽ cười, kéo váy lên, tay khoác qua vai anh: “Sao nào, anh trai có muốn không?”

Anh vươn tay mở cửa toilet, giọng lạnh lùng chỉ nói một từ: “Cút.”

Cặp đôi nam nữ say khướt kia hi hi ha ha mà đi ra.

Anh thả lỏng tay, tiện thể đóng cửa toilet lại cạch một tiếng, rồi anh quay đầu giữ tay cô nàng kia, kéo cô đến bên bồn rửa mặt, tay kia thì không chút do dự vặn mở vòi nước.

Tiếng nước lạnh như băng chảy xuống xối xả.

Anh nắm chặt cánh tay cô, giọng ra lệnh: “Rửa sạch đi.”

“Anh định làm gì?” Cô nàng giật mình muốn đứng thẳng người lên, nhưng bàn tay đang đặt trên tay cô đây lại như được đúc bằng sắt, cô chẳng thể thoát ra nổi, “Anh thả em ra đã, thả ra!”

“Tôi nói, rửa sạch đi.” Anh gằn từng tiếng ra lệnh cho cô.

“Em không rửa!”

“Rửa sạch đi.”

“Không rửa! Em nói không rửa!” Cô khẽ quát, liều mạng vùng vằng tay, “Anh thả tay ra, thả ra!”

Giây tiếp theo, Trịnh Tầm một tay giữ mặt cô kéo cô xuống dưới vòi nước, cuối cùng mới nới lỏng cổ tay cô, rồi vẩy nước lên mặt cô ra sức mà lau.

Từng tí từng tí một.

Cô gái nhỏ liểu mạng gào lên, dòng nước theo đó mà sộc vào miệng, khiến cô bị nghẹn mà ho khụ khụ.

Dù có cố gắng giãy dụa cũng chẳng thể thoát nổi.

Cảnh tượng này giằng co trong vài phút.

Đợi đến khi Trịnh Tầm buông tay cũng là lúc trên mặt cô đầy nước, không thể phân biệt được đâu là nước mắt đâu là nước máy nữa rồi, màu son style bà dì lan choe choét quanh miệng, mấy lọn tóc xung quanh cũng bị xối ướt hết cả, chật vật dính chặt lên hai má.

Cô đứng ở đó cả người run rẩy, lớn tiếng gào khóc.

Tất nhiên là vì sợ hãi.

Tiếng khóc the thé kia cứ như một cây kim đang chọc vào lòng anh.

Trịnh Tầm đứng nguyên tại chỗ không nhúc nhích nhìn cô, bình tĩnh hỏi: “Đã tỉnh táo lại chưa?”

Cô vẫn cứ khóc lớn, không nói được thành lời.

Trịnh Tầm đi về phía cô một bước, theo phản xạ có điều kiện cô lùi xuống một bước như muốn tránh anh.

Anh dừng chân, cúi đầu khẽ cười nhạt, trong mắt như có ánh sáng lạ: “Hiện giờ đã sáng mắt ra chưa?”

“…”

“Đây là tôi. Đây là nơi tôi làm việc. Muốn ở cạnh tôi, phải học cách làm quen với nơi này, bao gồm cả sự thô bạo và lạnh lùng của tôi.”

Dù cô vẫn đang khóc nhưng anh vẫn hạ quyết tâm, gằn từng tiếng nói: “Tôi không biết cô đã đọc bao nhiêu truyện ngôn tình, hay mấy cái lý thuyết vớ vẩn khiến cô nghĩ kẻ lưu manh mới là bạch mã hoàng tử gì đó, nhưng cô cũng nên biết một điều. Nơi này không phải là nơi cô nên tới, tôi cũng không phải người mà cô nên làm bạn. Nếu gia đình có điều kiện thì đừng phụ kỳ vọng của ba mẹ, nếu thật sự cô muốn sa đọa, thì không phải chỉ thay đổi trang phục hay kiểu tóc là được.”

Anh đứng đó dưới ánh đèn vàng mờ nhạt, gương mặt cũng mịt mờ chẳng rõ.

Anh nói: “Đây là lần cuối cùng tôi nhắc nhở cô, hi vọng sau này sẽ không gặp lại cô nữa.”

Cô gái nhỏ co mình trong góc phòng mặt đầy nước mắt, điệu bộ chật vật khiến người ta nghĩ đến những đứa trẻ bị bỏ rơi trong truyện cổ tích.

Anh xoay người đi ra, mấy phút sau thì quay về, trong tay còn cầm theo chiếc khăn lông.

“Lau mặt đi.” Anh ném chiếc khăn lông lên đầu cô.

Cô cúi mắt nhìn xuống đất, nước mắt chảy không ngừng, cứ để chiếc khăn lông chùm lên đầu mình, không nhúc nhích.

Chỉ cách nhau một cánh cửa, nhưng ngoài kia là là một đêm lung linh sôi động, bên trong lại là không khí im lặng giằng co.

Trịnh Tầm đi tới trước mặt cô, cầm chiếc khăn lên, rồi bắt đầu lau tóc cho cô khi cả người cô đang run, từng chút lại từng chút.

Anh nhìn quả đầu năm màu rực rỡ kia, từ đầu đến cuối chẳng nói thêm câu nào.

Nhưng động tác trên tay đã bán đứng anh.

Tay anh rất nhẹ nhàng, cứ như đang sợ cô sẽ đau vậy.

Cái người đang im lặng rơi lệ kia đột nhiên vươn tay ra vòng qua eo ôm trọn lấy anh, rồi lại khóc nấc lên, tựa đầu vào lòng anh.

Trịnh Tầm cứng người.

Chiếc khăn lông liền rơi xuống.

“Em là Trịnh Tây Nghị.” Cô vùi mặt trong lòng anh, khóc không thành tiếng, “Trịnh trong Quan Tại Trịnh, Tây trong nam bắc đông tây, Nghị trong Hữu Nghị.”

Cô ngẩng đầu nhìn anh, mặt mũi tèm nhem.

“Nhưng em không muốn quan hệ kiểu đó với anh.”

Anh sẽ chẳng biết, đối với cô mà nói sự xuất hiện của anh đặc biệt đến mức nào.

Cô cũng chẳng cần tình bạn của anh.

Rõ ràng nhìn cô hiện giờ rất buồn cười, nhưng chẳng hiểu sao lại khiến anh động lòng.

Đôi mắt kia.

Đôi mắt kia lúc nào cũng sáng rực đủ để chiếu rọi tất cả những bóng tối và mù mịt vây quanh anh, luôn khiến anh chẳng thể thoát khỏi nó được.

Vì sao lại có một người như cô?

Yêu chân thành, liều lĩnh mà theo đuổi, không có chừng mực, chẳng biết buông tay, không ngại bị anh xua đuổi bao nhiêu lần, cũng vẫn cười hi hi chạy đến trước mặt anh như thường.

“Trịnh Tầm, Trịnh Tầm.” Cô cười rạng rỡ mà gọi tên anh.

Trong khoảnh khắc ấy anh mới biết được, hóa ra tên anh cũng dễ nghe đấy chứ.

Có lẽ là vì ngoài kia quá ồn ào, cũng có lẽ vì khát vọng nguyên thủy trong cơ thể, anh cũng chẳng biết thứ quái gì đang xúi giục mình nữa, anh đột nhiên cúi đầu hôn mạnh lên môi cô.

Đôi môi ấy có mùi hương của hoa mai.

Hơi thở lạnh buốt của nước máy xộc vào khoang miệng.

Hai tay cô ôm chặt eo anh, còn anh thì áp cả người cô vào tường, điên cuồng chiếm đoạt đôi môi cô, cứ như con thú mê miệt hôn mãi chẳng mỏi.

Cô nắm chặt lấy góc áo anh, cứ như con cá chết sắp hết hơi, khi anh vừa rời khỏi môi cô thì cũng là lúc cô há miệng thở dốc như muốn tham lam hít sạch không khí xung quanh.

Anh cứ áp chặt người mình vào người cô, nhắm mắt nhẹ giọng hỏi: “Tại sao cô lại thích tôi chứ?”

Trịnh Tây Nghị khẽ cười, mở to đôi mắt trong veo sáng rực kia.

Cô thích anh vì điều gì chứ?

“Thích anh đứng sau quầy bar, rõ ràng đang ở một nơi xa hoa trụy lạc đầy chướng khí mù mịt, lại ra vẻ như chẳng liên quan gì đến mình.” Cô vươn tay chạm lên những sợi dâu mọc lún phún dưới cằm anh, rồi hôn chụt lên môi anh cái nữa, “Thích cách anh quan tâm đến em muốn cứu vớt cuộc đời em, nhưng trong đôi mắt kia lại lộ ra vẻ khát vọng muốn được người ta cứu vớt.”

Cô đã nhìn thấu anh.

Một cô gái mới tròn hai mươi tuổi, lại có thể nhìn thấy trái tim anh rõ ràng đến thế.

Trịnh Tầm mở mắt ra, nhìn cô như thiên sứ giáng trần.

Trông dáng vẻ cô chật vật hơn bất cứ kẻ nào.

Nhưng trong đôi mắt kia lại ẩn chứa thứ ánh sáng có thể cứu vớt anh.

***

Chu Sênh Sênh ngồi một mình trong phòng, cửa đóng chặt, đèn tắt sạch.

Cô ôm chân co mình trên giường, tựa lưng vào bức tường lạnh như băng.

Ngón tay từ từ mân mê chiếc mặt thủy tinh kia, trong lòng bỗng cảm thấy lo sợ bất an,lại vừa muốn ngo ngoe nổi dậy, hai phe đối lập vô cùng sống động đang giãy dụa lăn qua lộn lại tra tấn cô, vừa ngọt ngào lại xót xa.

Rèm cửa khẽ lộ một kẽ hở, mơ hồ có thể nhìn thoáng qua một góc nhỏ trên bầu trời đêm.

Cô đi chân trần ra bên cửa sổ, chụp vội một tấm ảnh, rồi post lên wechat: Bầu trời sao đêm nay thật đẹp.

Chỉ mất vài giây sau đó, nhóm cú đêm nhao nhao lao vào bình luận.

Cá Bơn Cơ Bắp Mạnh Mẽ: Sao đẹp cũng chẳng đẹp bằng em, An An mỹ nhân! 【Mắt chớp chớp 】← Đây là anh quản lý.

Trước cuối tháng không giảm tám cân sẽ ăn shit: Cám ơn ông chú lầu trên đã giúp em ói thành công 【/ ha ha 】. ← Đây là Hoàn Tử.

Là vàng kiểu gì cũng tiêu hết : 【/ mỉm cười 】【/ mỉm cười 】【/ mỉm cười 】. ← Đây là Tiểu Kim.

Nam bắc tây đông đông thùng thùng bang: Lầu một ăn shit. ← Đây là Đông Đông.

Bọn họ cãi qua cãi lại trên status của cô rất náo nhiệt.

Chu Sênh Sênh vừa cười, đang định thoát khỏi wechat, liền thấy trong danh sách like ảnh có một cái tên. Ngay chính giữa khối vuông nhỏ là một khuôn mặt mơ hồ không rõ.

Cô dừng tay.

Hóa ra là Lục Gia Xuyên!

Cô nhìn danh sách bạn bè của anh trống không, avatar lại rất nghiêm túc, lại cứ tưởng rằng đây là tài khoản anh dùng để liên lạc công việc, lại không ngờ rằng hóa ra anh cũng lướt tường nhà của người khác.

Cứ nhìn màn hình chằm chằm mà ngẩn người một lúc, di động bỗng rung lên một cái.

Cô rời khỏi trang của anh, liền thấy cái người vừa like ảnh cô kia cũng vừa đăng một tấm ảnh mới.

Vừa nhấn vào nhìn thấy thì trong đầu là suy nghĩ: Sao anh lại đăng tấm ảnh cô vừa chụp thế này?

Ngẩn người hai giây, cô mới nhận ra sự khác biệt.

Tuy rằng tấm ảnh kia trông có vẻ giống tấm cô chụp, cũng là bầu tời đêm lúc này, nhưng đến cùng vẫn có sự khác biệt nho nhỏ. Chắc hẳn là vì khác biệt về điện thoại, cô dùng Xiaomi còn anh dùng Iphone, cho nên ảnh chụp cũng có chênh lệch về độ pixel.

Cô comment ‘Tốt lắm tốt lắm, biết di động người ta cùi không so được, anh thắng rồi, ảnh anh chụp đẹp lắm, xin đừng đả kích điện thoại của tôi, cám ơn.’

Anh đáp lại cô một chuỗi dấu ba chấm  ‘………..’

Cô đang định comment vào ảnh anh, liền thấy anh comment câu tiếp theo.

‘Nhìn thấy em up ảnh trên trang chủ, nên cố ý ra ban công ngắm sao.

Tim cô như muốn ngừng đập.

Trên màn hình đang thể hiện 【 đối phương đang viết… 】

Cô nín thở chờ đợi, sau đó chờ đến một câu cuối cùng.

‘Biết em đang ngắm sao, cho nên mới cảm thấy rất động lòng người.’

Cho nên tâm huyết dâng trào cũng muốn chụp một tấm.

Cho nên mượn cớ gởi tin nhắn cho em, chỉ vì muốn nói thêm mấy câu.

Hốc mắt cô nóng lên, hình như đã nghe ra ý bóng gió của anh.

Người ấy đang muốn nói cho cô biết, vì chúng ta đang cùng nhìn lên bầu trời nên mới cảm thấy trời sao đêm nay thật đẹp.

Cô đặt di động xuống, gục đầu vào gối vừa khóc vừa cười.

Từ từ trong đầu bỗng hiện ra một suy nghĩ mơ hồ lại không chắc chắn: Nếu, cô nói là nếu. Nếu cô không kiểm soát được việc khuôn mặt này thay đổi, thì với xác xuất là 0,001 cô có nên lựa chọn cách nói rõ bí mật về khuôn mặt này với anh không?




COMMENT