Báo lỗi

Bí Mật Thức Tỉnh

Chương 50

Lê Lạc và Benson đổi sang nhà hàng Thánh Đình ở số 87 đường Hoài Bắc, lần đầu tiên cô gặp Tạ Uẩn Ninh chính là ở nhà hàng này. Tạ Uẩn Ninh là người rất kén chọn thức ăn, cho dù đi xem mắt cũng phải chọn nhà hàng thật tốt.

Cho nên, cô chọn nhà hàng này.

Xe thể thao dừng lại ở bãi đỗ xe, Lê Lạc mở cửa xe, nghiêng người xuống xe. Về chuyện người nào theo dõi cô, cô tin hôm nay tuyệt đối không phải là lần đầu tiên bị người ta theo dõi, có lẽ ngay từ một thời gian trước cô đã bị người ta theo dõi rồi. Vừa vô cùng tò mò về cô, lại có thể làm việc kín kẽ như vậy, chắc chắn không phải là Lâm Hi Âm mà là Thương Vũ.

Lê Lạc thờ ơ mỉm cười. Thật ra thì cô chẳng hiểu gì về thái độ hiện tại của Thương Vũ, cũng như cô đã từng không hiểu tình cảm mà Thương Vũ dành cho cô. Lâm Hi Âm vẫn thường dùng acc clone để bày tỏ tình cảm của mình với Thương Vũ, cho đến bây giờ vẫn là “Nhân sinh giống như lần đầu gặp gỡ”. Có lẽ kiểu đàn ông mưu toan như Thương Vũ khiến Lâm Hi Âm bị thu hút. Nhưng đối với cô mà nói, một người đàn ông có quá nhiều toan tính rất dễ mất đi sức hút, có ảnh hưởng đến nhân cách hay không thì cô không biết, nhưng chắc chắn là sẽ bớt đẹp trai.

Lê Lạc đi lên tầng hai của nhà hàng Thánh Đình, phục vụ mở cửa giúp cô, sống lưng thẳng tắp nhìn xung quanh nhà hàng, cô đi về chỗ ngồi gần cửa sổ. Bởi vì Benson đang đợi cô ở đó.

Vừa rồi lúc cô đỗ xe có nhìn thấy một chiếc xe của Pháp, cô đoán có lẽ Benson đã đến trước. Quả nhiên là vậy. Rất nhiều năm rồi, trong tất cả những người cô quen, người duy nhất cuồng xe của Pháp chỉ có một mình Benson, Hứa Chính Dịch, Hứa tiên sinh.

Cách đó không xa, Hứa Chính Dịch đang ngồi trên ghế salon cũng ngẩng đầu nhìn về phía cô gái đang đi tới: gương mặt trái xoan, lông mi dài, mắt đen, mái tóc dài đã cắt ngắn, vừa ngắn lại mỏng, khoác áo khoác dạ màu đỏ và mũ len đỏ, áo khoác rộng thùng thình cũng không che được vòng eo thon thả. Trong vẻ xinh đẹp đến chói mắt lại lộ ra một chút yểu điệu.

Không còn nghi ngờ gì nữa, đây là một cô gái trẻ tuổi vừa xinh đẹp lại vừa phong cách, không phải là dáng vẻ của một người bạn cũ của người đàn ông trung niên như anh.

Lê Lạc đi tới trước mặt Hứa Chính Dịch, bên trong nhà hàng rất ấm áp, cô cởi bỏ áo khoác ngoài, bên trong là một chiếc áo len màu đen in hình hoạt hình.

Nhiều năm trôi qua, đã vậy người kia còn "ngủ đông” chừng hai mươi năm, vậy mà đến khi tỉnh lại vẫn còn cuồng nhân vật hoạt hình đến vậy, kiểu người như vậy, Hứa Chính Dịch chỉ biết một mình Lâm Thanh Gia. Hai người ôm nhau một cái, Hứa Chính Dịch tươi cười giải thích một câu: "Đi Nam Cực một chuyến, tới muộn rồi."

"Không muộn, vừa đúng lúc." Lê Lạc vui vẻ ra mặt, ngồi xuống ghế sofa mềm mại, khẽ dựa người ra sau. Đôi mắt sáng long lanh nhìn về Hứa Chính Dịch, khóe môi khẽ nhếch.

Nhìn Lê Lạc như vậy có ba phần giống với dáng vẻ thiên kim tiểu thư trước đây, đoan trang nhưng vẫn xinh đẹp động lòng người.

"Thanh Gia, thật ra thì tôi không muốn gặp cô chút nào... Bởi vì mỗi lần nhìn thấy cô, tôi đều cảm thấy có một sự kích thích sâu sắc." Hứa Chính Dịch mở miệng nói. Năm nay anh bốn mươi lăm tuổi, cho dù phong cách ăn mặc trẻ trung, gương mặt trẻ con và má lúm đồng tiền cũng khiến anh trẻ hơn. Nhưng mà so với Lê Lạc thì đúng là một trời một vực. Hứa Chính Dịch đặt tay lên lồng ngực mình, cảm khái hỏi: “Chúng ta cùng tuổi, đúng không?"

"Đúng vậy, chúng ta cùng tuổi." Lê Lạc hớn hở nói thêm một câu: “Tôi sinh vào mùa xuân, tính theo tháng sinh thì cậu còn phải gọi tôi là chị đấy, bạn cũ ạ."

Hứa Chính Dịch tiếp tục cảm nhận được một nhát kiếm đâm vào tim.

Đã 25 năm trôi qua, đây không phải là lần đầu tiên anh gặp lại Lâm Thanh Gia sau khi cô “tỉnh lại”, nhưng lần nào gặp cô anh cũng muốn cảm thán một hồi. Đã từng là bạn thân, vậy mà nay anh đã đến tuổi trung niên, còn cô vẫn tuổi thanh xuân, gương mặt chẳng hề thay đổi, cô vẫn là một cô gái hai mươi tuổi, sao có thể không khiến người ta cảm thán chứ!

"Cái này dễ, nếu như cậu muốn thì cũng ngủ đông 180 năm đi, chờ đến khi tôi già rồi thì cậu tỉnh lại lần nữa, đến lúc đó chị đây kệ cho cậu kích thích luôn." Lê Lạc nói đùa, ngừng lại một chút, cô nói: “Benson, cậu nên gọi tôi là Lê Lạc."

"Ok." Hứa Chính Dịch đồng ý, nhưng anh vẫn cười hỏi một câu: “Là người bạn tri kỷ duy nhất, cũng là người quản lý tài sản cá nhân của cô, vậy mà tôi cũng không được đối xử đặc biệt hơn một chút sao?"

Lê Lạc cười yếu ớt, đáp lời: "Benson, cậu là người bạn mà tôi tin tưởng nhất, vậy mà tiền thù lao cậu cũng đòi chẳng ít chút nào, tôi cứ nghĩ rằng cậu sẽ đối xử với tôi đặc biệt hơn với người khác đấy."

"A..." Hứa Chính Dịch bị cô phản bác đành nhận thua. Ngừng lại một chút, anh lại nói chuyện chính: "Hai ngày trước tôi vừa kiểm tra số tiền cô tiêu trong hai tháng gần đây... Lorna, là người quản lý tài sản của cô, tôi không thể không nhắc nhở cô...Hai tháng nay cô tiêu nhiều tiền quá."

Hễ cứ nhắc tới chuyện tiêu tiền là cô lại thấy nhức đầu. Lê Lạc gật đầu, thở dài một hơi, cô nói: "Hết cách rồi, đó là những khoản tiền không thể không chi."

"Cho nên, trong thời gian tới cô phải chi tiêu tiết kiệm một chút." Hứa Chính Dịch nói đùa, sau đó cầm thực đơn lên bắt đầu gọi món, anh gọi liền một lúc rất nhiều món, sau đó mỉm cười: “Đừng lo, bữa cơm này cô vẫn mời được."

Lê Lạc nhíu mày lại, chẳng hề để ý, cô trả lời Benson: "Yên tâm, tôi cũng không hẹp hòi như vậy. Co dù cậu muốn tôi mời cậu 10 bữa cơm, chỉ cần tôi có thể ăn thịt, tuyệt đối sẽ không để cho cậu ăn canh."

"Cảm ơn, tôi rất cảm động." Hứa Chính Dịch trả thực đơn lại cho phục vụ, ánh mắt dừng lại trên mặt cô, suy nghĩ một chút rồi nói: “Lorna, hình như cô có hơi khác so với lần cuối cùng tôi gặp cô ở Mỹ."

"Oh, vậy sao?" Ánh mắt Lê Lạc sáng lên, cô gật đầu nói: “Đúng là tôi có thay đổi một chút, cậu đoán xem khác chỗ nào đi?"

Hứa Chính Dịch không trả lời ngay, mà lại nhìn khóe miệng vẫn chưa khỏi của Lê Lạc: "Miệng cô bị thế nào vậy?"

Cái này, Lê Lạc đưa tay sờ sờ, nhớ tới lời Tạ Uẩn Ninh đã nói với cô trước khi cô tới đây: "Nếu như người bạn kia của em có hỏi, em cứ nói với anh ta là bị một con muỗi to cắn là được... Tôi không ngại bị người ta hiểu lầm."

Gò má tự dưng nóng lên, Lê Lạc trả lời: "Tôi bị muỗi cắn."

"Oh, vậy thì chắc là con muỗi đó phải đạt đến cấp bậc vampire rồi nhỉ." Hứa Chính Dịch cười lên, nghĩ về chuyện vừa rồi, anh nhìn Lê Lạc, nói ra đáp án: "Lorna, cô yêu rồi."

Đáp án của anh vô cùng chính xác.

Lê Lạc vui vẻ, thành thật trả lời: "Đúng vậy." Mặc dù cô sắp phải chia tay...

"Gia cảnh của đối phương như thế nào, là một người có tiền sao?" Hứa Chính Dịch hỏi, một kẻ đầu cơ như anh cực kỳ nhạy cảm với chuyện tiền bạc.

"Rất giàu, là một “lão cán bộ” vô cùng đẹp trai." Lê Lạc trả lời, khẽ dựa người về sau, cô khẳng định: “Nhưng mà tôi chắc chắn sẽ không vay tiền của anh ấy." Cho dù sau này cô có phải nhịn ăn nhịn mặc đi chăng nữa thì cô cũng sẽ không vay tiền Tạ Uẩn Ninh. Cô đã tính đến chuyện chia tay với Tạ Uẩn Ninh, nếu như còn dính dáng đến vấn đề tiền bạc thì cô chẳng khác gì một bà dì khốn nạn lừa tình lừa tiền người ta.

Hứa Chính Dịch tiếc nuối bày tỏ: "Vậy nếu sau này cô có nghèo khó, không có tiền ăn cơm, vậy thì cứ gọi tôi một tiếng."

"Cầu trời là không cần." Lê Lạc nghĩ đến cảnh tượng đó một chút, sau đó quẹt miệng nói: “Nếu không, chắc chắn là tôi không trả nổi tiền lãi cao vút đó của cậu."

"Ha ha." Hứa Chính Dịch sảng khoái cười ra tiếng, anh nói: “Lorna, cô phải tin tưởng người quản lý tài sản của mình một chút chứ."

Lê Lạc cúi đầu cười, không phản bác lời Benson vừa nói. Mặc dù Benson đòi tiền thù lao khá cao, nhưng số tiền lãi anh kiếm về cho cô cũng không hề nhỏ, anh đã giúp cô kiếm được khoản tiền lớn hơn gấp trăm lần khoản



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT