Báo lỗi

Bệnh Vương Tuyệt Sủng Độc Phi

Chương 176: Chương 117.4

Bề ngoài nhìn rất hoang vu nhưng bên trong lại nhộn nhịp, rất nhiều người.

Hoàng cung khắp nơi đều náo loạn, duy chỉ có nơi này là an tĩnh.

Khi Nhạc Vân Sương biết Nam Vương chết quả thật là dọa chết nàng. Nhìn bộ dạng cười hai má hiện rõ đôi lúm đồng tiền xinh đẹp, đáng yêu, lương thiện của Nhạc Sở Nhân, đúng là rất khó có thể liên hệ được nàng lại là chủ mưu trong chuyện này.

Nên làm gì Nhạc Sở Nhân cũng đã làm hết, bây giờ nàng chỉ cần ngồi vắt chân xem kịch là được. Nam Vương có rất nhiều huynh đệ, Trung Thân Vương Lý Bình là người được ủng hộ nhiều nhất. Chẳng qua hiện tại Lý Bình mất tích, những tên óc heo kia lại không ai phục ai, cứ vậy mà Hoàng Thất Nam Cương đại loạn.

Triều đình thì loạn từ trong ra ngoài, phía Bắc vẫn còn đang tham chiến với Đại Yến, tiểu chiến thì rất nhiều nhưng đại chiến mới có một lần. Hứa Xú muốn đoạt về mấy tòa thành trì bị Đại Yến đánh hạ nhưng vẫn không thành công, bên Đại Yến mặc dù dốc hết sức lực bảo vệ ba tòa thành trì nhưng vẫn tổn hại nghiêm trọng.

Chỉ trong năm ngày, Hoàng cung Nam Cương loạn chiến không dưới mười mấy trận, hơn nữa còn đã chết hai Quận Vương và mấy triều thần. Nam Vương không con không cháu, lão vừa chết, tất nhiên huynh đệ lão sẽ lên kế vị. Hôm nay tranh ngôi, cứ vung tay chết một người là mất đi một địch thủ, cho nên mọi người đều dốc hết đầu óc, sức lực giết càng nhiều càng tốt.

Bảo Hoàng Phái tận sổ*, Nam Vương đã chết, tiểu chủ một người cũng không có, cãi cũng vô dụng, bảo vệ tính mạng bây giờ là điều quan trọng nhất.

*tận sổ, sổ ở đây là sổ tử của Diêm Vương, ‘tận sổ’ nghĩa là chết.

Nhạc Sở Nhân cùng đám hộ vệ ở trong cung hết sức thoải mái không một ai phát hiện ra, Nhạc Vân Sương lớn bụng cũng đã được đưa đi, hôm nay nơi này chính thức trở thành địa bàn của bọn họ.

“Vương phi, Lý Quảng cùng Lý Thanh đánh nhau mang theo tất cả nhân mã, xem ra trận nàykết quả bắt lại buộc phải là kẻ sống người chết.” Hộ vệ trở lại bẩm báo, Nhạc Sở Nhân khẽ gật đầu.

“Trương Khác còn chưa trở lại sao?” Trương Khác là ám vệ bên cạnh Phong Duyên Thương, là người truyền tin tức từ nơi này đến doanh trại Đại Yến.

“Mới một canh giờ trôi qua, dùng Kim Điêu di chuyển ắt hản cũng không quá lâu.” Tốc độ của Kim Điêu rất nhanh, nếu có thể có một đội ngũ Kim Điêu, vô luận muốn làm cái gì đều rất nhanh chóng.

Trương Khác lập tức liền trở lại, không những mang theo thư của Phong Duyên Thương mà còn mang theo tin tức khiến Nhạc Sở Nhân im lặng, Bắc Cương chinh phạt Tây Cương. Bắc Cương lấy thế như chẻ tre đánh Tây Cương không còn sức chống cự, chỉ trong hai ngày đã hạ được năm thành trì. Nhìn cả một quá trình lịch sử từ cổ chí kim, chưa một quốc gia nào có thể thảo phạt nước khác bằng tốc độ nhanh như vậy.

Nhạc Sở Nhân nghẹn họng trân trối, Bùi tập Dạ đúng thật là động thủ, chỉ khác đối thủ là Tây Cương?

Nhạc Sở Nhân chợt nhớ đến Triều Tiên ở thế giới hiện đại, kẻ nào chọc ta, ta liền đánh Hàn Quốc. Bất đồng chính là Triều Tiên từ trước đến nay chỉ gào to, mà Bùi Tập Dạ lại thực sự động thủ. Hai kẻ này thật giống nhau, Nhạc Sở Nhân không phúc hậu cười, thật là càng nghĩ càng buồn cười.

“Tề quân sư bây giờ chắc là đang rất tức giận.” Nhạc Sở Nhân vừa cười vừa lắc đầu, vốn Tề Bạch định ra rất nhiều kế hoạch muốn chọc giận Tây Cương để có cớ chiến. Kết quả Bùi Tập Dạ không cần bất kỳ lý do gì liền đem quân sang đánh, nghiêm trọng phá hư kế hoạch của hắn.

Nắm phong thư của Phong Duyên Thương, Nhạc Sở Nhân lác đầu, thiên hạ đại loạn thật rồi. Lúc này duy chỉ có Đông Cương chưa thấy có động tĩnh gì cả nhưng chỉ sợ là cũng không ngồi yên được.

“Vương phi không cần lo lắng, có Diêm Tướng quân canh giữ biên quan, chắc chắn Đại Yến không bị liên lụy.” Hộ vệ đứng bên cạnh khuyên giải, hắn hết sức tin tưởng Diêm Cận, không chỉ mình hắn, sợ là cả Đại Yến đều như vậy.

“Trương Khác, ngươi đi thêm một chuyến nữa, động tác phải thật nhanh chóng đi Quan Châu gửi cho ta một bức thư.” Lúc này phương Bắc đã có tuyết, triều đình tất nhiên sẽ phát quân tư, nàng muốn giúp Diêm Cận thuốc thang dược liệu, phải chuẩn bị đầy đủ mới không sợ Bắc Cương gây chuyện.

“Vâng.” Trương Khác lĩnh mệnh.

Hoàng Cung Nam Cương đặt tại Lương Kinh giờ vẫn đang đại loạn, linh cữu Nam Vương để đó không ai trông nom, hậu cung cơ thiếp cũng loạn thành một đoàn, thứ nào đáng tiền thì ôm đi, kẻ đút lót nội cung để được thả về nhà mẹ đẻ, kẻ chạy được thì ra sức chạy thật xa. Chỉ trong một thời gian ngắn, Hoàng cung trống rỗng hơn phân nửa.

Linh cữu của Nam Vương được đặt tại Chiêu Thần điện, có mấy cung nhân trông chừng, quanh linh cữu khối băng được xếp chỉnh tề từng chồng từng chồng lên nhau, trong điện đã lạnh nay lại càng âm u lạnh lẽo. Trong không khí dường như có mùi khó ngửi, người cũng đã để đến mấy ngày, không thối mới là lạ.

Lúc trời tối đoàn người Nhạc Sở Nhân đi qua Chiêu Thần điện đều phải ngừng thở rồi nhanh chóng rời đi.

Ngự thư phòng của Nam Vương được binh lính canh phòng cẩn mật, hơn nữa không chỉ một đội nhân mã, huynh đệ Lý gia đều phái người tới nơi đây canh chừng. Trong Ngự thư phòng có Ngọc tỷ, mặc dù tính đến thời điểm hiện tại Ngọc tỷ chỉ là vật tượng trưng nhưng lại hết sức quan trọng.

Đèn cung đình mập mờ tranh tối tranh sáng, mùi Tùng hương phiêu đãng trong không khí, chỉ trong một lát, toàn bộ nhân mã canh giữ bên ngoài đều đồng loạt hôn mê bất tỉnh.

Đoàn người từ góc tối xuất hiện, bước qua sân đầy người, chạy một mạch đến cửa Ngự thư phòng.

Nặng nề đẩy cánh cửa ra, bên trong Ngự thư phòng tối om, đoàn người vừa đi vừ đánh lửa, sau đó đi thẳng tới ngự án.

“Vương phi, đã tìm được Ngọc tỷ rồi.” Tìm thấy Ngọc tỷ, hộ vệ liền nhanh chóng đưa cho Nhạc Sở Nhân.

“Đồ vật quan trọng thế này mà bị tiêu hủy, mai mới chính thức là ngày đại loạn.” Cân nhắc trọng lượng của Ngọc tỷ, Nhạc Sở Nhân nghe chừng rất vui vẻ.

Mấy hộ vệ rất nhanh tiêu hủy cả Ngự thư phòng, sau đó rời đi mặc kệ đoàn ngwoif nằm đầy đất bên ngoài Ngự thư phòng.

Cả đêm nhanh chóng rời khỏi Hoàng cung, đúng như Nhạc Sở Nhân dự liệu, ngày thứ hai Hoàng cung đại loạn, Ngọc tỷ biến mất, huynh đệ Lý gia chỉ tay vào mặt nhau mà chỉ trích.

Tiếp theo sau đó là vung tay cho đội nhân mã đằng sau, đánh nhau loạn thành một đống. Cấm vệ quân nghe lệnh trực tiếp từ Hoàng Thượng, nay Hoàng Thượng không còn, bọn họ như rắn mất đầu, Hoàng Thất đánh nhau, bọn họ cũng không dám xen vào.

Vốn dân chúng từ phía Bắc vì chiến tranh nên phải về Lương Kinh lánh nạn, ai ngờ lại đụng phải ‘Cửu Long tranh đấu’, lại phải dắt díu nhau tránh xa kinh thành. Chỉ trong một khoảng thời gian ngắn, kinh thành hoang vắng rất nhiều.

Ngọc tỷ trong tay, kinh thành đại loạn,



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT