Báo lỗi

Bí Mật Thức Tỉnh

Chương 44

Hai giờ đêm tại đồn công an đảo Thị, Lê Lạc mặt không đổi sắc dựa vào tường. Má trái sưng đỏ là dấu vết rõ ràng của việc bị người ta đánh. Đương nhiên, hai người dám dạy dỗ cô kia cũng không khá hơn bao nhiêu. Không thể không thừa nhận tối nay chuyện khiến cô hối hận nhất chính là ra ngoài đi dạo. Không, phải nói là tối hôm qua, dù sao bây giờ cũng đã là rạng sáng.

Bên tai vang lên lời khuyên của Tạ Uẩn Ninh: Buổi tối nếu không có chuyện gì thì đừng đi linh tinh. Vào giờ phút này lời khuyên kia thực sự chính là lời nói vàng ngọc. Là cô không chịu nghe lời anh... Cho nên lát nữa Tạ Uẩn Ninh tới đây chắc chắn sẽ rất tức giận.

Lê Lạc cúi thấp đầu. Thật ra thì tối hôm qua Tạ Uẩn Ninh dặn cô đi ngủ sớm một chút, cô rất nghe lời mà đi nghỉ sớm, nằm ở trên giường nhìn về phía trần nhà đếm cừu, ép mình phải đi ngủ sớm một chút. Ngàn vạn lần không nên nhưng cô vẫn cầm điện thoại di động lên, lướt đến bài viết mà Lâm Giai Khởi chia sẻ. Bài viết kia là do Lâm Hi Âm vừa viết, nội dung nôm na chính là tưởng nhớ người thân và cô em gái đã qua đời. Đoạn cuối cùng còn viết cô em gái biến thành kẻ ngốc, cuộc sống hàng ngày cũng không thể tự mình lo liệu, là cô cả ngày lẫn đêm ở bên bầu bạn. Cuối cùng cô em gái lựa chọn việc từ giã cõi đời như một cách để giải thoát, điều này khiến cô chịu sự tổn thương sâu sắc khi người và người mãi mãi cách xa nhau như trời với đất. Bởi vì em gái cô chính là người thân duy nhất của cô trên thế gian này...

Ba giờ trước đó.

Lê Lạc tựa vào đầu giường nhìn bài viết tình cảm mùi mẫm của Lâm Hi Âm, tình chân ý thiết hồi tưởng, hít vào một hơi thật dài. Cô không biết tại sao Lâm Hi Âm có thể xây dựng nên nhiều câu chuyện cảm động như vậy. Sau đó nhớ lại, thực ra từ ngay từ khi còn nhỏ Lâm Hi Âm đã viết văn không tệ, lần nào cũng được giáo viên khen ngợi. Khi ấy ba mẹ còn muốn cô và Lâm Hi Âm học văn, cô chỉ khịt mũi coi thường, chép lại mấy bài thơ bài văn ngày xưa thì có cái gì đáng học. Từ nhỏ đến lớn, cô và Lâm Hi Âm vẫn luôn luôn không hợp nhau, đối chọi gay gắt. Những mâu thuẫn giữa hai người cứ lớn dần lớn dần, cuối cùng trở thành kẻ thù lâu năm.

Đoạn văn Lâm Hi Âm nhắc tới chuyện đứa em gái biến thành kẻ ngốc chính là một đoạn ký ức mà Lê Lạc không muốn nhớ lại nhất. Hai mươi lăm năm trước cô chạy trốn tới Mĩ, may mắn gặp được bác sĩ Lê. Lúc cô đưa ra quyết định “ngủ đông”, bác sĩ Lê hỏi cô nếu như có một ngày cô có thể tỉnh lại, có cần giúp cô xóa đi trí nhớ để bắt đầu lại cuộc đời một lần nữa hay không?

Quên đi tất cả những chuyện cũ khó chịu và những ký ức đau thương, khi tỉnh lại lần nữa có thể được hưởng thụ sinh mạng mới, hưởng thụ tuổi thanh xuân, đây quả thực là một đề nghị rất hay. Cho dù trên đời này cô đã không còn người thân và bạn bè, nhưng cô còn có thể gặp gỡ rất nhiều người tốt, sau đó còn có thể trở thành bạn bè, người thân của họ.

Chỉ là nếu như quên hết tất cả thì cô vẫn còn là Lâm Thanh Gia sao? Ba mẹ đã rời khỏi thế gian này, nếu như cô cũng quên bọn họ, nếu như ngay cả cô cũng không còn nhớ đến họ, vậy thì thức tỉnh còn có ý nghĩa gì?

Quên đi hay buông tha, đều là sự thỏa hiệp của kẻ yếu. Mà cô, không đồng ý thỏa hiệp.

Hai ngày nay, Lâm Hi Âm đã bắt đầu tẩy trắng cho Lâm Giai Khởi và bản thân. Mạng xã hội chính là như vậy, mưa gió bão bùng một hồi cũng sẽ qua. Phần đông mọi người đều mắng Lâm Hi Âm và Lâm Giai Khởi, nhưng cũng có một số người lại có ý kiến khác, ủng hộ Lâm Hi Âm. Những người ủng hộ này rất đáng để lợi dụng, Lâm Hi Âm rất giỏi việc lợi dụng những người này.

Chuyện trên mạng xã hội, cô đã dừng tay, mặc kệ cho Lâm Hi Âm tẩy trắng. Một mặt cô cũng không muốn nhằm vào Lâm Giai Khởi, mặt khác, chiêu trò như vậy cô cũng không muốn chơi hai lần. Nhà quân sự luôn phải lừa địch, thay đổi nhiều trò khác nhau không phải là càng thú vị hơn sao?

Chỉ là sau nửa đêm, cô làm cách nào cũng đều không ngủ nổi.

Đêm khuya yên tĩnh, trong căn biệt thự, một vài hình ảnh khó chịu cứ lướt qua trong đầu cô. Ký ức xa xưa không thể quên, chuyện cũ mà lại gần trong gang tấc. Không thể nào bình ổn được tâm trạng, cô định xuống lầu tìm chút gì để uống, hoặc là cái gì đó để ăn.

Đương nhiên trước khi xuống lầu, Lê Lạc thực sự chỉ muốn tìm một chút gì đó để ăn. Kết quả cô lại nhìn thấy trên quầy rượu có hai chùm chìa khóa xe. Biệt thự có hai chiếc xe, đều dừng ở bên ngoài. Quỷ thần xui khiến, cô cầm một chùm chìa khóa xe ra cửa.

Đột nhiên cô muốn ra ngoài hóng gió một chút để quên đi những hình ảnh vẫn luôn giày vò cô. Sau đó sáng mai, cô lại có thể vui vẻ trở lại, còn có thể mua đồ ăn sáng nóng hổi cho Tạ Uẩn Ninh và mọi người.

Lái xe đến khu náo nhiệt ở đảo Thị, nhìn thấy phía trước có cảnh sát giao thông đang kiểm tra nồng độ cồn, Lê Lạc tự giác điều chỉnh tốc độ xe chậm lại, hạ kính xe xuống, phối hợp với cảnh sát giao thông thổi một hơi. Tại sao con đường này lại kiểm tra nồng độ cồn, thì ra là phía trước chính là phố rượu của đảo Thị.

Sau đó, thực sự chỉ có thể trách cô xui xẻo, chọn đâu không chọn lại chọn đúng quán rượu của Chương Tử Nguyệt. Cô biết Chương Tử Nguyệt có một quán rượu ở đảo Thị, nhưng cô không biết quán rượu của Chương Tử Nguyệt có tên là Tam Thu Quế Tử.

“Trọng hồ điệp nghiễn thanh gia, hữu tam thu quế tử, thập lý hà hoa.”

Lúc cô đi vào Tam Thu Quế Tử, cô còn nghĩ quán rượu này và cô có một chút duyên phận, nếu đã tới đây thì cũng vào xem một chút. Không ngờ có duyên phận với cô không phải là quầy rượu, mà là Chương Tử Nguyệt.

Đương nhiên, từ đầu tới cuối Chương Tử Nguyệt cũng không hề lộ mặt, chỉ là cô vừa đi vào không bao lâu thì hai



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT