Báo lỗi

Buông Gian Thần Của Trẫm Ra

Chương 123: Chương 122

"Có tội gì chứ!" Lưu Lăng thở dài, giơ tay lên nói: "Vương thái y, chỗ của ngươi thật có tội gì? Đứng dậy thôi."

Hoàng thượng từ nhỏ sống an nhàn sung sướng, thỉnh thoảng có chút nổi loạn, nhưng đúng là vẫn còn anh minh, cũng không giận lây tới hắn. Vương thái y phất tay áo một cái, từ dưới đất bò dậy.

"Lâm cô nương đâu rồi, chân của nàng khá hơn chút nào không? Có thể đi được chưa?"

Hoàng thượng đột nhiên xoay chuyển lời nói, hỏi tới Lâm cô nương, Vương thái y lập tức đáp: "Lâm cô nương ngoại trừ đi lại còn có chút không tiện, đại khái rất nhanh sẽ phục hồi như cũ."

Hoàng thượng tương đối coi trọng nữ nhân xuất thân từ dân gian này, đặc biệt dặn dò hắn là thái y đứng đầu tự mình chăm sóc. Tất nhiên hắn đối với Lâm cô nương không dám chậm trễ, hết sức tận tâm. Hoàn hảo vị cô nương này căn bản cực tốt, nhìn như nhu nhược không xương, thân thể cũng rất khang kiện, nếu nói vết thương ở chân, chỉ là bị thương da thịt, cũng không tổn thương gân thương cốt, thêm chút điều dưỡng, tự nhiên phục hồi như cũ.

"Hôm nay trẫm còn chưa kịp đi thăm nàng rồi, nàng mới vừa vào cung, nhất định có nhiều nơi không thích ứng, trong lòng khẳng định bồn chồn không yên, trẫm phải đi xem một chút." Nói xong, đứng dậy mặc thêm long bào, nội thị một bên lập tức tiến lên hầu hạ, Lưu Lăng tiếp tục nói: "Đúng rồi, Đổng Tư Mã đâu? Trẫm bị bệnh, sao không có thấy nàng tới thăm? Bây giờ nàng có ở bên ngoài điện chờ đợi hay không?"

Vương thái y cong người khẽ nói: "Mới vừa rồi cựu thần vào điện thì không có nhìn thấy nàng đâu, ngược lại Đậu thừa tướng một mực chờ đợi ngoài điện."

"Nàng lại có thể không có tới nhìn trẫm sao?"

Lưu Lăng thầm nghĩ, Đổng Khanh tự nhiên biết hắn chỉ giả bộ bệnh, ý đồ cáo ốm trì hoãn hôn sự, xét đến cùng, bệnh hắn hoàn toàn là bởi vì nàng, tất nhiên trong lòng nàng rõ ràng, nếu nàng chờ đợi ở bên ngoài điện, Thái hậu nhìn thấy nàng, nhất định sẽ giận càng thêm giận, như vậy không xuất hiện thì tốt hơn, tránh phải tự dưng chịu đựng Thái hậu lôi đình thịnh nộ.

Như đã nói qua, hắn dùng kế hoãn binh giả bộ bệnh bị Thái hậu đoán được, hắn thật cũng ngoài ý muốn.

Vô luận như thế nào, tâm ý của hắn đã quyết!

"Tiểu An Tử." Hắn thuận miệng kêu.

Nội thị của hắn lập tức tiến lên cười theo nói: "Hoàng thượng, An công công còn chưa có hồi cung đấy."

"Đã là lúc nào rồi, còn không có trở lại hoàng cung? Coi như bò đi, tính toán lộ trình, cũng nên trở về rồi? Tiểu tử thúi kia ở Giang Nam vui đến quên cả trời đất rồi hả? Lại có thể biến mất không còn hình bóng? Thôi! Không để ý tới hắn, chỉ ngươi đi, ngươi đi truyền khẩu dụ của trẫm, truyền Đổng Tư Mã bữa tối vào cung Vị Ương. Trẫm muốn cùng nàng dùng bữa cùng nhau."

"Dạ." Nội thị kia cúi người lui xuống.

"Vương thái y, ngươi đi ra ngoài điện nói cho Đậu thừa tướng, trẫm bình yên vô sự. Đã không còn đáng ngại, xin hắn an tâm thôi. Đợi lúc rỗi, trẫm lại triệu kiến hắn chậm một chút."

Dứt lời, liền bước nhanh đi ra bên ngoài, từ bên cửa cung đi ra ngoài. Chậm rãi bước ra khỏi Vị Ương Cung, xuyên qua vườn hoa, qua Tiểu Kiều, đi một đoạn đường, đi tới Nguyên Thần cung.

Nguyên Thần cung, trướng phù dung trong điện đung đưa theo gió. Lư hương đốt khói nhẹ, trong không khí phiêu đãng một mùi thơm nhàn nhạt, sau trướng có năm nữ nhân chia ra ngồi ở trên ghế nhỏ. Đang chuyện trò vui vẻ.

"Hoàng thượng tới!" Một nữ hầu ở sau màn thấy được bóng dáng của hắn, lập tức kêu lên một tiếng.

"Là hoàng thượng, quả thật là hoàng thượng tới!"

Không bao lâu sau, một mảnh rối ren, sau trướng đã xột xột xoạt xoạt quỳ đầy đất.

"Đang làm gì đấy?" Lưu Lăng cười vén màn trướng lên. Nghênh đón.

Lâm Dương nhi liếc thấy hoàng thượng đột nhiên tới, lại che che giấu giấu đồ cầm trên tay ở sau lưng. Một màn này, lại vừa khéo bị hắn nhìn thấy.

Lưu Lăng giơ lên nụ cười nói: "Ngươi giấu thứ gì vậy, mau! Lấy ra cho trẫm nhìn một chút?"

"Không có gì. . . . . . ." Sắc mặt Lâm Dương nhi bỗng chốc đỏ lên, nhỏ giọng nói: "Trong cung vật gì tốt không có, hoàng thượng nhìn không vào mắt . . . . . ."

Bên cạnh nàng cung nữ Hương Lan cười nói: "Lâm cô nương xấu hổ rồi, sáng nay nàng biết được hoàng thượng bị bệnh, liền vội động thủ, tự mình thay hoàng thượng làm túi thơm, trong túi thơm nhét lá ngải cứu, cây xương rồng cùng đậu hương.



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT