Báo lỗi

Bí Mật Thức Tỉnh

Chương 45

Lê Lạc không ngờ với tính cách của Tạ Uẩn Ninh mà lại đánh người ngay trước phòng trực ban của đồn công an, không có một chút do dự nào. Kê Tử bị đánh ngã trên mặt đất không dậy nổi, người cảnh sát trong phòng trực ban kia cũng chạy ra. Lê Lạc định mở cửa xe ra xuống giúp Tạ Uẩn Ninh, đánh cũng đã đánh rồi, cô đi lên đá thêm hai phát nữa cũng không sao.

Nhưng Tạ Uẩn Ninh đã xoay người quay lại xe, trực tiếp lái ô tô rời đi.

Phía sau, cảnh sát trực đêm chạy tới.

Lê Lạc quay đầu lại nhìn, liếm khóe môi một cái, không hiểu sao lại có cảm giác như hiệp lữ cùng nhau trốn đến một nơi xa. À, Tạ Uẩn Ninh là đại hiệp, nhưng tối nay cô không phải là nữ hiệp. Mà ma nữ cũng không phải, cô chỉ là một củ cải trắng bị người ta lăng nhục.

Cho nên, cảm động đến tận trái tim.

Lê Lạc nhích lại gần ghế ngồi, nhớ lại một màn kia lần nữa. Tạ Uẩn Ninh đóng cửa xe thay cô, trong nháy mắt liền quay lại trước phòng trực ban, dáng vẻ như muốn đánh người. Lê Lạc mím môi cười, tâm trạng đã tốt hơn rồi.

Ở ghế lái, mặt Tạ Uẩn Ninh vẫn xanh mét. Từ lúc lái xe từ đồn công an đi đến bây giờ, anh không thèm nói với cô một câu nào. Suy nghĩ một chút, Lê Lạc bắt đầu dỗ dành Tạ Uẩn Ninh: "Giáo sư, thật xin lỗi..."

Anh vẫn không thèm để ý tới cô, cô lại muốn tỏ ra thân thiết với anh.

"Giáo sư, thầy đang tức giận đúng không?" Lê Lạc cảm thấy khóe miệng hơi đau: “Em có thể giải thích." Thật ra thì, cô chỉ có thể giải thích với Tạ Uẩn Ninh rằng cô mắc chứng mất ngủ nghiêm trọng. Cô không thể nói với anh rằng... Thôi, tối nay đã xảy ra chuyện như vậy, Lê Lạc cũng không muốn giải thích thêm gì cả, chỉ có thể mặc cho anh dạy dỗ.

Lê Lạc cúi thấp đầu, ánh mắt vẫn hướng về Tạ Uẩn Ninh, mở miệng lần nữa: "Giáo sư, thật xin lỗi. Em không nghe lời thầy, sau này em sẽ không bao giờ ra ngoài vào ban đêm nữa."

Tạ Uẩn Ninh khẽ hít một hơi, nhưng vẫn không nói chuyện, chỉ nghiêm túc lái xe. Một Tạ Uẩn Ninh như vậy, không ngờ lại trực tiếp đánh người ở phòng trực ban. Bởi vì Tạ Uẩn Ninh cũng không phải là người thích gây chuyện, cô chỉ muốn nhanh thoát khỏi chuyện này. Lê Lạc cúi thấp đầu xuống, thở dài một cái. Tạ Uẩn Ninh không để ý tới cô, cô cũng không nói nữa, dựa vào ghế ngồi, cả người đều khó chịu .

"Miệng còn đau không?" Rốt cuộc Tạ Uẩn Ninh cũng chịu mở miệng nói chuyện, đây là câu hỏi đầu tiên của anh. Phía trước có đèn đỏ, Tạ Uẩn Ninh đạp phanh dừng lại.

Lê Lạc vội vàng trả lời: "Không đau."

Sưng thành như vậy mà còn nói không đau. Tạ Uẩn Ninh không tin, anh cầm điện thoại di động lên, tìm một tiệm thuốc mở qua đêm. Những chuyện khác, anh tạm thời không hỏi được, cho đến khi đèn xanh sắp sáng, Tạ Uẩn Ninh mở miệng lần nữa, giọng nói lạnh hơn trầm hơn vừa rồi: "Rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra?"

Đèn xanh sáng, Tạ Uẩn Ninh tiếp tục lái xe.

Cô biết, Tạ Uẩn Ninh vẫn sẽ hỏi cô. Lê Lạc quay mặt qua, nhẹ nhàng hỏi: "Giáo sư, thầy tin là em không chủ động gây chuyện, đúng không?"

Đúng không?

Nếu như không đúng, anh sẽ liên tục hỏi lại cô sao? Tạ Uẩn Ninh trầm mặc, bởi vì đây là chuyện không thể nghi ngờ.

Lỗ mũi hơi đau một chút, Lê Lạc sờ mũi một cái. Chuyện này cô đã đồng ý với Tạ Tịnh Di, lúc ở đồn công an cô không nhắc tới Chương Tử Nguyệt. Nhưng cô cũng sẽ không thừa nhận mình chủ động gây chuyện ẩu đả.

"Là bọn họ trêu ghẹo em, sau đó động tay động chân." Lê Lạc nói. Dù sao mọi chuyện cũng chính là như vậy.

"Trêu ghẹo?" Tạ Uẩn Ninh hỏi.

Lê Lạc vội vàng nói thêm một câu: "Là nói mấy câu trêu ghẹo..."

Tạ Uẩn Ninh nhất thời không nói gì, giữ tay lái. Anh rất hối hận, vừa rồi lẽ ra anh nên đánh tên kia thêm mấy quả. Thật ra thì khi anh đến đồn công an, anh cũng có thể đoán được phần nào nguyên nhân Lê Lạc nháo lên cùng bọn lưu manh kia. Tối nay xảy ra chuyện như vậy, chủ yếu vẫn là do ai kia đêm khuya còn đi lung tung. Chỉ là cô bị đánh, anh còn có thể mắng cái gì. Tạ Uẩn Ninh nghiêm mặt hỏi: "Vậy vừa rồi tại sao em lại thừa nhận chủ động gây chuyện?"

Giọng nói trầm trầm như nước lạnh trút xuống, lộ ra từng tia ý lạnh.

Tại sao? Bởi vì cô nhìn ra tên cảnh sát kia và bọn Kê Tử là cùng một ruộc, nếu như cô không thừa nhận chủ động gây chuyện, chuyện chắc phải lằng nhằng đến tận ngày mai... Bố Tạ mẹ Tạ sẽ biết chuyện, cô không chỉ chịu oan một cái tát, còn chẳng có ai thấy biết ơn cô.

"Giáo sư, người cảnh sát kia căn bản là thiên vị cho tên Kê Tử đó, chúng ta không có lợi." Lê Lạc mở miệng nói, giọng nói chậm hai phần.

Tạ Uẩn Ninh hừ lạnh. Anh không tin đây là lý do khiến cô làm vậy.

Quả nhiên, một giây tiếp theo, Lê Lạc nhếch khóe môi sưng đỏ lên nói: "Quân tử báo thù, "si" năm không muộn." Bởi vì khóe miệng sưng đỏ, mười (shí) phát âm thành si, lại bởi vì cô nhấn mạnh mà càng giống như là một nhân vật khôi hài trong giang hồ bị người ta đánh bại, tới lúc chết cũng không quên chuyện báo thù.

Thật ra thì hôm nay Lê Lạc cũng không muốn Tạ Uẩn Ninh vì cô mà nói lý lẽ với bọn lưu manh kia. Cứ chờ đã. Đối phó với loại người đó, chỉ có thể dùng cách gậy ông đập lưng ông. Tạ



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT