Báo lỗi

Bác Sĩ Thiên Tài

Chương 263: Anh cho tôi là đứa trẻ ba tuổi sao?

Nhóm dịch: Ngạo Thiên Môn

Nguồn: vip.vandan

Lúc này đây, không chỉ sắc mặt Âu Dương Lâm khó coi, ngay cả Âu Dương Mẫn công phu dưỡng khí cao thâm cũng ngồi không yên. Ánh mắt như đao, ngôn ngữ như kiếm, lạnh giọng quát: “Không biết lớn nhỏ, nói năng càn rỡ. Cũng không xem thử đây là chỗ nào”.

Tần Lạc cười lạnh nhìn gã, nói: “Tôi thừa nhận, dùng loại thái độ này mà đối mặt với các tiền bối Trung y như các người là có chút khinh cuồng thất lễ. Nhưng nếu lúc các người còn trẻ, cũng có thể khinh cuồng như vậy thì Trung y đã không yên lặng mấy chục năm, thậm chí để một số người bảo bãi bỏ, đến nay nguyên khí đại thương, vẫn chưa có cách khôi phục lại”.

“Lúc đó, nếu các người có thể khinh cuồng một hồi, có thể càn rỡ một hồi, lần gặp mặt này, tôi nhất định sẽ lấy ba vái chín lạy mà cảm tạ các người vì Trung y mà làm hết thảy”.

Không biết chuyện gì xảy ra, Tần Lạc hôm nay rất muốn phát tiết cơn giận, muốn đè cũng không đè được.

Những người này gánh vác sứ mệnh cứu vớt và kéo dài Trung y, nhưng lại chỉ biết tranh chấp nhau, ngồi không ăn bám, không muốn làm.

Bọn họ chịu ơn huệ của Trung y, cả đám hầu bao căng đầy, nhưng lại không chút bận tâm tới hiện trạng sinh tồn của Trung y. Quên trách nhiệm, quên sứ mạng, không có cảm giác vinh dự… chẳng hiểu con mắt của các bậc tiên hiền có mù không, sao lại giao Trung y vào tay của những Trung y này nhỉ?

Vô năng không phải là tội. Mà tội ác tày trời chính là những người kia rõ ràng có năng lực, nhưng lại là những tên khốn kiếp chiếm nhà xí lại ỉa không ra. Người như thế, có thể kéo thẳng ra ngoài xử bắn nửa tiếng.

Yêu thích Trung y bao nhiêu thì hận những người này bấy nhiêu, khiến tâm tình Tần Lạc có chút kích động. Luôn muốn mắng vài câu, nói vài câu trào phúng không tốt mới có thể cảm thấy dễ chịu một chút.

“Họ Tần, anh có điên không? Anh tưởng anh là chúa cứu thế chắc? Chỉ bằng một mình anh, anh cho rằng anh có thể làm ra được chuyện gì? Anh cho rằng anh có thể cứu vớt Trung y? Anh đứng là kẻ điên nằm mộng”. Âu Dương Lâm đi tới trước mặt Tần Lạc, định lôi hắn ra ngoài.

Khách quý xem lễ này, không có cũng được.

Gã không tin, chỉ một Tần Lạc là có thể làm ra trận chiến lớn, lấy thực lực Quỷ y phái của mình, còn lo không cứu vớt được Trung y ư?

Nếu lần đại hội đấu y này, Quỷ y phái có thể giải hòa với hai nhà kia, cộng đồng vì một mục tiêu này mà cố gắng. Còn lo đại sự không thành sao?

“Phải làm thật nhiều chuyện, cứu thật nhiều người, mới có thể được người ta gọi là chúa cứu thế”. Tần Lạc nhìn mấy vị trước mắt giọng mỉa mai, cười lạnh nói: “Các người tưởng rằng chỉ động miệng lưỡi, hô vài câu khẩu hiệu, nâng biển Trung y chính thông, thì bản thân chính là chúa cứu thế sao?”

“Về phần tôi có thể làm ra chuyện gì, tôi rất chờ mong, các người cũng nên chờ mong”. Trong giọng nói của Tần Lạc có chút buồn bã, cũng có chút cô độc mất mát. “Là một thầy thuốc chịu ân huệ sâu sắc của Trung y mà nói, nếu điều gì tôi có thể làm thì tôi đều làm toàn bộ. Cho dù không thể thành công, không thể đưa Trung y tới mỗi một góc của thế giới, thì lúc tôi rời đi, có thể chứa vài phần tiếc nuối, nhưng tôi tuyệt sẽ không hối hận”.

“Các vị, tự thu xếp vậy”. Tần Lạc nói xong, nhìn Vương Dưỡng Tâm một cái. Vương Dưỡng Tâm hiểu ý, hai người xoay người đi ra ngoài.

Con bà nó, không cần các người đuổi người. Đại gia còn không thèm ở lại đây ấy chứ.

Là các người ngại chạy tới cửa tìm mắng, lại tự mình đem người mới tôi tới, bây giờ lại ngại đuổi khách đi. Người hả, một khi số lần ngại mà nhiều, thì sẽ thành bị coi thường.

Quỷ y phái này, nói thẳng là bị coi thường.

“Dừng tay”. Âu Dương Mệnh quát Âu Dương Lâm con mình, ngăn gã đuổi Tần Lạc ra khỏi cửa, lại nói với Tần Lạc: “Tần Lạc, cậu chờ một chút”.

“Những lời muốn nói tôi đã nói xong. Chắc hẳn các người cũng không muốn thấy tôi lượn lờ trước mặt các người. Tôi và sư đệ da mặt mỏng, cũng không thể không biết xấu hổ mà để các người ngại. Vẫn là nên nhanh rời đi thôi”. Tần Lạc cười nói.

“Cậu nói đã xong, đã sảng khoái, chẳng lẽ không thèm nghe một chút xem mấy lão già như chúng tôi muốn nói gì à?” Âu Dương Mệnh nhìn Tần Lạc cười tủm tỉm, giống như phật di lặc thu nhỏ.

Bị một người trẻ tuổi châm chọc khiêu khích một phen mà còn có thể giữ khuôn mặt tươi cười, ánh mắt Tần Lạc đã bắt đầu đánh giá lại người này.

Có lẽ, gã không phải là một nhân vật đơn giản. Một người cha, một người anh nếu là bộ dạng phú hộ mới phất, làm sao có thể khiến con và em mình kính trọng như thế chứ?

Tần Lạc quay lại, nói: “Nhưng tôi thật hy vọng có thể nghe được một cái giải thích hoàn mỹ”.

Âu Dương Mệnh gật đầu, nhìn Tần Lạc hỏi: “Cậu cảm giác Trung y thế suy, là trách nhiệm của ai?”

“Tất nhiên là cùng các người không làm mà có quan hệ”. Tần Lạc cười lạnh nói. “Các người có tiền, có y thuật cao minh, có nhân tài đầy đủ, nếu các người có thể kéo nhanh tốc độ phát triển của Trung y, Trung y sao có thể suy bại đến tình trạng muốn bãi bỏ chứ?”

“Không sai”. Âu Dương Mệnh không ngờ gật đầu thừa nhận. “Sự suy bại của Trung y, đúng là có quan hệ rất lớn với chúng tôi. Nhưng mà, chỉ như vậy thôi sao?”

“Sự xâm lấn của Tây y”. Tần Lạc nói.

“Không sai”. Âu Dương Mệnh lần nữa gật đầu. “Tây y lấy thế sét đánh không kịp bưng tai, toàn bộ thị trường thế giới đều bị bọn họ chiếm. Ngay cả một số thầy thuốc và quan viên của chúng ta cũng đầu nhập phe cách bọn họ, chúng ta làm sao ngăn cản?”

“Ông ngay cả thử cũng chưa thử, làm sao biết không ngăn cản được chứ?” Tần Lạc căm hận nói.

“Cậu sao biết tôi không thử?” Âu Dương Mệnh cũng nổi giận, nhìn chằm chằm Tần Lạc kẻ gây sự nói.

“Ông đã thử?” Tần Lạc liếc nhìn Vương Dưỡng Tâm, đối phương khẽ lắc đầu, tỏ vẻ mình cũng không biết chuyện này.

“Không sai. Chúng tôi đã thử qua”. Âu Dương Mệnh miệng đầy chua xót mà nói: “Nhưng đều thất bại. Những người chúng tôi phái đi cứu vớt Trung y đều thất bại”.

“Sao lại thất bại?” Tần Lạc hỏi.

“Lúc Tây y vừa mới xâm lấn, ba nhà chúng tôi đều phái người đi ra ngoài, muốn cùng bọn họ tranh hùng một phen”, Âu Dương Mệnh giải thích nói. “Đệ tử chúng tôi phái đi hàng năm, đều là thanh niên tuấn kiệt y thuật cao minh nhất bổn môn. Thậm chí liên tục hai năm, tôi ngay cả khách khanh của bổn phái cũng phái ra… nhưng mà, thế suy không thể cứu vãn, bọn họ đều thất bại không hề có ngoại lệ”.

“Thua ở đâu?” Tần Lạc lần nữa hỏi. Lời này của Âu Dương Mệnh, khiến cho trong tiềm thức của hắn cảm giác được nguy hiểm. Bởi vì chuyện hai môn một phái trước kia làm thì bản thân mình hiện tại đang tiến hành.

“Thua ở đại thế. Cũng thua ở âm mưu”. Âu Dương Mệnh nói. “Bọn họ cũng người mang tuyệt kỷ, vừa mới xuất đạo liền chiếm được danh tiếng rất lớn, ở giới y thuật thanh danh bay cao, giống như thanh thế của cậu hiện tại vậy. Một số môn phái chính nghĩa, thậm chí thanh thế còn lớn hơn cậu bây giờ, đều chạy đến Nhật Hàn tạo sân giảng giải Trung y. Truyền thông toàn bộ thế giới đều tranh nhau đưa tin”.

Tần Lạc không tiếp tục hỏi, chỉ dùng ánh mắt thúc giục Âu Dương Mệnh nói tiếp. Vương Dưỡng Tâm cũng bị câu chuyện này hấp dẫn, lắng nghe rất chăm chú.

“Sau lại trải qua thảo luận chúng tôi mới hiểu được, kỳ thật đây là sự thổi phồng giết người của bọn họ. Bọn họ trước tiên thổi anh bay thật cao, để toàn bộ thế giới đều biết Trung y lợi hại, mọi người Trung Quốc trên thế giới lấy Trung y làm niềm tự hào. Đợi tới khi danh tiếng của anh lên tới đỉnh điểm, bọn họ đột nhiên đẩy mạnh anh xuống. Từ trên đỉnh núi cao mà rớt xuống vực sâu, cho anh thoáng cái trở thành vạn kiếp bất phục, Mà Trung y anh đại biểu, cũng thành cái bia cho toàn bộ thế giới công kích. Từ sự kiêu hãnh chưa từng có tới thất vọng, tuyệt vọng, nhiệt tình của nhân dân nước chúng ta cũng sẽ trôi sạch”.

“Bọn họ dùng cách nào để đánh ngã hắn?” Tần Lạc hỏi.

“Trị bệnh cứu người”. Trong mắt Âu Dương Mệnh lộ sự bi ai cùng áp lực đến mức phẫn nộ khó có thể thấy. “Hắn liên tục cứu ba người, ba người kia đều không ngoại lệ, sau khi hắn cứu trị xong đều chết. Mà những người bạn do hắn tụ tập được cũng xuất hiện sai lầm, có chẩn lầm, có lầm ngộ độc Trung dược, còn có người trị chết người bệnh… trong nhất thời, truyền thông toàn thế giới đều ở trên báo nói Trung y vô dụng, nói Trung y có độc… truyền thông chúng ta cũng không ngoại lệ”.

Trong đầu Tần Lạc linh quang vừa hiện, phảng phất nghĩ tới thứ gì đó, nhưng hắn nghĩ thế nào cũng không nắm bắt được. Khi muốn tìm kiếm lần nữa, thì lại tìm không thấy chút tung tích nào.

Tần Lạc lắc đầu có chút ảo não, thở dài nói: “Đây là âm mưu của bọn họ. Người giỏi, sao có thể trị chết được”.

“Đúng vậy. Nhưng mà mạng người to như trời. Nếu Trung y đã trị chết nhiều người như vậy, ai còn dám để cho nó trị?” Âu Dương Mệnh cười khổ nói.

“Vậy hóa ra tôi đã trách oan các người”. Tần Lạc nói.

“Cũng không tính là trách oan. Sau khi liên tục trải qua mấy lần đả kích, tâm cứu vớt Trung y của chúng tôi đều phai nhạt. Sau ba nhà lại xảy ra một chút mâu thuẫn, so đấu ở mặt Trung y không ngừng. Mọi người cũng không rảnh chú ý đến nó nữa”.

Âu Dương Mệnh nhìn thoáng qua Tần Lạc, nói: “Cậu làm không sai, gần giống như bọn tôi nhiều năm trước. Tôi cũng thật không muốn thấy cậu đi đường quanh co, đi vào vết xe đổ của bọn họ. Cho nên, lần này tôi mới mời cậu tới, mọi người đồng tâm hiệp lực, thương lượng để đưa ra một biện pháp có thể hợp tác. Nếu những người như chúng tôi không đứng ra vì Trung y làm chút gì đó, sau này nhìn thấy liệt tổ tiên hiền của chúng tôi, cũng có mặt mũi nào nhìn bọn họ”.

Nghe được bọn họ chịu rời núi cứu vớt Trung y, trong lòng Tần Lạc vui vẻ, cười nói: “Nhiều người thì lực lớn. Nếu như mỗi người Trung y đều có thể xuất một phần lực, Trung y rất có thể cứu được”.

Âu Dương Mệnh nhìn sắc mặt Tần Lạc, cười gật đầu, nói: “Đúng vậy. Cho nên, tôi muốn nói chuyện xác nhập công hội Trung y với cậu”.

Tần Lạc sửng sốt, hỏi: “Tại sao công hội Trung y nhất định phải xác nhập? Chẳng lẽ cùng giúp đỡ nhau không được sao?”

“Lực lượng của mọi người nên vắt thành một cái dây thừng, nếu lực hướng một chỗ, tạo ra thanh thế của chúng ta. Như vậy, mới có sức liều mạng”. Âu Dương Mệnh nhìn Tần Lạc lộ vẻ chân thành, giải thích.

Tần Lạc suy nghĩ một chút, sau khi do dự một đoạn thời gian, rốt cuộc gật đầu, nói: “Được rồi. Xác nhập cũng được. Các người nói một cái giá công hội Trung y của các người, tôi mua”.

Tâm nhỏ nhen, các người tưởng tôi là đứa trẻ ba tuổi? Lừa vài câu thì tôi sẽ đem công hội Trung y cho các người à?

14-02-2011, 03:21 PM

Bác Sĩ Thiên Tài

Tác giả: Liễu Hạ Huy



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT