Báo lỗi

Bác Sĩ Thiên Tài

Chương 359: Tranh chấp

Nhóm dịch: Ngạo Thiên Môn

Nguồn: vip.vandan

Không phải là Tần Lạc giả bộ ngu ngơ mà là hắn ở vào tình trạng không thể không giả ngu.

Với tình trạng của hắn bây giờ, hắn tuyệt đối cũng không nghĩ ra một biện pháp nào giải quýêt ổn thoả.

Tần Lạc cười nói: "Không phải các cô có một đội cố vấn sao? Thế này đi, các cô hãy phân tích giúp tôi một chút xem ở vào vị trí của tôi bây giờ tôi nên xử trí anh ta thế nào mới phải? Nếu có kết quả cô hãy gọi điện thoại cho tôi, được không?"

"Có một số việc không thể phân tích được" Mã Duyệt nói: "Đây chính là những lời nói của tiểu thư đó".

Tần Lạc gật đầu, hắn nhìn Mã Duyệt nói: "Cô ấy không ngốc mà chính là cô ngốc".

Khi Tần Lạc và Mã Duyệt từ phòng khách ra thì gặp Trần Tư Tuyền tới thăm hắn.

Sau khi Tần Lạc bị thương nằm viện, Trần Tư Tuyền vô cùng nóng ruột. Bởi vì Tần Lạc là nhân vật "làm rung động Đài Loan" cùng với những hiệu ứng mang tới do tên tuổi của Mễ Tử An nên sản phẩm làm đẹp Thiên Thành bán cực kỳ chạy, nhưng cho dù bận rộn công việc như thế nào ngày nào Trần Tư Tuyền cũng ghé thăm Tần Lạc.

Nhưng không biết vì nguyên nhân gì, Trần Tư Tuyền chỉ ngồi một lát rồi ra về, không bao giờ nàng ngồi quá lâu.

Trần Tư Tuyền và Mã Duyệt lên tiếng chào nhau rồi nàng nhìn cái hộp trên tay Tần Lạc hỏi: "Đây là cái gì vậy?"

"Tặng vật của Ngôn Thừa Hoan đưa tới" Tần Lạc cười nói.

"Ồ, anh ta tới xin lỗi sao?" Trần Tư Tuyền giật nẩy mình. Nàng vẫn không biết Tần Lạc đã ra tay báo thù. Chuyện tập đoàn Hà thị trả lại các sản phẩm của tập đoàn Thanh Ninh vẫn chưa bị rò gỉ ra ngoài cho giới truyền thông.

"Đúng vậy. Hôm qua khi anh ta quay về đã truy cập vào trang "Bác Sĩ Thiên Tài", đột nhiên ông ta cảm thấy những chuyện anh ta làm với chị thật sự là trời đất không dung vì vậy ông ta cầu khẩn chúng ta tha thứ" Tần Lạc cười nói.

"Hừ. Loại người như anh ta cũng biết xin lỗi sao? Trừ phi là có đao kề cổ anh ta" Trần Tư Tuyền hừ một tiếng, nàng nhất định không tin vào nhân phẩm của của Ngôn Thừa Hoan.

Tần Lạc không khỏi sửng sốt khi hắn nghe Trần Tư Tuyền nói vậy.

Đúng vậy. Nếu không phải lần này có áp lực từ phía Hà gia thì liệu Ngôn Thừa Hoan có tới xin lỗi hắn không?

Anh ta sẽ không tới, hơn nữa có khả năng anh ta nhân cơ hội tiếp tục tìm cách trả thù.

Hơn nữa người xấu sẽ không bao giờ chỉ là duy nhất một chuyện xấu. Bọn họ có nghị lực rất kiên cường, kiên trì làm những chuyện xấu liên tiếp, cúc cung tận tuy, thứ bảy, chủ nhật cũng không nghỉ ngơi.

Anh ta chính là cần người giúp đỡ mình tránh được tai hoạ nên mới chịu tới xin lỗi.

Thế nhưng khi anh ta đi gây tai họa cho người khác mà người đó lại có một hậu thuẫn chống lưng hùng mạnh như Hà gia thì sẽ ra sao?

Một thiếu gia con nhà giầu say rượu lái xe đụng phải một người con quan. Công tử con quan này lại thuộc loại ngạo mạn hơn cả thiếu gia con nhà giàu. Thiếu gia con nhà giầu chỉ còn cách mang bộ mặt tươi cười cùng hậu lễ tới cầu xin người ta tha mạng cho mình. Nhưng đổi lại thiếu gia con nhà giàu đụng phải một người bình thường thì thế nào đây?

Bọn họ có còn mang cái bộ mặt đó không?

Chính bởi vì Tần Lạc có chống lưng mạnh hơn bọn họ nên bọn họ mới lựa chọn phương pháp hợp tác. Cái này không phải là nể quá hoá hỏng sao?

Không sai. Theo lẽ thường thì đây có lẽ là phương pháp giải quyết tốt nhất. Ngay cả cố vấn số một của Văn Nhân Mục Nguyệt cũng đề nghị như vậy.

Ngay cả các đại gia cũng không muốn giây vào người xấu, vậy bản thân mình chọc vào họ là gì?

"Chính bản thân mình lại muốn làm một thần tượng" Tần Lạc trìu mến vuốt ve cái hộp đồng trong lòng sau đó hắn không kiềm chế được liếc nhìn nó một lát rồi mới lưu luyến không rời đưa cái hộp đồng cho Mã Duyệt và nói: "Cô hãy trả lại anh ta giúp tôi".

"Anh đã quyết định rồi sao?" Mã Duyệt nhìn chằm chằm vào hai mắt Tần Lạc hỏi.

Nàng biết một khi Tần Lạc trả lại tặng vật này cũng có nghĩa là hắn không chấp nhận lời xin lỗi của Ngôn Thừa Hoan.

Một khi đã như vậy, Hà gia sẽ tiếp tục từ chối sản phẩm của tập đoàn Thanh Nịnh. Giới truyền thông cũng sẽ nhảy vào cuộc, đưa tin về chuyện này. Có khả năng tập đoàn Thanh Nịnh vì chuyện này mà lâm vào cảnh kinh doanh khốn đốn, thậm chí phải đóng cửa.

Nhưng mà như vậy, Tần Lạc cũng sẽ kết oán thù với Ngôn gia, rất có khả năng thành cục diện không chết không ngừng.

"Tôi đã quyết định rồi" Tần Lạc nghiêm nghị gật đầu nói.

Mã Duyệt nhìn đôi gò má thuần khiết nhưng có vẻ hơi trắng của Tần Lạc nàng ngập ngừng muốn nói gì đó nhưng cuối cùng nàng lại gật đầu nói: "Tôi sẽ giúp anh xử lý ổn thoả chuyện này".

"Cám ơn" Tần Lạc nói cám ơn từ chính đáy lòng mình.

"Không cần phải khách sáo".

Mã Duyệt gật đầu với Trần Tư Tuyền rồi nàng quay người bước đi.

"Đúng là một cô gái xinh đẹp" Trần Tư Tuyền nhìn theo bóng của Mã Duỵêt khen ngợi.

"Là một cô gái rất có năng lực" Tần Lạc cười sửa lại.

"Đúng vậy. Có một trợ thủ như cô ấy cũng làm người ta vừa hâm mộ, vừa ghen ghét. Thật sự không biết cô ấy ưu tú đến cỡ nào" Trần Tư Tuyền cười gượng nói. "Anh ở cùng với cô ấy làm tôi cảm thấy xấu hổ không dám ở lại đây. Cho dù tôi không nói chuyện cùng cô ấy nhưng chứng kiến trên thế giới có nhiều phụ nữ như vậy làm tôi luôn có cảm giác mình sinh ra là một bi kịch".

"Chị cũng là một cô gái xinh đẹp, có năng lực" Tần Lạc nói.

"Hì, hì. Tôi rất thích nghe lời khen ngợi của anh" Trần Tư Tuyền cười nói: "Hôm nay thời tiết rất đẹp, anh có muốn ra ngoài đi dạo một chút không? Anh cứ ở mãi trong phòng bênh như vậy mà không thấy buồn bực sao?"

"Được" Tần Lạc gật đầu nói: "Chúng ta hãy đi dạo xung quanh bệnh viện một chút".

Vết thương ở chân của Tần Lạc không có vấn đề gì lớn, chỉ là do khi ô tô quệt vào lan can nên hắn bị bong gân mà thôi. Hắn đã xoa bóp cục bộ nên cũng đã gần như khỏi hẳn.

Vấn đề chỉ là xuất phát từ một tâm lý ích kỷ, hắn thực sự không muốn nhanh chóng đứng dậy đi.

Hơn nữa cho dù hắn đi tới đâu cũng đều có một cô gái xinh đẹp đẩy xe ở phía sau mình, không phải đó là chuyện rất phong độ, uy phong sao? Các hoàng đế ngày xưa cũng chỉ đến vậy mà thôi.

"Tôi vốn định dẫn anh đi chơi một vòng Đài Loan" Trần tư Tuyền cười nói. "Nhưng tôi thực sự không ngờ anh lại quen thuộc Đài Loan như vậy đến mức có thể làm hướng dẫn viên cho người khác nên tôi đành phải bỏ ý định của mình".

Tần Lạc cười gượng gạo.

Hắn biết Trần Tư Tuyền đang trêu ghẹo chuyện hắn dẫn Văn Nhân Mục Nguyệt bỏ trốn thế nhưng đây chính là sự thật. Hắn thật sự không thể bác bỏ được.

"Chúng ta hãy đi ra ngoài một lát. Tôi muốn xem văn hoá phố phường của Đài Loan"

Tần Lạc nói. Nếu như bạn muốn tìm hiểu về một thành phố, bạn hãy đi giữa đám đông người dân. Việc điều tra tư liệu trên Internet cùng với báo cáo của nhân viên cũng chỉ là thêm mắm thêm muối mà thôi.

Chỉ có thể tự mình trải nghiệm cuộc sống mới có thể ghi nhớ được.

Xe cộ chạy như nêm. Người người vội vã qua lại. Rất nhiều xe cộ đi rất có trật tự dưới phố. Người đị bộ vội vã đi ngang qua, hắn cũng ngẫu nhiên bắt gặp những ánh mắt khác thường nhưng lại rất nhanh chóng quay đầu tiếp tục bước đi.

Có lẽ bọn họ chỉ liếc nhìn quanh cảnh một lát rồi lại nhanh chóng biến mất ở ngã tư phía trước.

Đây là một thế giới vô cùng nhỏ bé. bạn không biết rằng chỉ cần bạn quay người là bạn sẽ va phải ai đó. Đây cũng là một thế giới rất rộng lớn, bạn không biết bạn đã vĩnh viễn mất đi bao nhiêu người như vậy, xinh, xấu, thiện, ác. Tất cả bọn họ nhanh chóng biến mất trong biển người.

Chào tạm biệt. Không bao giờ gặp lại nhau nữa.

"Ồ, anh nhìn kìa, phía trước có một y quán. Anh có muốn qua đó nhìn xem một lát không?" Trần Tư Tuyền chỉ vào một cửa hàng nằm trong một toà nhà cổ kính bên đường nói. Nàng dáng người cao, chân dài, dáng đứng cao có thể nhìn thấy cảnh vật ở xa nên nàng có thể nhìn thấy những thứ Tần Lạc ngồi ở xe lăn không nhìn thấy.

"Vào xem một chút" Tần Lạc cười nói. Lần này hắn ra ngoài là muốn xem sự phát triển của Trung y ở Đài Loan. Hắn không ngờ mới ra khỏi viện không lâu đã nhìn thấy một y quán.

Tần Lạc vô cùng háo hức, chờ mong khi hắn nghĩ tới việc có thể cùng với những đồng nghiệp tha hương luận bàn về y thuật.

Một lát sau Trần Tư Tuyền thở dài nói: "Tôi lầm rồi, không phải là Trung y mà là y quán Hàn Quốc".

Ban đầu Tần Lạc ngẩn người nhưng sau hắn cười nói: "Không sao, cứ vào xem".

Trần Tư Tuyền không phản đối, nàng đẩy xe của Tần Lạc tiến vào trong y quán.

Bên trong y quán có mấy người khác đang ngồi chờ đợi ở phòng đợi, thái độn nhàn nhã, đọc báo chí. Trong phòng có một người đàn ông trung niên mặc áo blu trắng đang tiến hành châm cứu ở lưng cho một ông lão.

Châm cứu là phương pháp Tần Lạc cảm thấy hứng thú nhất, cũng là kỹ năng mà hắn nghiên cứu sâu nhất, nhìn thấy có người đồng đạo Tần Lạc cười nói với Trần Tư Tuyền: "Đẩy vào gần hơn một chút, tôi muốn xem ông ấy châm cứu".

"Tiên sinh, tiểu thư, hai người tới khám bệnh sao? Nếu như hai người tới khám bệnh, vậy xin mời hai người hãy lấy số, được không?" Người thầy thuốc đó đột nhiên quay người nhìn Tần Lạc và Trần Tư Tuyền hỏi. Ông ta nói tiếng Trung Quốc rất chuẩn, thậm chí còn rõ ràng hơn so với một số người trong nước. Xem ra ông ta đã rất mất nhiều thời gian học tập.

"Không, chúng tôi chỉ vào xem thôi" Tần Lạc cười nói.

"Chỉ vào xem thôi sao?" Người thầy thuốc nhìn chân của Tần Lạc nói: "Chân của anh bị thương hả?"

"Bị thương nhưng tôi có thể tự chữa được" Tần Lạc gật đầu nói sau đó hắn chìa tay ra nói với người thầy thuốc: "Mời anh tiếp tục, xin đừng để ông lão bị cảm lạnh".

Mặc dù khí hậu Đài Loan rất ôn hoà nhưng với một người già ở trần nằm trên giường thế kia rất dễ bị nhiễm lạnh.

"Tôi là thầy thuốc. Tôi biết tôi phải làm gì" Người thầy thuốc có vẻ bất mãn với hành động như sai khiến của Tần Lạc.

Thế nhưng ông ta cũng phải ngầm công nhận Tần Lạc nói đúng vì vậy ông ta liền cầm ngân châm, chậm rãi hướng vào huyệt Dương Quan* ở thắt lưng ông lão đâm tới.

Tần Lạc lặng lẽ ngồi trên xe lăn chăm chú thưởng thức kỹ năng châm cứu của vị thầy thuốc Hàn Quốc này.

Mà vị thầy thuốc này dường như cũng hoàn toàn quên mất sự tồn tại của Tần Lạc, ông ta chăm chú châm cứu cho người bệnh.

"Chờ một chút" Tần Lạc đột nhiên kêu to.

"Anh muốn làm gì vậy? Đây là nơi chữa bệnh, anh không được gây ồn ào. Các anh không thể nói nhỏ được à?" Người thầy thuốc Hàn Quốc tức giận nói.

Tần Lạc cười hỏi: "Có phải anh chuẩn bị châm vào huyệt Thứ Liêu của ông ấy không?"

Người thầy thuốc Hàn Quốc ngẩn người ra, ông ta thực sự không ngờ một thanh niên trẻ tuổi ngồi trên xe lăn lại là một người trong nghề. Quả thật ông ta đang định châm vào huyệt Thứ Liêu* của ông lão, không ngờ đã bị người Trung Quốc trẻ tuổi này nhận ra.

Người Trung Quốc thì sao nào? Người thầy thuốc thầm bĩu môi nghĩ.

Mặc dù ông ta thầm kinh hãi nhưng ông ta vẫn giữ vẻ mặt tức giận nói: "Không sai, vậy thì sao nào?"

"Tôi cảm thấy một châm này châm vào huyệt A Thị* của ông ấy có phải là có hiệu quả hơn không?" Tần Lạc khiêm nhường nói, giống như là một học sinh học thuộc bài.

Người thầy thuốc Hàn Quốc nổi giận, ông ta bỏ ngân châm xuống nói với Tần Lạc: "Anh là ai? Anh có tư cách gì mà nói với tôi chuyện này? Anh dựa vào cái gì mà tới đây chỉ đạo việc châm cứu của tôi?"

* YÊU DƯƠNG QUAN

Tên Huyệt:

Huyệt ở vùng lưng (yêu), bên trong ứng với Đơn Điền, là giao điểm của Nguyên Dương và Nguyên Âm. Huyệt thuộc mạch Đốc, là biển của Dương mạch, là cửa ải (quan) của Dương, vì vậy gọi là Yêu Dương Quan (Trung Y Cương Mục).

Tên Khác:

Dương Quan.

Xuất Xứ:

Thiên ‘Cốt Không Luận’ (TVấn.60).

Đặc Tính:

Huyệt thứ 3 của mạch Đốc.

Vị Trí:

Chỗ lõm dưới mỏm gai đốt sống thắt lưng 4 - 5, ngang với mào chậu.

Giải Phẫu:

Dưới da là cân ngực-thắt lưng của cơ lưng to, chỗ bám của cân khối cơ chung rãnh cột sống, cơ ngang-gai, dây chằng trên gai, dây chằng gian gai, dây chằng vàng, ống sống.

Thần kinh vận động cơ là các nhánh dây thần kinh sống.

Da vùng huyệt chi phối bởi tiết đoạn thần kinh D12.

Tác Dụng:

Ôn huyết thất, ôn tinh cung, điều Thận khí, lợi vùng lưng và gối, khư? hàn thấp ở hạ tiêu.

Chủ Trị:

Trị vùng thắt lưng cùng đau nhức, liệt chi dưới, kinh nguyệt không đều, di tinh, liệt dương, ruột viêm mạn, hai bên hông đau, thần kinh hông đau.

Phối Huyệt:

1. Phối Khúc Cốt (Nh.2) Quan Nguyên (Nh.4) Thứ Liêu (Bq.32) Trung Liêu (Bq.33) Trung Cực (Nh.3) trị bàng quang đau buốt (Trung Quốc Châm Cứu Học).

2. Phối Mệnh Môn (Đc.4) Tuyệt Cốt (Đ.39) [Thuỷ châm] trị đa thần kinh viêm (Châm Cứu Học Thượng Hải).

3. Phối Thận Du (Bq.23) Thứ Liêu (Bq.32) Ủy Trung (Bq.40) trị lưng đau do hàn (Lâm Sàng Kinh Nghiệm).

Châm Cứu:

Châm kim chếch lên, luồn dưới mỏm gai, hướng về khoảng gian đốt thắt lưng 4 - 5, sâu 0, 3 - 1, 5 thốn. Cứu 10 - 20 phút.

Ghi Chú: Châm sâu quá có cảm giác tê như điện giật lan xuống 2 chân.

* Huyệt ở chỗ đau (a thị huyệt):

Đây là những huyệt không có vị trí cố định, cũng không tồn tại mãi mãi.

Chúng chỉ xuất hiện tại những chỗ đau. Huyệt a thị còn được gọi là huyệt không cố định (Châm phương) hoặc huyệt thiên ứng (Y học cương mục).

Cơ sở lý luận của việc hình thành huyệt a thị là nguyên lý “Lấy chỗ đau làm huyệt” của châm cứu học (được ghi trong Nội kinh).

A thị huyệt thường được sử dụng trong điều trị các chứng đau nhức cấp hoặc mạn tính.

*THỨ LIÊU

Tên Huyệt:

SHuyệt ở gần (liêu) kế (thứ) đầu tiên xương cùng, hoặc ở xương cùng thứ 2 (second - dexième), vì vậy gọi là Thứ Liêu.

Xuất Xứ:

Giáp Ất Kinh.

Đặc Tính:

Huyệt thứ 32 của kinh Bàng Quang.

Huyệt đặc hiệu dùng cứu trị bịnh phụ khoa, sinh dục (phái nam), thấp khớp viêm (Châm Cứu Chân Tuỷ).

Một trong Bát Liêu huyệt

Nhận mạch phụ từ kinh Túc Thiếu Dương đến.

Vị Trí:

Nơi lỗ xương thiêng 2, điểm giữa cạnh dưới của gai chậu sau trên và Đốc Mạch.

Giải Phẫu:

Dưới da là cân của cơ lưng to, khối cơ chung của các cơ ở rãnh cột sống, lỗ cùng 2.

Thần kinh vận động cơ là nhánh của đám rối cánh tay, nhánh của dây thần kinh sống cùng 2.

Da vùng huyệt chi phối vở tiết đoạn thần kinh S2.

Chủ Trị:

Trị vùng thắt lưng và xương cùng chậu đau, tư? cung viêm, dịch hoàn sưng, xích bạch đới.

Châm Cứu:

Châm thẳng 1-1, 5 thốn - Cứu 3-7 tráng - Ôn cứu 5-15 phút.

Ghi Chú: Theo Nakatani Yoshio: ấn mạnh vào huyệt Thứ Liêu thấy đau:

Dấu hiệu đã có thai.

Đang hành kinh.

Tiền liệt tuyến viêm (đàn ông).

15-02-2011, 09:24 AM

Bác Sĩ Thiên Tài

Tác giả: Liễu Hạ Huy



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT