Báo lỗi

Boss Hung Dữ - Ông Xã Kết Hôn Đi

Chương 144: Dùng tiền đập chết nó cho tôi


Anh biết Nhạc phu nhân rất ít khi mua vòng trân châu, bà thường thích đá quý phỉ thúy các kiểu hơn, giờ trân châu toàn là trân châu nhân tạo nên Nhạc phu nhân rất ít khi đeo, thế nên chiếc vòng này chắc chắn không phải do bà mua.

Tất cả những người Nhạc phu nhân quen khi tặng bà đồ trang sức bà sẽ rất ít khi nhận, kể cả có nhận cũng phải là mấy đá quý hợp với ý bà.

Loại dây chuyền trân châu kiểu này, chỉ có Yến Như Kha mới tặng, vì người phụ nữ này thích những thứ mới mẻ.

Quan trọng không phải có đáng tiền hay không, mà "món quà nhỏ" này sẽ khiến Nhạc phu nhân khó mà từ chối.

Nhạc phu nhân nhỏ giọng nói: "Mẹ... Mẹ thích chiếc vòng này.... Nó được gia công rất tinh xảo.... Mẹ chỉ đeo chơi thôi mà."

Nhạc Thính Phong nheo mắt lại: "Mấy cái dây vớ vẩn này con mua cho mẹ còn ít hả? Tháo ngay, mẹ tự vứt ngay cho con, đừng có lôi thôi."

Nhạc Thính Phong mà điên lên thì không có nhận họ hàng thân thích gì hết, bà có là mẹ anh hay không anh cũng chẳng màng.

Nhạc phu nhân căn bản không dám chống lại, bà nghiến răng: "Vứt thì vứt........ hứ."

Nhạc phu nhân giận dỗi tháo xuống, tiện tay vứt luôn xuống đất: “Ngũ tẩu, cầm đi, cầm ra chỗ khác đi, đừng để chướng mặt đại thiếu gia."

Ngũ tẩu vội chạy tới, nhặt sợi dây chuyền lên rồi chạy ra ngoài.

Nhạc phu nhân quát: "Vứt xa ra."

"Aiz, bà chủ, tôi biết rồi."

Nhạc Thính Phong lạnh lùng nói: "Mẹ, mẹ nhớ cho kĩ những lời con nói đây, tránh xa cô ta ra, mẹ mà cứ dính lấy cô ta là kiểu gì cũng bị lợi dụng đấy."

Nhạc phu nhân hừ một tiếng ngồi xuống: "Mẹ..... mẹ...... chỉ là mẹ thấy chán thôi, cả ngày con chẳng ở nhà lúc nào, mẹ chẳng có ai để nói chuyện cả."

"Vậy mẹ ra nước ngoài sống với ba con đi."

Mặt Nhạc phu nhân chợt lạnh xuống: "Ông ta chưa chết thì con đừng có nhắc ông ta trước mặt mẹ, những chuyện liên quan tới ông ta, ngoài việc báo tang ra, các chuyện khác đừng có mà nói với mẹ."

Nhạc Thính Phong gật đầu: "Được."

Chuyện của cha mẹ, anh chẳng quan tâm, dù sao thì từ nhỏ cũng đã như vậy, cũng không thay đổi được gì.

Nhạc phu nhân nói: "Phải rồi, hôm qua lúc đang chơi bài, bà Hạ Lan có hỏi mẹ, con gái nhà họ sắp 18 tuổi, chuẩn bị làm lễ trưởng thành rồi, muốn mời con tham gia đấy."

Nhạc Thính Phong day day trán: "Để sau hãng nói."

Nhạc phu nhân lại gọi giật anh lại: "Đợi đã, vứt sợi dây chuyền đó đi rồi, con mua cho mẹ sợi khác đi, mẹ mặc kệ, mẹ muốn sợi đẹp nhất, tốt nhất."

Nhạc Thính Phong bực bội thở dài, anh móc hai đồng xu của Yến Thanh Ti ra đưa cho Nhạc phu nhân: "Mẹ đi mua đi."

Nhạc phu nhân thật sự rất muốn tống anh lại vào bụng.

Mẹ mày muốn trang sức châu báu, mày lại đưa mẹ mày tiền xu?

Nhìn bóng lưng Nhạc Thính Phong lên lầu, bà tức giận đập bàn đứng bật dậy: "Mày quay lại đây cho tao."

Không ngờ, Nhạc Thính Phong quay lại thật, nếu như bình thường anh sẽ không nghe lời vậy đâu.

Nhạc Thính Phong quay lại bước nhanh tới trước mặt Nhạc phu nhân, giật lại hai đồng xu trong tay bà: "Không cần thì thôi, trả con."

Nhạc phu nhân: "Mày...... mày........."

Rốt cuộc bà đã gây nên tội nghiệt gì thế này? Nuôi một thằng con trai lớn tới từng này đã không chịu nghe lời thì thôi, cho bà hai đồng mà cũng đòi giật lại.

Có điều, con trai bà trước giờ không hề cầm tiền xu theo người.

Nhạc phu nhân đuổi theo sau hỏi: "Con trai, con trai.... Đây chắc không phải là tiền người ta đưa để đuổi con đi đấy chứ."

Nhạc Thính Phong quay phắt lại: "Mẹ, con thấy chắc bộ trang sức phỉ thúy kia mẹ không cần nữa đâu."

"Khụ khụ.... cái đó....... mẹ vừa nhớ ra, bà Vương hẹn mẹ đi đánh bài, mẹ ra ngoài trước đây."

Nhạc Phu Nhân quay người chạy mất dép.

Nhạc Thính Phong lên tầng gọi điện thoại: "Giang Lai, mua cho tôi một căn nhà ở Cẩm Tú Viên, không cần biết bao tiền, lấy tiền đập chết nó cho tôi."

--------

Nhạc thổ hào: Đều tại các người cứ níu kéo tôi đấy, giờ lại phải tiếp tục đối mặt với thế giới xấu xa này rồi.




COMMENT