Báo lỗi

Bí Mật Thức Tỉnh

Chương 43

"Thế nào, không tin lời tôi nói sao? Nếu không thì bây giờ cô cứ gọi điện thoại cho Thương Vũ đi, nói anh ta đích thân tới đây giới thiệu cho cô một chút. Giới thiệu cho cô xem người phụ nữ cô vừa bắt nạt là người nào? Cô có tư cách để gọi người ta một tiếng chị gái không?"

Lê Lạc nhẹ nhàng nói vài câu, Chương Tử Nguyệt run rẩy. Cô cố gắng trấn định đẩy Lê Lạc ra, Chương Tử Nguyệt nói: "Tôi không biết cô đang nói gì."

"Oh, cô không biết sao!" Lê Lạc dùng sức một lần nữa, lôi Chương Tử Nguyệt tới trước mặt mình, sau đó đến gần Chương Tử Nguyệt, nhắc nhở cô: "Vậy thì, căn biệt thự ở số 9 vịnh Thiên Hải, xe Mercedes-Benz 300, đồng hồ Sotirio Bulgari... Những thứ này cô có biết không, có thấy quen không?"

Dùng âm lượng chỉ đủ cho hai người nghe được, Lê Lạc nói từng chữ từng chữ ra. Cô mang vẻ mặt tức giận, giọng nói ngập tràn sự mỉa mai, hung hung ác ác. Từng món đồ cô kể ra giống như tát một cái tát nữa lên mặt Chương Tử Nguyệt. Tất cả những món đồ cô vừa kể đều là đồ Thương Vũ tặng Chương Tử Nguyệt, làm sao Chương Tử Nguyệt có thể không biết, có thể không quen thuộc chứ.

Quả nhiên sắc mặt Chương Tử Nguyệt trắng bệch ra, vẻ kiêu ngạo cũng lập tức biến mất. Bởi vì, thân phận đã hoàn toàn bị nhìn thấu. Lần đầu tiên bị người ta sỉ nhục như vậy, Chương Tử Nguyệt tức giận vô cùng. Chỉ là đối mặt với một cô gái hung hăng hơn mình, Chương Tử Nguyệt cắn răng nghiến lợi nhịn nhục. Rốt cuộc là vì thân phận không quang minh chính đại, quả thực Chương Tử Nguyệt không dám làm to chuyện.

Ban đầu Chương Tử Nguyệt cứ nghĩ rằng Tạ Tịnh Di không biết gì về thân phận của mình. Không ngờ Tạ Tịnh Di không những biết, mà còn biết cặn kẽ, cụ thể như vậy. Quả thực là khiến người ta rợn cả tóc gáy.

Tiểu Tam và vợ cả, một ở trong tối một ở ngoài sáng. Trên đời này thường chỉ có vợ cả không biết Tiểu Tam, làm gì có tiểu tam nào không biết vợ cả. Vừa rồi, Chương Tử Nguyệt khinh bỉ gọi Tạ Tịnh Di một tiếng “chị gái” chính là vì nghĩ Tạ Tịnh Di không biết mình, tự cao tự đại phát tiết tính tình.

Rõ ràng lúc chia tay, Thương Vũ đã phủ nhận suy đoán của cô, căn bản là Tạ Tịnh Di không biết gì về mình. Vậy thì tại sao bây giờ Tạ Tịnh Di lại biết? Chương Tử Nguyệt run lẩy bẩy nhìn người trước mắt túm lấy mình, cô gái trẻ tuổi xinh đẹp này là ai?

Rốt cuộc, nhân viên an ninh của Lệ Y cũng chạy đến. Đương nhiên Lê Lạc cũng biết nhìn tình hình, cô nhẹ nhàng đẩy Chương Tử Nguyệt ra, lại thuận miệng xin lỗi một câu: "Thật xin lỗi."

Cô nói "Thật xin lỗi" bằng giọng điệu thờ ơ như người bề trên, không có một chút thành ý nào cả, có còn không bằng không có. Đúng là khiến người ta ghê tởm. Chương Tử Nguyệt xanh mặt, tức giận trợn trừng mắt nhìn Lê Lạc, nhưng lại nói không nên lời.

Nhân viên an ninh đứng bên cạnh Chương Tử Nguyệt, hỏi thăm ý kiến của Chương Tử Nguyệt xem nên xử lý chuyện này như thế nào.

Tạ Tịnh Di cũng đi tới bên cạnh Lê Lạc, sắc mặt khó coi nhìn Chương Tử Nguyệt. Lê Lạc chỉ mím môi, vẻ mặt không hề sợ hãi, tiện tay cầm chiếc túi xách Hermes của mình lên, nhẹ nhàng nháy mắt.

Rốt cuộc, Chương Tử Nguyệt vẫn đành nén giận, nuốt cục tức này xuống , xoay người rời đi. Giày cao gót dẫm trên mặt đá. Người giúp việc vội vã cầm túi xách đuổi theo Chương Tử Nguyệt, tiếp tục dùng giọng địa phương nói mấy câu với Chương Tử Nguyệt, oa oa nha nha, cô nghe không hiểu.

Đến tận khi đã đi ra xa, con chó của Chương Tử Nguyệt vẫn nhìn về phía Lê Lạc sủa to, hết sức hung hãn.

Con chó này đúng là một con chó ngoan trung thành. Lê Lạc mím môi cười. Chỉ là, làm người không thể giống như làm chó, chỉ tham lợi mà không phân biệt nguyên tắc, đúng sai. Nếu như đã ăn bám chồng người khác để được ở biệt thự, lái xe sang trọng, quay đầu lại lại đi diễu võ dương oai với vợ cả, khoe mình trẻ, mình xinh đẹp, không phải là chẳng bằng con chó sao? Dù sao, ngay cả con chó cũng biết nhận chủ.

Lê Lạc lạnh lùng đưa mắt nhìn Chương Tử Nguyệt rời đi. Bên cạnh, dường như Tạ Tịnh Di vẫn còn khiếp sợ vì cái tát của cô, cô nói: "Tiểu Lạc..."

Thu lại tầm mắt, Lê Lạc nhìn về phía Tạ Tịnh Di, xin lỗi cô: "Thật xin lỗi." Thật xin lỗi, là bởi vì cô biết, Tạ Tịnh Di cũng không muốn làm to chuyện.

"Nói xin lỗi cái gì." Tạ Tịnh Di mím môi, miễn cưỡng nở nụ cười, kéo tay của cô nói: “Em đã giúp tôi, tôi còn phải cảm ơn em ấy... Vừa rồi đã làm khó em, Lê Lạc."

Lời cảm ơn và xin lỗi này Lê Lạc không dám nhận. Nếu như không phải là cô cố ý dẫn Tạ Tịnh Di tới đây, căn bản là chị Tạ sẽ không gặp phải những chuyện này. Lê Lạc cúi đầu, sau đó ngẩng đầu lên nói: "Chị Tạ, chúng ta về muộn một chút nhé."

...

Đến gần tối, Lê Lạc và Tạ Tịnh Di mới về đến biệt thự. Sau khi rời trung tâm Lệ Y, hai người đi uống cà phê. Vừa vặn, ở phía đối diện lại có một cửa hàng bán đồ lưu niệm của người dân bản địa, Lê Lạc dẫn theo Tạ Tịnh Di cùng vào mua sắm... Lúc trở lại, Lê Lạc đội một chiếc nón cói xinh xắn, người mặc lụa hồng. Bên cạnh, Tạ Tịnh Di cũng lmặc một bộ váy trắng, tươi mát như gió ngoài đảo. Tạ Tịnh Di vốn rất dịu dàng, mặc màu trắng nhìn rất hợp.

Trong xe, Tạ Tịnh Di nói với Lê Lạc: "Tiểu Lạc, chúng ta chụp chung một tấm ảnh đi."

"Được." Lê Lạc vui vẻ gật đầu, cầm điện thoại lên, nhe răng trợn mắt. Hai giờ, Tạ Tịnh Di cố gắng thay đổi bản thân, cho dù chỉ là một hành động nhỏ. Chụp ảnh chung, Tạ Tịnh Di cũng muốn đăng ảnh lên weibo như Lâm Hi Âm. Weibo của cô sẽ không chỉ có những thứ hoa hoa cỏ cỏ nữa. Hoa cỏ rất đẹp, nhưng nhìn thấy nhiều cũng sẽ cảm thấy không có gì thú vị cả.

Sau đó lúc đi xuống xe, Tạ Tịnh Di còn nắm tay Lê Lạc. Lê Lạc dùng ánh mắt nói với Tạ Tịnh Di, yên tâm, cô sẽ không nói với ai.

Về chuyện Tạ Tịnh Di lựa chọn cuộc sống yên bình giả tạo. Trong một khoảng thời gian dài, Lê Lạc cảm thấy mình đã hiểu lầm Tạ Tịnh Di, nhưng thật ra là cô không hiểu Tạ Tịnh Di. Suy nghĩ một chút, lại rất dễ hiểu. Một người suy tính càng nhiều, quan tâm đến càng nhiều người, gánh nặng cũng càng nhiều hơn. Cho dù cả hai đều bị Thương Vũ lừa gạt, nhưng làm sao cô và Tạ Tịnh Di có thể giống nhau được. Một người là cô nhi không cha không mẹ đã sớm mất đi tất cả, một người vẫn còn cha mẹ khoẻ mạnh, có con trai, có chồng yêu thương.

Quán cà phê, Tạ Tịnh Di thổ lộ với cô: "Tôi sẽ tìm một cơ hội nói chuyện tử tế với Thương Vũ. Chỉ cần anh ấy chấm dứt với người phụ nữ kia, chuyện này coi như xong. Cho nên Lê Lạc, cô cũng giúp tôi quên chuyện này đi, được không?" Tạ Tịnh Di tha thiết nhìn cô, rất chân thành, rất hy vọng.

Đây chính là thái độ của Tạ Tịnh Di, cũng là biện pháp giải quyết của Tạ Tịnh Di với chuyện của Chương Tử Nguyệt. Đây cũng là thái độ của Tạ Tịnh Di với Thương Vũ. Làm một người vợ, Tạ Tịnh Di vẫn lựa chọn sẽ tha thứ và khoan dung, có lẽ, cô đã tha thứ và khoan dung.

Đề nghị của Tạ Tịnh Di khiến Lê Lạc rầu rĩ, ngừng lại một chút, cô vẫn gật đầu đồng ý. cô tạm thời sẽ không rêu rao chuyện của Chương Tử Nguyệt. Chỉ là, trên đời này thật sự có bí mật nào có thể che giấu mãi mãi sao?

Xách túi lớn túi nhỏ, Lê Lạc và Tạ Tịnh Di cùng trở lại biệt thự. Buổi chiều, khi cô vẫn còn ở quán cà phê, Tạ Uẩn Ninh nhắn tin cho cô hỏi cô khi nào thì về. Cô tỏ ra như chưa có



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT