Báo lỗi

Bí Mật Thức Tỉnh

Chương 47

Tạ Uẩn Ninh không nặng không nhẹ phụ họa một tiếng, nhưng Lê Lạc cũng không muốn làm thật. Cô là một người hiểu chuyện, cường long bất áp địa đầu xà (1), huống chi cô còn chẳng phải là “cường long”, cho nên không cần thiết phải vì cơn giận nhất thời mà đập quán của Chương Tử Nguyệt ngay trên đảo Thị. Cẩu giảo cẩu nhất chủy mao (2), chỉ tổ phá hỏng tâm trạng tốt của hai ngày nghỉ cuối cùng.

(1) Cường long bất áp địa đầu xà: Một con rồng có mạnh đến đâu thì cũng không thắng được con rắn ngay trên địa bàn của nó.

(2) Cẩu giảo cẩu nhất chủy mao: Hai con chó cắn nhau thì trong miệng cũng toàn là lông, ý chỉ hai người đánh nhau thì cả hai đều bị thương, không ai có lợi cả.

Nhưng, ngoài việc tự an ủi bản thân bằng hai câu thành ngữ này, lý do chính vẫn là cô thua vì thực lực không đủ và cô cũng không muốn làm to chuyện. Nếu cô thật sự đập nát quán rượu của Chương Tử Nguyệt, gióng trống khua chiêng lấy lại được danh dự và mặt mũi, nhưng ngay lập tức cô sẽ trở thành một đứa lưu manh vênh váo hống hách, như vậy thì chẳng thà ẩn nhẫn chờ đợi rồi âm thầm ngáng chân Chương Tử Nguyệt.

Con người ấy mà, nếu như có thể làm mưa làm gió thì làm gì có ai muốn nằm gai nếm mật (nếu đủ mạnh để trả thù thì làm gì có ai chịu nuốt giận)! Nghĩ lại thì đêm đó cô nén giận để cầu xin họ buông tha đúng là có chút... túng quẫn. Chỉ là đêm đó cô đang ở trên địa bàn của người khác, kịp thời nhận tội mới có thể chịu ít thiệt thòi hơn... Thật ra thì, so với tính cách nhất quyết không chịu thiệt trước kia, cô đã thay đổi rất nhiều.

Khẽ thở dài một hơi, Lê Lạc đổi chân, phóng khoáng nói với Tạ Uẩn Ninh: "Quên đi, ác giả ác báo, kẻ ác rồi cũng sẽ bị ông trời trừng phạt... Em tiếp tục bơi lội thôi."

Sao hả, anh không tin cô ư? Lê Lạc chớp mắt, cảm thấy hơi ngượng.

Đúng là anh không tin. Những lời Lê Lạc vừa nói, Tạ Uẩn Ninh không tin một chút nào, anh nhìn cô bạn gái xinh đẹp bản lĩnh của mình, hỏi lại lần nữa: "Thật sao, không muốn trút giận, cũng không muốn đập quán rượu à?"

Cái gì? Lê Lạc nghiêng đầu nhìn về phía Tạ Uẩn Ninh, nhìn thật kỹ vẻ mặt của bạn trai mình, cô chợt nhận ra có gì đó mờ ám. Vẻ mặt nghiêm túc này của Tạ Uẩn Ninh chắc chắn không phải là giả. Cho nên anh thật sự ủng hộ cô đập quán rượu sao? Nghĩ một chút thì cũng không phải là không thể, mặc dù Tạ Uẩn Ninh đứng đắn chính trực, nhưng anh cũng không phải là “lão cán bộ” (*), lão cán bộ sẽ đánh nhau ngay trước cửa phòng trực ban của đồn công an sao? Nhưng mà anh cũng có tác phong của lão cán bộ đúng không? Vẻ mặt Lê Lạc trở nên hưng phấn, ngay lập tức được đằng chân lân đằng đầu, 1 giây trước còn nói kẻ ác rồi cũng sẽ bị ông trời trừng phạt, bây giờ đã thay đổi lập trường luôn, cô đứng trước mặt Tạ Uẩn Ninh nói: "Nhưng không biết phải đến bao giờ thì kẻ ác mới bị ông trời trừng phạt, thật ra thì kẻ ác cần để kẻ ác hơn dạy dỗ... Giáo sư, em rất sẵn lòng trở thành kẻ ác, thay trời dạy dỗ Chương Tử Nguyệt!"

(*) Lão cán bộ: Chỉ những người dù là lúc làm việc hay trong cuộc sống đều giữ tác phong như những cán bộ tham gia kháng chiến trước kia, không đi theo các trào lưu, không hiểu ngôn ngữ mạng, thậm chí còn không thể dùng mạng xã hội, lạc hậu, cổ hủ…

"Coi như giúp chị Tạ hả giận, cũng để em trút giận..." Ngừng lại một chút, Lê Lạc giơ dùng ngón tay cái và ngón trỏ lên: “Dù sao vẫn còn chừng này tức giận vẫn chưa nguôi."

Ah. Tạ Uẩn Ninh mỉm cười nhìn Lê Lạc, coi như ngầm đồng ý với cô, anh thực sự cảm thấy hiện tại đến bản thân anh cũng không hiểu nổi anh nữa rồi.

"Vậy bao giờ thì chúng ta sẽ xuất phát?" Lê Lạc tha thiết mong chờ, cô đứng dậy, đôi chân thon dài nhún nhảy, dáng vẻ như không thể chờ đợi thêm được nữa, giống như chiếc khăn tắm khoác trên người đã biến thành áo giáp chiến đấu vậy.

Cô nghĩ rằng anh sẽ dẫn theo cô rồi hai người tự tay đập quán rượu à? Tạ Uẩn Ninh mỉm cười, lắc đầu, có trách thì chỉ có thể trách anh nói chuyện này ra quá sớm, nhưng đàn ông đã nói thì phải giữ lời.

Đương nhiên nếu như không chắc chắn, anh cũng sẽ không hỏi Lê Lạc có muốn trút giận không, dỗ trẻ con chắc? Mặc dù, đúng là hơi giống dỗ trẻ con.

Sau đó, Lê Lạc cũng hiểu ý của Tạ Uẩn Ninh, trong nháy mắt, nhận được đáp án chắc chắn trong ánh mắt của Tạ Uẩn Ninh, cô đã rất vô liêm sỉ mà ngồi lên đùi Tạ Uẩn Ninh. Cô mặc bikini hàng hiệu, nhưng lại rất ít vải, người thì vừa từ bể bơi lên, cứ như vậy ngồi trên đùi Tạ Uẩn Ninh… thân thể ẩm ướt là một hình ảnh rất cám dỗ. Chỉ là cô rất hiểu tiểu Ninh Ninh của cô, anh không kém cỏi đến như vậy.

Vừa dí dỏm, lại vừa bướng bỉnh, Lê Lạc giơ tay ôm lấy cổ Tạ Uẩn Ninh, cô ra vẻ hồn nhiên, ngây thơ, hắng giọng nói: "Tạ công tử, nếu như chàng đồng ý giúp tiểu nữ trút được cơn giận này, tiểu nữ tử nguyện ý..."

"Nguyện ý gì?" Tạ Uẩn Ninh hỏi, ánh mắt vẫn vô cùng nghiêm túc như trước.

Nguyện ý... Lê Lạc tiếp tục nhớ lại những lời thoại kinh điển trong những bộ phim võ hiệp mà cô xem từ hơn ba mươi năm trước, nói: "Nguyện ý lấy thân báo đáp, sau đó làm..." Làm trâu làm ngựa thì quá coi thường bản thân rồi, cô nghĩ một chút, sau đó đổi thành: “Làm tiểu thiên sứ của chàng, vĩnh viễn đi theo chàng."

Tạ Uẩn Ninh: "..."

Đợi Lê Lạc diễn xong, Tạ Uẩn Ninh hờ hững đẩy bạn gái ra xa người mình, nằm ra ghế, giống như một tên công tử bột, Tạ Uẩn Ninh nhìn Lê Lạc nói: "Vậy em còn không mau đi thay quần áo đi."

Lê Lạc lập tức vui vẻ, cô mỉm cười, gật đầu: "Dạ!"

——

Tạ Uẩn Ninh không có khả năng dẫn Lê Lạc đi đập quán rượu. Vừa rồi anh đã đã gọi cho một người bạn, anh biết thế lực của anh ta ở vùng biên giới không tệ chút nào. Mặc dù người bạn này của anh thường xử lý những việc công, những chuyện như thế này cũng không nên tìm người quá chính trực. Người bạn kia của anh không phải người đảo Thị, nhưng anh ta có thể nhanh chóng tìm giúp anh một “con rắn độc” ở đảo Thị.

Về phần người phụ nữ kia, cô ta còn chẳng được tính là “rắn độc”.

Đương nhiên, hôm nay anh đồng ý mong muốn đập quán rượu của Lê Lạc, một mặt là vì mặc dù Lê Lạc ham chơi nhưng cô đã phải chịu uất ức, mặt khác anh muốn thay mặt nhà họ Tạ cảnh cáo anh rể mình.

Nếu như trước đây anh không muốn làm to chuyện vì nghĩ chị mình vẫn chưa biết chuyện, nhưng hiện tại ngay cả bạn gái mình cũng vì chuyện này mà chịu uất ức, anh không thể nào mắt nhắm mắt mở mà coi như không có chuyện gì được.

Buổi chiều, Tạ Uẩn Ninh dẫn Lê Lạc đi gặp đại ca xã hội đen kia. Thật ra thì gọi người này là đại ca xã hội đen cũng hơi có lỗi với thân phận của anh ta, vì anh Trương này là một người rất nổi tiếng ở đảo Thị.

Ba người cùng ngồi uống trà chiều, biết Lê Lạc tới Lam Thủy chơi sau đó bị đánh ở Tam Thu Quế Tử, mà Lam Thủy lại còn là địa bàn của anh, anh Trương lập tức mở miệng cam đoan: "Tạ công tử, tôi nhất định sẽ giúp cậu xử lý mấy thằng nhóc đó." Ngừng lại một chút, nhìn lên khóe miệng bầm đen của Lê Lạc nói: “Em gái, để em xảy ra chuyện như vậy ở đảo Thị, thật sự xin lỗi em."

Lê Lạc nhíu mày, bật cười khanh khách nói: "Anh Trương khách sáo quá, anh giúp bọn em một tay, em còn phải cảm ơn anh mới đúng."

Anh Trương thoải mái cười to, anh thấy tính tình Lê Lạc rất thoải mái, lấy thân phận anh trai nhắc nhở cô: "Em gái, tôi không thể không nhắc nhở em một câu, một cô gái xinh đẹp giống như em, sau này đừng đi chơi một mình vào ban đêm, biết không... Chẳng lẽ, em giận dỗi với Tạ công tử?"

Lê Lạc xấu hổ, cúi thấp đầu.

Tạ Uẩn Ninh nắm tay Lê Lạc, nói cảm ơn một lần nữa: "Cảm ơn anh Trương."

"Tạ công tử khách sáo rồi, Hàn Hâm là bạn của tôi, đương nhiên Tạ công tử cũng là bạn của tôi." Anh Trương nói chuyện theo phong cách giang hồ, thẳng thắn, dứt khoát, dễ nghe hơn kiểu nói chuyện vòng vo đủ kiểu của dân trí thức nhiều. Sau khi uống trà chiều, anh đã nhận Tạ Uẩn Ninh làm bạn, nhận Lê Lạc làm em gái. Chẳng qua anh ta cảm thấy hơi buồn cười. Hàn Hâm nói Tạ Uẩn Ninh không những xuất thân từ danh gia vọng tộc, mà còn là một phần tử trí thức cao cấp ở thành phố Lan. Không ngờ anh ta lại nhờ anh đi đập quán rượu, đúng là một người thú vị.

Mà nghĩ lại thì trong giới tri thức ngày nay cũng không còn bao nhiêu người cổ hủ.

Xử lý xong chuyện, còn nhận được một người anh có thế lực. Lúc đi ra khỏi quán trà, Lê Lạc vui vẻ hôn lên má Tạ Uẩn Ninh, sau đó Tạ Uẩn Ninh ghét bỏ lau mặt, kéo cô đi.

——

Đảo Thị là một nơi nổi tiếng với các phố rượu, rất nhiều quán rượu được mở ra, với nhiều hình thức khác nhau. Quán rượu của Chương Tử Nguyệt thuộc kiểu văn nghệ. Giống như đại đa số các quán rượu khác, Tam Thu Quế Tử chỉ mở từ buổi chiều, chỉ là buổi chiều thường ít người tới, gần như là không có người khách nào.

Khoảng bốn giờ chiều, Tam Thu Quế Tử bị đập nát. Những người tới đập quán rượu lấy lý do là em gái của anh Trương bị người ở đây bắt nạt nên đập quán. Tổng cộng có mười hai người đến, đều là lưu manh xã hội đen, đập nát một quán rượu, quả thực đúng là giống như anh Trương nói – đây chỉ là chuyện nhỏ. Chẳng tốn bao nhiêu công sức, Tam Thu Quế Tử đã hoàn toàn hoàn toàn thay đổi, thủy tinh vỡ rơi đầy trên sàn, bàn ghế nằm lăn lóc, ngay cả màn hình Led phía trên sân khấu cũng bị đập nát. Ban đầu Lê Lạc cũng cảm thấy hơi đáng tiếc, nhưng chỉ cần nghĩ đến những thứ này đều là tài sản của Chương Tử Nguyệt hoặc Thương Vũ, cô lại cảm thấy không đáng tiếc một chút nào. Lãng phí vài chai rượu, vài cái ly, cô cho rằng phá bỏ mấy thứ này còn thúc đẩy phát triển kinh tế xã hội ấy.

Chiều hôm nay Chương Tử Nguyệt cũng đang ở quán rượu, giống như đêm đó, lúc cô đang ngồi trên tầng hai quán rượu thì nhìn thấy Lê Lạc đi vào. Không hiểu vì sao mà tự dưng lại có một đam người kéo đến quán rượu



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT