Báo lỗi

Bác Sĩ Thiên Tài

Chương 155: Kinh thành đệ nhất công tử bột (hạ)

Nhóm dịch: Ngạo Thiên Môn

Nguồn: vip.vandan

“Cô…..Cô muốn làm gì?”. Văn Nhân Chiếu không ngờ sẽ gặp phải biến cố này, càng không ngờ cô gái nhìn thanh tú như nước này lại bạo lực như vậy. Tên công tử bột đẹp trai kia sợ xanh mặt, nước mắt sắp trào ra.

“Tôi chỉ là muốn nói cho cậu biết, cậu có thể ghét một người nhưng không được làm nhục người ta, huống hồ người đó lại là người tôi thích”. Vương Cửu Cửu buông đầu hắn ra, nói.

“Tôi cũng là vì muốn giúp cô” Khuôn mặt trắng trẻo của Văn Nhân Chiếu đỏ ửng năm vết ngón tay. Không thể không nói da thằng cha này rất tốt, Vương Cửu Cửu chỉ là đặt tay lên mặt hắn đã lưu lại dấu vết rõ như vậy.

“Giúp tôi? Giúp thế nào?”. Vương Cửu Cửu cười nhạt.

“Không phải cô nói thích hắn sao? Tôi có thể giúp cô cướp anh ta về”. Văn Nhân Chiếu nói.

“Tôi thích anh ấy là việc của tôi. Tôi sẽ cướp anh ấy về, nhưng cái này thì có liên quan gì tới cậu?”. Vương Cửu Cửu phản bác.

Nàng ta cũng biết, nếu Văn Nhân Chiếu tự nguyện giúp mình, thì như có thêm một nội gián, nếu hắn nói với mình tất cả những thiếu sót của chị gái hắn, thì cơ hội thành công là tương đối cao.

Nhưng đạt được thành công theo kiểu này thì có ý nghĩa gì?

Nàng yêu một người con trai, tự mình sẽ cố gắng có được, cho dù là thất bại cũng không có gì tiếc nuối, duyên phận chưa đến thì để kiếp sau.

Nếu dựa vào sự phản bội và phá đám của Văn Nhân Chiếu để có được tình yêu của Tần Lạc, đây là điều Vương Cửu Cửu không thể chấp nhận được. Người con gái như cô ấy, vẫn còn ôm mộng về một tình yêu trong sáng ngây thơ, không muốn trộn lẫn tình yêu với những mưu mô toan tính.

Nếu đồng ý thì không phải là giăng cho Tần Lạc một cái bẫy hay sao?

Đến khi anh ấy biết sự thật liệu có thể hy vọng sự tha thứ không?

“Cô cho rằng chỉ dựa vào mình cô là có thể thành công sao? Cô biết anh ta có bao nhiêu người con gái không? Lâm Hoán Khê, Lệ Khuynh Thành, một người mẫu Đài Loan, còn cả chị tôi nữa. Nhiều người như vậy, chẳng có ai thua kém cô. Cô chắc chắn mình có thể thắng được họ sao?”. Văn Nhân Chiếu nói mỉa.

“Cậu điều tra anh ấy?”. Vương Cửu Cửu ánh mắt tức giận, hai mắt trừng trừng nhìn tên công tử bột trước mặt.

Văn Nhân Chiếu lo Vương Cửu Cửu lại nói gì nữa, hắn lùi xuống hai bước nói: “Đâu có, tôi chỉ là xem qua tư liệu của anh ta”.

“Tôi mà biết cậu dám điều tra anh ấy thì cậu chết chắc”. Vương Cửu Cửu đe dọa.

“………….”Văn Nhân Chiếu há mồm không dám phản bác, đây là nhà vệ sinh nữ, hắn thật sự không dám đắc tội với cô gái dữ dằn, cái gì cũng dám làm này.

Bên ngoài vang lên tiếng vài bước chân.Văn Nhân Chiếu quýnh lên, muốn nhanh chóng lao ra. Lúc này hai người phụ nữ đã ung dung bước vào.

Ánh mắt họ lướt qua Vương Cửu Cửu và Văn Nhân Chiếu, sau đó mỗi người lại đi làm việc của mình, rửa tay, soi gương trang điểm lại.

Không biết bởi vì họ đã nhìn thấy nam nữ thân mật trong nhà vệ sinh nhiều rồi hay vì họ không nhận ra Văn Nhân Chiếu là con trai- mà lại không hề tỏ ra ngạc nhiên.

Vương Cửu Cửu liếc hắn chế nhạo, ý nói: Bây giờ đã biết ai là công tử bột chưa?

Không thèm để ý tới hắn nữa, nàng đi thẳng ra ngoài.

Văn Nhân Chiếu cảm thấy xấu hổ, nhục nhã vô cùng, cũng đi theo ra khỏi nhà vệ sinh nữ.

Khi Vương Cửu Cửu quay lại hậu viên, vừa lúc Tần Việt đi tới, cười nói mời mọi người vào tiệc.Một đám người lại đi về phía phòng khách. Vương Cửu Cửu vẫn giữ nụ cười gượng gạo, thẫn thờ chen lẫn vào đám đông.

Trương Nghi Y đang nói chuyện chăm sóc sắc đẹp gì đó với người ta, nhìn thấy Tần Lạc và Vương Cửu Cửu đến, kinh ngạc chạy đến hỏi: “Tần Lạc, cậu đến khi nào vậy?”.

“Cháu đến cùng bạn”. Tần Lạc cười nói.

“ Ha Ha, tối qua tôi và Vương Cửu Cửu còn nhắc đến cậu, lâu lắm cậu không làm khách đấy nhé, sao? Vì tôi nấu ăn không ngon à?”. Trương Nghi Y nói rất thân mật

“Không phải, thế sao được?. Là vì dạo này công việc bận quá”. Tần Lạc ngại ngùng nói.

Đương nhiên, Trương Nghi Y nấu ăn cũng không ngon thật.

“Sau này phải thường xuyên đến đấy nhé, đều là người một nhà, sao phải khách sáo”. Trương Nghi Y dặn đi dặn lại.

“Vâng”. Tần Lạc đáp.

Đợi sau khi mọi người đều ổn định chỗ ngồi, Trương Nghi Y kéo tay Vương Cửu Cửu hỏi nhỏ: “Con gái, xảy ra chuyện gì thế?”.

“Không có chuyện gì, con thì có chuyện gì chứ?”. Vương Cửu Cửu lắc đầu cười.

“Nói dối. Những lời nói dối này cũng muốn gạt mẹ sao? Mẹ là ai? Mẹ con đó. Nhìn thấy bộ dạng thẫn thờ của con mẹ đã biết chắc đã xảy ra chuyện”. Khi Trương Nghi Y nói, gương mặt vẫn giữ một nụ cười, mọi người đều tỏ thái độ lịch sự nhã nhặn như thế.

“Mẹ đã nhìn ra còn hỏi con có việc gì không?”. Vương Cửu Cửu nói không vừa lòng.

“Mẹ nhìn ra con có chuyện, nhưng không biết là xảy ra chuyện gì. Con cho mẹ là thần tiên chắc?”.

“”Con lại muốn để anh ấy bắt nạt”. Vương Cửu Cửu ủ rũ nói.

“Sao? Cậu ta không để ý đến con à?”

“Để ý rồi”

“Cô nhóc ạ, thế rốt cuộc là chuyện gì ?”. Trương Nghi Y cũng sốt ruột.

“Có lẽ là con kém quá. Thầy Tần hình như không có cảm xúc gì với con”. Vương Cửu Cửu cười khổ.

Gia đình họ không giống những gia đình khác, con nhà khác nếu yêu đương trong trường đại học đều phải giấu diếm, nhưng Vương Cửu Cửu lại không như thế. Có chuyện gì, đều nói với Trương Nghi Y đầu tiên.Trương Nghi Y cũng sẽ nghiêm túc đưa ra đủ các đề xuất và biện pháp, mặc dù cũng không phải rất thực tế cho lắm

“Nói linh tinh” Trương Nghi Y mắng. “Con là do mẹ sinh ra, tốt hay không mẹ lại không biết chắc?. Cần vóc dáng có vóc dáng, cần khuôn mặt có khuôn mặt, tính cách tốt mà học hành cũng khá, lại còn biết ca hát, khiêu vũ…,cậu ta dựa vào cái gì mà không thích con chứ?”

“Mẹ, mẹ nói bé thôi”. Giọng nói của mẹ nàng càng lúc càng to, khiến mọi người đều chú ý.

“Cậu ấy có cô gái khác rồi phải không?”.Trương Nghi Y hỏi.

Vương Cửu Cửu buồn bã nói: “Vâng, cô ấy rất giỏi, giỏi hơn con nhiều”.

Trương Nghi Y thở dài, cầm tay con gái nói: “Ài, con à, chúng ta thuận theo duyên số đi, dưa vắt kiệt không ngọt, chuyện tình cảm không thể gượng ép”.

Thấy Vương Cửu Cửu tức trợn tròn mắt nhìn bà, Trương Nghi Y vội chữa lời: “Đương nhiên, nếu con muốn gượng ép cũng không phải là không thể.Mẹ bảo người đến bắt cậu ta lại, con nấu gạo sống thành cơm, mẹ sẽ bắt cha cậu ấy phải đứng ra buộc cậu ấy thành thân với con. Ai dám cướp ai?”.

Vương Cửu Cửu cả giận nói: “Trương Nghi Y, mẹ có thể không thủ đoạn thế này được không?. Những chủ ý này là thứ quái quỷ gì thế?”.

“Mẹ không phải thấy con trợn mắt với mẹ mà chữa lời đâu”. Trương Nghi Y oan ức nói.

“Con trợn mắt là bởi vì con không hy vọng sẽ nghe thấy những lời khiến con nhụt chí từ mẹ. Mẹ là mẹ con, ngay cả mẹ cũng không ủng hộ thì ai sẽ ủng hộ con đây?”. Vương Cửu Cửu nói.

“Nhưng bây giờ……..”

“Mẹ, để con thử xem”. Vương Cửu Cửu buồn bã nói: “Con thực sự thích anh ấy, từ khi anh ấy dạy tiết đầu tiên, con chưa bao giờ nghĩ rằng con sẽ yêu thầy giáo mình”.

“Thật ra yêu thầy giáo mình cũng không phải cái gì không tốt, rất khuyến khích”.

“Mẹ nghe con nói hết được không?”

“Được, được, con nói, con nói, mẹ không nói chen nữa”.Trương Nghi Y biết tâm trạng con gái không vui, không dám to tiếng khi nàng đang thất tình.

“Thua thế này, con không cam lòng, con muốn thử lại, thử lại lần nữa.Cho dù anh ta không thích con thì con cũng phải nghe chính miệng anh ta nói ra, anh ta nói với con: Vương Cửu Cửu, tôi không thích cô.Nói như thế con mới hết hy vọng, thực sự hết hy vọng.

“Ài, con à.Con cần gì phải chịu oan ức như vậy? Với điều kiện của con, đàn ông kiểu gì mà chẳng tìm được?.Mẹ chỉ nói một câu, đàn ông ở cái thành Yên Kinh này sẽ từng đàn lao đến đứng trước cửa nhà ta cho con tùy ý chọn.Con cứ phải thích cậu ta làm gì?”.

“Cậu ta hấp dẫn thế à? Cậu ta không có tiền, cũng chỉ là một giáo viên thôi, lại không có tài, không biết ca hát, khiêu vũ, còn không có bằng cấp…….,lần trước không phải vì không có bằng cấp bị trường đuổi đi còn gì?. Thật xấu mặt. Người cũng chả ra sao, gầy gò mà mặt thì trắng bệch như giấy, quần áo cũng không có gì đặc biệt, vào nhà ta rồi, đưa cậu ta đi gặp mọi người có khi còn xấu hổ.

Vương Cửu Cửu trợn mắt nói : “Là ai trước đây nói để con tán anh ấy. Là ai nói con người anh ấy ngay thẳng, tướng mạo thanh tú, cười một cái là có hai lúm đồng tiền, là một người đàn ông biết thương yêu vợ con?. Lần trước mẹ bảo người ta mặc áo dài là có dưỡng dục, có ý tứ, giờ lại nói người ta ăn mặc không ra gì.

Trương Nghi Y không ngờ con gái lại nhớ rõ từng câu mình khen Tần Lạc, xấu hổ nói: “Ai bắt nó không thích con gái mẹ, mẹ muốn phản lại”.

“Có người nào làm mẹ thế này không?”.

“Mẹ thế này mới chứng tỏ là mẹ của con”.Trương Nghi Y véo Vương Cửu Cửu một cái, bực tức nói.

Khi hai người đang núp ở một góc nói chuyện bí mật, trong phòng khách đột nhiên vang lên tiếng vỗ tay nhiệt liệt.

Nhờ sự dìu đỡ của Tần Tung Hoành, nhân vật chính của bữa tiệc tối nay Tần lão gia vẻ mặt hồng hào đi ra.

Tần lão gia phất tay tỏ ý mọi người không cần vỗ tay nữa. Lão bước đến cái bục đã được chuẩn bị riêng, cầm lấy micaro Tần Tung Hoành đưa cho, giọng nói sang sảng: “Đến tuổi của tôi, là muốn thời gian trôi chậm lại, bởi vì mỗi ngày trôi qua, thì thời gian còn lại lại mất đi một ngày.Cho nên vài kế hoạch nhỏ làm mừng thọ cho tôi, tôi cũng không kịch liệt phản đối, cứ kệ họ làm.Một đời người cũng là thế này, nếu tôi muốn làm lại đời thứ hai chắc đã là lão yêu quái rồi”.

“Ở đây có không ít người là bạn cũ của tôi, mọi người đời này có thể gặp nhau tại một chỗ, thật không dễ.Cho dù thế nào nhất định cũng phải nâng cốc với nhau.Còn có rất nhiều thanh niên ưu tú cũng đến tham dự tiệc mừng thọ của lão già này, không có phòng khiêu vũ, cũng không có biểu diễn kiểu Tây, hi vọng không làm các cháu chán.

Phía dưới tiếng cười,tiếng vỗ tay đầy thiện ý.Lời nói của Tần lão gia khiến họ có cảm giác thân thiết.

“Nói thật tôi thích nói chuyện với những người trẻ tuổi.Như thế có thể khiến lòng tôi trẻ lại, nhìn thấy chúng là khiến tôi nhìn thấy chúng ta của ngày trước.Hơn nữa, các cháu chính là tương lai của chúng ta, ta mong rằng các cháu đều có thể hậu sinh khả úy.

“Hôm nay mời mọi người đến cũng là mong mọi người ngồi vui vẻ với nhau, nên mọi người nhất định ăn uống nhiệt tình đấy”.

Tần lão gia nhìn Tần Tung Hoành bên cạnh rồi nói: “Nhân dịp này, tôi cũng muốn tuyên bố với mọi người một chuyện

Bác Sĩ Thiên Tài

Tác giả: Liễu Hạ Huy



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT