Báo lỗi

Bí Mật Thức Tỉnh

Chương 48

Còn khoảng hai mươi phút nữa là đến giờ lên máy bay, Thương Vũ vẫn chưa đến.

Lê Lạc ngồi nghịch điện thoại, đúng giờ lại đăng một bài phân tích về mỹ phẩm dưỡng da. Mặc dù đang trong thời gian nghỉ phép, nhưng cô vẫn đăng bài rất đều đặn. Ban đầu cô viết những bài này chủ yếu là vì muốn tăng nhân khí (*), lâu dần lại cảm thấy rất thú vị. Hiện tại việc giao tiếp trên mạng xã hội dễ dàng hơn trước kia nhiều, vì thế cũng có nhiều chuyện thú vị khiến cô phân tâm hơn. Giống như tối hôm qua, bởi vì cô và Tạ Uẩn Ninh nói chuyện phiếm quá lâu, nên cô mới chỉ viết được một nửa bài phân tích, hôm nay mới viết nốt.

(*) Nhân khí: Độ nổi tiếng, độ phổ biến của một người, thể hiện mức độ chú ý, hoan nghênh của mọi người với người đó.

Lười biếng nằm trên ghế sofa, đột nhiên Lê Lạc phát hiện ra một vấn đề: Không phải là cô đang muốn giữ gìn mối quan hệ yêu đương với Tạ Uẩn Ninh chứ? Rồi sẽ có một ngày thân phận của cô được đưa ra ánh sáng, ngàn vạn lần đừng chờ đến khi tiểu Ninh Ninh phát hiện cô là một bà dì quái dị rồi rời bỏ cô, cô lại lún quá sâu vào mối quan hệ này. Quan hệ giữa cô và Tạ Uẩn Ninh chỉ nên là thuận nước đẩy thuyền yêu đương một hồi, đừng để đến cuối cùng con thuyền của cô lại chìm giữa biển lớn.

Nhưng quan trọng hơn là chuyện yêu đương này vừa lãng phí thời gian lại khiến cô phân tâm... Mà cô và Tạ Uẩn Ninh còn chưa chính thức yêu đương đấy. Nếu như mỗi lần chung đụng đều giống như tối hôm qua, sóng cứ vỗ mạnh như vậy, chỉ cần không cẩn thận một chút là thuyền sẽ bị lật.

Tóm lại là không được, không được.

Lúc Lê Lạc suy nghĩ thường hay mím môi, thỉnh thoảng tay lại chống cằm hoặc đỡ trán. Phát hiện ra Tạ Uẩn Ninh đang nhìn mình, cô chột dạ, đáp lại anh bằng một nụ cười tươi sáng. Chỉ là khả năng quan sát của Tạ Uẩn Ninh rất tốt, anh nhìn thẳng vào mắt cô, hỏi thẳng: "Đang suy nghĩ gì sao?"

Đang suy nghĩ... Làm cách nào để rời bỏ anh đấy! Lê Lạc chỉ cười không nói.

Bên kia, sau khi Thương Vũ đi từ đảo Lãm Nguyệt về liền đến Tam Thu Quế Tử. Chiều hôm qua, sau khi Tam Thu Quế Tử bị đập liền đóng cửa ngừng buôn bán. Hôm nay, lúc anh tới, cả quán rượu vẫn cực kỳ bừa bộn, vụn thủy tinh rơi đầy trên sàn. Giống như cô cố tình để lại cho anh xem vậy.

Đúng vậy, hôm nay Chương Tử Nguyệt cố tình đợi Thương Vũ ở quán rượu, đương nhiên cô cũng muốn cho Thương Vũ nhìn tình trạng thê thảm của nơi này, cho anh biết ngày hôm qua cô đã khó chịu và nhục nhã thế nào, để anh nhìn thật kỹ Tam Thu Quế Tử của anh và cô đã bị đập đến hoàn toàn thay đổi.

Quán rượu này là nơi anh và cô gặp nhau, để lại cho cô một đoạn thời gian khó quên, sau đó anh mua quán rượu này và đổi tên thành Tam Thu Quế Tử, tên quán được lấy từ bài thơ mà anh thích nhất "Tam thu quế tử, thập lý hà hoa". Quán rượu này tốt đẹp như vậy, cô coi nó như vườn địa đàng của cô và Thương Vũ, dùng hết tâm sức để quản lý nó thật tốt.

Sau khi quán rượu bị đập, cô gọi điện thoại cho Thương Vũ, anh nghe máy. Cô hẹn anh nói chuyện, anh cũng đã tới. Trong lòng Chương Tử Nguyệt rất tủi thân, nhưng cũng cảm thấy được an ủi phần nào, Thương Vũ vẫn còn tình cảm với cô đúng không?

Cho nên cô mới cố tình hẹn anh gặp nhau ở quán rượu, bởi vì cô không tin Thương Vũ nhìn thấy Tam Thu Quế Tử bị đập thành thế này mà không cảm thấy xót xa chút nào. Cho dù cuộc hẹn với Thương Vũ khiến cô cảm thấy được an ủi, nhưng chuyện xui xẻo của ngày hôm qua vẫn khiến Chương Tử Nguyệt cực kỳ tức giận, cực kỳ không cam tâm. Đương nhiên cô biết mình chỉ là tiểu tam, nhưng như thế thì sao? Cô giết người phóng hỏa à, hay là tàn nhẫn không có tính người? Ban đầu cô cũng hơi tự trách mình vì vấn đề đạo đức, chỉ là đứng trước “lợi ích” và “bản thân”, tất cả đều chẳng đáng là gì cả. Đạo đức và xấu hổ chỉ giống như những cục đá nhỏ bị ném xuống hồ, mặt hồ chỉ lăn tăn gợn sóng một lát là hết.

Người không vì mình trời chu đất diệt, không phải sao? Cho nên đối mặt với những lời chỉ trích và ánh mắt khinh thường, Chương Tử Nguyệt đều nghĩ rằng: Là bọn họ không dám buông thả, không dám yêu dám hận nên mới ném đá cô, cô cần gì phải quan tâm đến ánh mắt của bọn họ?

Sau đó đợi lát nữa Thương Vũ đến đây, Chương Tử Nguyệt sẽ mượn cơ hội này tỏ ra yếu đuối, tranh thủ lấy lại sự cưng chiều của Thương Vũ. Cô không tin, một người đàn ông yêu cô đến như vậy lại có thể nói bỏ là bỏ dễ dàng như vậy. Trong khoảng thời gian hai người xa nhau, cuối cùng cô cũng hiểu, không phải là cô yêu Thương Vũ vì tiền, mà cô thật sự yêu anh...

Thương Vũ đi tới sảnh quán rượu, giày da sáng màu đạp lên những mảnh vụn thủy tinh tạo thành những tiếng “lộp bộp lộp bộp”. Chương Tử Nguyệt chờ anh trên tầng hai, cho dù cô muốn làm hòa, nhưng cô vẫn không thèm nể mặt mà xuống lầu. Anh họ Kê Tử của Chương Tử Nguyệt đang tiếp đón Thương Vũ ở tầng 1, kể lại với Thương Vũ toàn bộ quá trình quán rượu bị đập.

Kê Tử là kiểu người khiến người ta không thể nào không ghét, Thương Vũ ngồi xuống một cái ghế dựa thoải mái, lại gọi một nhân viên khác tới hỏi. Nhân viên phục vụ ấp úng không biết phải nói thế nào. Anh đứng lên, tự mình đi tới phòng giám sát.

Theo quy định của cảnh sát ở đảo Thị, tất cả các quán rượu đều phải lắp camera ở các góc, hơn nữa trong vòng một tháng không được phép xóa băng ghi hình, mà cũng không có cách nào xóa được. Nhìn màn hình máy vi tính, Thương Vũ xem đoạn băng ghi hình chiều hôm qua, từ lúc một nhóm người đi vào quán rượu rồi bắt đầu đập phá, cho đến khi Lê Lạc và Tạ Uẩn Ninh cùng đi vào, Lê Lạc nói chuyện với Tử Nguyệt... Mặc dù trong đoạn băng ghi hình không có tiếng, nhưng anh vẫn có thể cảm nhận được vẻ đắc ý trên mặt Lê Lạc. Anh dám khẳng định, Lê Lạc biết quán rượu này là của anh, cho nên cô mới gióng trống khua chiêng đi đập quán rượu của anh, cô rất vui vẻ ....!

Thương Vũ chuẩn bị đứng lên, nhìn thấy có người vô cùng căng thẳng, đột nhiên lại nhớ đến chuyện Tịnh Di nói đêm hôm trước Lê Lạc bị đánh. Trên đời này, bất cứ chuyện gì cũng đều để lại dấu vết, đều có nhân có quả. Liên hệ lại tất cả mọi chuyện, anh không thể không nghĩ không lẽ Lê Lạc bị người ta đánh ở đây sao?

"Băng ghi hình buổi tối 3 ngày trước đâu?" Anh cố ý hỏi chuyện này, ánh mắt thâm trầm quan sát những người



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT