Báo lỗi

Buông Gian Thần Của Trẫm Ra

Chương 137: Chương 136

"Hoàng thượng. . . . . . . ." Lâm Dương nhi chần chờ trong chốc lát, bộ dáng muốn nói lại thôi, rốt cuộc cắn răng một nói: "Hoàng thượng không có ý định nhét Dương nhi vào hậu cung sao? Chẳng lẽ ngài thật không hiểu Dương nhi đối với ngài một tấm chân tình sao?"

Nàng mơ ước địa vị hoàng hậu là thật, tình cảm đối với hoàng thượng cũng là thật.

Lưu Lăng thở dài nói: "Dương nhi, trong dân gian đồn đãi ngươi『 Thiên Mệnh hoàng hậu 』, nếu ngươi vào cung làm tới Tần phi, như vậy trẫm chuẩn bị đại hôn đón dâu, Đậu hoàng hậu kia nên bố trí ở chỗ nào hả? Ngươi yên tâm, lúc trẫm gặp rủi ro đã từng cam kết qua, nếu ngươi không rời, trẫm tuyệt đối không vứt bỏ ngươi, quân vô hí ngôn, cam kết trẫm đối với ngươi vĩnh viễn hữu hiệu."

Nghe thấy lời ấy, Lâm Dương nhi thầm nghĩ, hoàng thượng trong lúc mang bệnh thường mê sảng, nàng rất xác định, trong lòng của hắn rõ ràng còn tồn tại Đổng Uyển thanh mai trúc mã, hắn đối với nàng cảm tình sâu đậm, hoàng thượng sẽ không thật lòng muốn kết hôn với Đậu cô nương, xem ra, hắn chuẩn bị làm chuyện lớn sẽ khiến cho dậy sóng một chút, vì vậy nàng đi trước dễ bị người dèm pha nữ nhân xuất cung.

Thay vì thấy hoàng thượng vì có được Đổng Uyển, mà không màng tất cả, bỗng nhiên dẫn tới bị chỉ trích, còn không bằng giúp hắn nghĩ ý kiến hay.

Thánh chỉ hạ, tuyệt đối không được hủy hôn, hoàng hậu có thể lập rồi phế, Hoàng đế cũng vạn lần không thể hủy hôn, ngược lại trì hoãn hôn sự không thành vấn đề.

Nàng hơi ổn định tâm thần một chút, ngước mắt nói: "Hoàng thượng, bây giờ ngài không thể đại hôn."

"Sao?" Một câu nói đánh vào trong tâm khảm hắn, Lưu Lăng không ngừng hỏi "Vì sao Dương nhi nói ra lời ấy?"

Lâm Dương nhi nói liên tục: "Dương nhi từng nghe nói qua chỉ cần động quan tài tổ tiên, gia đình sẽ không an tĩnh, nhất định phải làm mấy lễ thận trọng cúng bái, lựa chọn hạ táng lần nữa, hết sức thận trọng, giống như mai táng kỳ dùng, tổ tông phải nhập thổ vi an trước, hậu bối không được gả cưới. Hoàng Thái Thúc vì bình định chiến hỏa. Đã từng mạo hiểm không kiêng kỵ, động quan tài bằng vàng của Thái tổ, tuy nói bên trong quan tài bằng vàng chỉ là y quan, vả lại cũng không xuống mồ, chỉ là đặt ở bên trong từ đường Hoàng Lăng để cho hậu bối chiêm ngưỡng, nhưng khi nó đặt vào canh giờ phương vị, ban đầu cũng trải qua cúng bái hành lễ, hôm nay động phương vị, làm mấy lễ cúng bái lần nữa, thận trọng an trí lần nữa. Để cho tổ tông được bình an đã. Dương nhi chưa bao giờ nghe nói qua, trước khi tổ tông an bình, hậu bối có thể vui mừng gả cưới."

"Đúng vậy. Chuyện lớn tông miếu, có thể nào vô ý?" Lưu Lăng thầm nghĩ, đây cũng là một ý kiến hay, bên trong quan tài bằng vàng của Thái tổ chỉ có y quan, sợ rằng lực thuyết phục chưa đủ. Phải ở chỗ ông qua đời nháo mấy tuồng vui, dẫn tới huyên náo mới được.

Như vậy, hắn sẽ trì hoãn hôn sự.

Đang trầm ngâm ở bên trong, thấy Lâm Dương nhi chân thành nói: "Dương nhi vào cung hai ngày này, cùng thái phi nương nương chủ nhân Nguyên Thần cung trò chuyện với nhau thật vui, dưới gối thái phi nương nương không có nữ nhi. Kể từ khi tiên đế khuất núi cô độc đối diện thạch sùng trên tường, mặc dù thanh tịnh lại cô độc bi thương, hôm nay khi ăn sáng. Bà nhắc tới Dương nhi cùng với bà đặc biệt hợp ý, muốn thu ta làm nghĩa nữ, ở lại bên người bà giúp bà giải buồn, bà đang định lợi dụng trước thời khắc vấn an bữa tối, nhắc với Thái hậu chuyện này. Không biết ý hoàng thượng như thế nào?"

"Tốt, tốt!" Lưu Lăng cười nói: "Nói thật, khiến ngươi đi đất phong, đúng là trẫm không nỡ, trẫm chắc chắn nhắc Thái hậu chuyện này, ngươi có ân cứu mạng đối với trẫm, mẫu hậu chắc chắn đồng ý. Ngươi khiến thái phi nương nương thu làm nghĩa nữ, có danh tiếng, thì có thể thoải mái ở lại trong cung rồi."

"Tạ, hoàng thượng." Dương nhi vén áo thi lễ.

Sau khi Lưu Lăng nói một chút muốn nàng tĩnh dưỡng vết thương ở chân, hai người liền tách riêng ra rồi, Lưu Lăng mang theo mấy người hầu, bước ở sau tường hoa, đang muốn khiến mấy nội thị hoạt bát đi làm việc trước, lúc này đột nhiên vang lên một tiếng khóc kinh thiên động địa, ngay sau đó một bóng đen cấp tốc đánh tới.

Hắn cả kinh, đang muốn hung ác đạp bóng đen kia một cước, trong khoảnh khắc đó, cái bóng đen kia cũng đã ôm chặt lấy chân của hắn, cực kỳ



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT