Báo lỗi

Bác Sĩ Thiên Tài

Chương 351: Chém giết (Thượng)

Nhóm dịch: Ngạo Thiên Môn

Nguồn: vip.vandan

"Cái gì? Mục Nguyệt thất tung ư?" Hà tước sĩ vẻ mặt vô cùng ngạc nhiên, hỏi. "Vừa rồi không phải là còn ở đây sao? Sao nháy mắt đã không thấy đầu rồi? Mất tích lúc nào vậy?"

"Nửa tiếng trước." Mã Duyệt nói với vẻ lo lắng.

"Các cô có phái người đuổi theo không? Khi thất tung, cô ấy ở cùng ai? Cô ấy có nói là đi đâu không?" Hà Nhược Ngu cũng ở bên cạnh sốt tuột hỏi. Nếu Văn Nhân Mục Nguyệt xảy ra vấn đề gì ở Đài Loan, sự hợp tác giữ Văn Nhân gia tộc và Hà gia thất bại thì không nói, nhưng còn có khả năng đắc tội với gia tộc tài phú lớn nhất nội địa này.

Dạng kết quả này Hà gia không muốn nhìn thấy, cũng gánh chịu không nổi.

"Tần Lạc tiên sinh. Bọn họ không nói là đi đâu cả." Mã Duyệt nói. Nhưng không trả lời vấn đề bảo vệ vì sao lại không đi theo.

Dẫu sao bọn họ cũng không thể nói rằng, tiểu thư và Tần Lạc thân mật, cô ta đặc biệt tạo cho họ một khoảng không gian riêng tư được.

Hiên tại nghĩ lại, đó căn bản chính là vì bọn họ muốn thoát khỏi tùy tòng cho nên mới có biểu hiện kích tình như vậy.

Lúc đó xô ta còn kỳ quái, tiểu thư bình thường đối với người ta lạnh lùng như vậy mà sao vừa tới Đài Loan đã hừng hực lửa tình. Lúc đó cô ta còn cho rằng là tiểu thư có nhu cầu sinh lý về phương diện này. Dẫu sao thì tiểu thư cũng là một nữ nhân, một nữ nhân bình thường.

Chỉ là tiểu thư, với trí tuệ của cô ấy, sao có thể làm ra chuyện ngu ngốc như mấy cô gái nhỏ mới biết yêu bị ái tình xộc lên não được.

Loại chuyện này phát sinh trên người ai khác thì Mã Duyệt còn không cảm thấy bất ngờ. Nhưng phát sinh trên người tiểu thư của mình thì Mã Duyệt cho tới hiện tại vẫn có cảm giác không thể tin nổi.

Văn Nhân Mục Nguyệt không ngờ lại chạy trốn theo một nam nhân.

Loại chuyện này nếu truyền tới Yến Kinh, kiểu gì cũng khiến cho những người ngưỡng mộ cô ta kinh ngạc đến rớt cả cằm. Ít nhất thì Tần Tung Hoành cũng không thể nào tin rằng chuyện này lại phát sinh trên người Văn Nhân Mục Nguyệt.

"Đi ra cùng Tần Lạc ư?" Vẻ mặt Hà Nhược Ngu biến thành cổ quái, khóe mắt còn mang theo một tia tiếu ý. Thầm nghĩ, xem ra, phải tính toán lại tầm quan trọng của tên này.

Hà Nhược Ngu cố gắng che giấu tâm tư của mình, nói: "Đã đi cùng bằng hữu thì chắc sẽ không có vấn đề gì đâu. Nếu không, chúng ta đi tìm bạn của Tần Lạc là Trần Tư Tuyền để hỏi xem?"

Mã Duyệt tất nhiên biết hàm ý của nụ cười trên mặt hắn, vấn đều này cũng không cần thiết phải tranh luận. Cô ta gật đầu, rất nhanh, Trần Tư Tuyền được người ta mời tới một căn phòng xa hoa, bí mật.

"Hà tước sĩ, Hà tiên sinh, xin hỏi có chuyện gì?" Trần Tư Tuyền đoan trang hữu lễ chào hỏi hai người mà cô ta biết. Có thể quen biết dạng nhân vật kiệt xuất trong thương giới của Đài Loan như Hà tước sĩ, cô ta cũng rất vui mừng.

"Trần tiểu thư, xin hỏi cô có biết Tần Lạc tiên sinh đi đâu không?" Hà tước sĩ gật đầu với cô ta, cười hỏi.

"Tần Lạc?" Trần Tư Tuyền ngây người, nói: "Anh ta không phải là ra ngoài tản bộ với Văn Nhân tiểu thư sao? Tôi đang nói chuyện cùng bạn bè, chẳng lẽ phát sinh chuyện gì à?"

"Không có. Trần tiểu thư đừng lo lắng." Hà Nhược Ngu an ủi. "Chỉ là Tần Lạc và Văn Nhân tiểu thư đột nhiên biến mất. Chúng tôi muốn hỏi là cô có điện thoại của anh ta không, có thể gọi điện thoại cho anh ta để hỏi tình hình không?"

"Được. Không vấn đề." Trần Tư Tuyền nói, từ trong túi xách lấy ra một chiếc điện thoại thời thượng, tìm số rồi gọi cho Tần Lạc.

Một lát sau, Trần Tư Tuyền lắc đầu thở dài, nói: "Điện thoại tắt rồi."

Tắt điện thoại?

Đang ở trong tình huống nào mà lại tắt điện thoại? Những người này đều có chút thấu hiểu.

Trong lòng Trần Tư Tuyền cũng có chút chua xót, vốn cho rằng là chờ hắn tới, mình có thể tìm cơ hội để hạ thủ. Không ngờ chuyện của Mễ Tử An còn chưa qua, cô gái khiến người ta không thể sinh lòng cạnh tranh này lại đột nhiên uy phong lẫm liệt bay tới.

Chẳng lẽ hắn chính là Đường Tăng à? Sao lại được nhiều nữ yêu tinh thương nhớ như vậy?

"Tôi cảm thấy, chắc lẽ sẽ không xảy ra vấn đề gì đâu?" Trần Tư Tuyền cố gắng nặn ra một nụ cười, nói.

"Nếu là ở trong vườn thì chắc sẽ không có vấn đề. Nếu bọn họ ra ngoài thì có thể có vấn đề đấy." Mã Duyệt mặt lạnh tanh, nói. Tính cách của cô ta cơ hồ là giống hệt Văn Nhân Mục Nguyệt. Nói chuyện thì mặt lạnh te, rất ít cười.

"Tôi đã cho người đi hỏi bảo an ở cửa rồi. Nếu bọn họ đi ra ngoài, bảo an chắc có thể biết. Cửa sau dựa vào vách núi, bọn họ chắc không thể đi ra từ đó." Hà Nhược Ngu cười nói.

Rất nhanh, tin tức được đưa đến. Hà Nhược Ngu sau khi gác điện thoại, thở dài, nói: "Bọn họ quả thực ra ngoài rồi. Bảo an thấy bọn họ đi bộ xuống núi."

Đi bộ?

Tất cả mọi người đều kinh hô.

Rốt cuộc là dạng lực lượng nào mà lại khiến đôi nam nữ trẻ tuổi này trở nên điên khùng quyết định đi mấy dặm đường để xuống núi như vậy? Hơn nữa lại còn trong trang phục như vậy nữa?

"Nhược Ngu, chuyện này sẽ giao cho con. Phải bảo đảm rằng Văn Nhân tiểu thư và Tần Lạc tiên sinh được an toàn." Hà tước sĩ sau khi biết Tần Lạc và Văn Nhân Mục Nguyệt ly khai, mặt mày nghiêm túc nói với Hà Nhược Ngu.

"Vâng, thưa cha." Hà Nhược Ngu gật đầu nói.

"Còn nữa, đừng để giới truyền thông nhận được tin tức. Lặng lẽ mà tìm thôi, chỉ dùng người của chúng ta."

"Con hiểu rồi."

--------

Tần Lạc và Văn Nhân Mục Nguyệt không biết chuyện đang phát sinh ở đại trạch Hà gia, hoặc là bọn họ có thể nghĩ ra dạng kết quả này, chỉ là không muốn đối diện mà thôi.

Bọn họ hiện tại đang ngụp lặn trong hạnh phúc nho nhỏ của mình, có một loại cảm giác không muốn tỉnh dậy để đối mặt với hiện thực.

Tần Lạc lật nhìn bản đồ trong tay, lẩm bẩm: "Ngắm cảnh đêm ở núi Dương Minh Đài Bắc sẽ khiến cô biến thành nhân vật chính trong phim của Quỳnh Dao, biết Quỳnh Dao không?"

"Biết. Tôi đọc sách của bà ta rồi." Văn Nhân Mục Nguyệt gật đầu.

"Tôi xem phim Hoàn Châu cách cách được chuyển thể từ truyện của bà ta. Lúc đó rất nổi, chỉ là sau này bị bới móc nhiều qua. Đi thôi, chúng ta tới núi Dương Minh xem cảnh đêm." Tần Lạc cười nói.

Văn Nhân Mục Nguyệt không cự tuyệt, vui vẻ đồng ý. Tối hôm nay, cô ta chưa từng nói một câu cự tuyệt nào.

Cho dù là lúc Tần Lạc đút đậu hủ thối vào miệng cô ta, cô ta cũng chỉ né một chút, khi thấy không né được thì liền há miệng nuốt miếng đậu hủ.

Trước đây, cô ta chưa từng ăn đồ ăn thối như vậy.

Núi Dương Minh còn có tên gọi cũ là núi Cỏ, hơn 50 năm trước, vì để tưởng niệm học giả nổi danh Vương Dương Minh trong lịch sử Trung Quốc mà đổi thành núi Dương Minh. Nó nằm ở sườn núi núi Thất Tinh ở phía bắc thung lũng Đài Bắc, ngay cạnh khu phố náo nhiệt, có thể nói là "hậu hoa viên" của Đài Bắc.

Bởi vì khí hậu trên đảo ấm áp, tháng hai, tháng ba chính là mùa hoa của Đài Loan, cho nên người tham quan nhiều vô cùng. Đối với người nước ngoài tới Đài Loan thì nơi đây là điểm du lịch không thể bỏ qua.

Lúc Tần Lạc và Văn Nhân Mục Nguyệt ngồi xe tới thì đã là nửa đêm, nhưng người ngắm cảnh đêm ở trên núi thì lại vẫn rất nhiều.

Tới ngắm cảnh đêm phần lớn là người trẻ tuổi, người thì túm năm tụm ba, người thì ngồi cùng tình nhân, còn có không ít đại đội nhân mã thuộc đoàn du lịch tới tham quan. Bọn họ hoặc cao giọng nói cười, hoắc là khe khẽ thủ thỉ, sơm cốc tĩnh lặng vì sự có mặt của bọn họ mà có thêm không ít sinh cơ.

Tần Lạc nắm tay Văn Nhân Mục Nguyệt, bóng của hai người đan xen trong dòng người giống như là một đôi tình nhân bình thường đi khắp nơi ngắm cảnh.

Chỉ là, trường bào của Tần Lạc và Văn Nhân Mục Nguyệt trang điểm như một cô em hàng xóm cũng không che giấu được sự phong hoa tuyệt đại của họ, nên vẫn hấp dẫn không ít sự chú ý của mọi người. Thậm chí còn có du khách ngoại quốc giơ máy ảnh lên chụp bọn họ.

Tần Lạc và Văn Nhân Mục Nguyệt cũng không để ý, thỉnh thoảng còn rất phối hợp mỉm cười làm dáng, mặc cho những chiếc máy ảnh lạ lẫm đó lưu lại bóng hình vui cười của bọn họ.

"Tài xế nói sườn núi mới là điểm ngắm cảnh tốt nhất. Chúng ta tới sườn núi đi, để thu hết tất cả quang cảnh của Đài Bắc vào mắt." Tần Lạc nói rất hào khí. "Sau đó lại tới suối nước nóng đặc sắc của Đài Loan rồi tìm quán trà uống trà."

"Không về à?"

"Uống xong rồi về." Tần Lạc cười nói. "Nếu không, sau này sẽ không có cơ hội như thế này nữa đâu."

Sắc mặt của Văn Nhân Mục Nguyệt trở nên ảm đạm, trầm mặc gật đầu. Cô ta biết, kỳ thực hành động của cô ta ngày hôm nay là vô cùng nguy hiểm, cũng cực kỳ vô trách nhiệm với sự an toàn của mình và sinh ý của gia tộc.

Nhưng, khi Tần Lạc đề ra yêu cầu này, giống như là mở cái hộp Pandora vậy, thả ra dục vọng ma quỷ rồi, có thế nào cũng không đóng lại được nữa.

Bọn họ có thể một lần như thế này, nhưng sẽ không thể có lần thứ hai, lần thứ ba. Cũng chính vì chỉ có một lần này, cho nên bọn họ đều vô cùng luyến tiếc, hi vọng thời gian trôi thật chậm. Tốt nhất là hôm nay trời đừng có sáng.

Đối với cô bé lọ lem mà nói, sau khi trời sáng, cô ta sẽ cởi giày thủy tinh và biến lại thành thân phận nguyên bản. Còn đối với Văn Nhân Mục Nguyệt mà nói, sau khi trời sáng, cô ta sẽ đi giày thủy tinh lên và biến thành công chúa. Hai loại thể nghiệm cuộc sống cực đoan đều tràn ngập sự bất lực và chua xót.

Hai người leo lên núi, tiến về sườn núi mà bọn họ chờ mong. Chân của Văn Nhân Mục Nguyệt rất ít khi đi nhiều như vậy nên đã bị phồng rộp, nhưng cô ta lại nhẫn nhịn không rên lên tiếng nào.

Cô ta không muốn kết thúc, cô ta muốn hưởng thụ dạng cuộc sống như thế này.

Mệt nhưng mà vui.

---

Trong đám người đông đúc, một nam nhân mặc đồ thể thao Nike đang bò lên núi theo sát phía sau hai người, mà xung quanh hắn còn có mấy nam nhân mặc quần áo bình thường chia ra tứ phía. Giữa bọn họ dùng ánh mắt và thủ thế mà người khác không nhìn ra để liên lạc, mục tiêu xem ra chính là Tần Lạc và Văn Nhân Mục Nguyệt đang vô tư leo núi.

Nam nhân mặc đồ Nike cầm máy ánh Nikon chụp ảnh, mà ống kính thì hướng về phía Tần Lạc và Văn Nhân Mục Nguyệt ở cách đố không xa, ngay cả mồ hôi trên trán của họ cũng có thể nhìn thấy rất rõ ràng.

Khi hắn nhìn thấy họ lách qua một đoàn du lịch, tên nam nhân đó giả vờ chặn trước mặt cô gái, tay không cẩn thận chạm vào ngực cô ta.

Cô gái sắc mặt hơi xấu hổ, nhưng rất nhanh liền khôi phục lại vẻ bình tình, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra.

"Con quỷ nhỏ này...." Tên mặc đồ Nike chẹp chẹp miệng, "nếu cứ vậy mà chết thì đúng là đáng tiếc.

15-02-2011, 09:12 AM

Bác Sĩ Thiên Tài

Tác giả: Liễu Hạ Huy



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT