Báo lỗi

Buông Gian Thần Của Trẫm Ra

Chương 139: Chương 138

Editor: Thơ Thơ

Đã là lúc nào rồi, lại còn nói chuyện này?

Đổng Khanh ho nhẹ mấy tiếng nói: "Tiểu An Tử đâu? Hắn không có đi Ly Sơn tìm ngài sao?"

"Tiểu An Tử? Người hầu bên cạnh Hoàng đế sao?" Hoàng Thái Thúc híp mắt suy nghĩ, tay chống cằm, suy tư thật lâu, thì thầm nói: "Gần đây. . . . . . . . Giống như không có thấy tiểu tử kia? Ta đã già, ta không nhớ rõ Tiểu An Tử có tới hay không? Hắn có tới Ly Sơn sao?"

Thấy ông lại hồ đồ lên, Đổng Khanh chịu đựng muốn kích động vỗ bàn, buồn bực nói: "Không nghĩ ra, chính là đại biểu hắn không có đi Ly Sơn tìm ngài, bởi vì chuyện này chưa từng xảy ra."

"Đó, thì ra là như vậy . . . . . . . . . , khó trách lão già nghĩ bể đầu cũng không nhớ nổi, thì ra là Tiểu An Tử không có tới tìm ta à." Hoàng Thái Thúc rất là thưởng thức nhìn nàng. "Ta đã nói rồi, vẫn là Đổng đại nhân thông minh."

Tiểu An Tử nhất định là có chuyện quan trọng trì hoãn.

"Hiện tại Hoàng thượng mạnh khỏe chưa, bệnh đã khỏi chứ? Hoàn toàn hết bệnh rồi sao?" Nàng ngước mắt hỏi, đáy mắt lộ ra vài tia lo lắng.

Hoàng Thái Thúc vuốt râu, từ từ cười nói: "Lúc ta chạy về đế đô, Hoàng đế đã khởi giá đi theo phía sau ta rồi, vào lúc này cũng đã được nửa đường, nếu ngươi không yên tâm, hiện tại giục khoái mã chạy tới, ước chừng buổi trưa ngày mai, thì có thể gặp nhau trên quan đạo."

***

Đổng Khanh lo lắng cho hoàng thượng, vì vậy lập tức lên đường, giục ngựa chạy băng băng tiến về phía Ly Sơn, kị binh gọn nhẹ chạy trên quan đạo, từ lúc sao đầy trời đi đến lúc phía chân trời chiếu ra một tia nắng mai, cho đến giờ Mẹo, rốt cuộc xa xa xuất hiện một đại đội nhân mã ở phía trước, số lượng đội ngũ ước chừng trăm người, mặc nhung trang đeo thương hộ vệ một chiếc xe lớn, chậm rãi xông tới trước mặt.

Nàng lập tức "Giá" một tiếng, kéo dây cương, thả chậm tốc độ, nghênh đón.

Người lĩnh quân hộ giá quân hàm không nhỏ. Là gương mặt quen Vệ Úy Ngô tướng quân, đừng nói từ nhỏ thường ra vào cung đình, đã quen biết hắn, nàng thân là Đại Tư Mã, cấp bậc quan võ như thế, tự nhiên nàng cũng quen biết.

Ngô tướng quân nhìn thấy người tới là Đại Tư Mã, lập tức rời khỏi hàng ngũ, giục ngựa tới trước mặt nàng, ôm quyền nói: "Thì ra là Đại Tư Mã, Đổng Tư Mã tới kiến giá sao?"

"Hoàng thượng đâu?" Nàng hỏi liên tục không ngừng.

Ngô tướng quân nói: "Thánh giá đang bên trong xa giá đấy. Đại Tư Mã đi theo ta!"

Ngô tướng quân dẫn nàng giục ngựa tới bên cạnh xa giá của hoàng thượng, tới ngang nhau, cách rèm thật dầy. Cất giọng nói: "Hoàng thượng, Đổng Tư Mã đến kiến giá!"

Giọng nói vẫn còn vang, trong rèm liền truyền đến tiếng chuông lôi kéo, trong chốc lát, người đánh xe nghe thấy tiếng chuông thì nắm chặt dây cương. Khiến xa giá chậm rãi ngừng lại.

Đổng Khanh và Ngô tướng quân không dám chậm trễ, lập tức xuống ngựa, bước nhanh qua, đứng ở bên cạnh xa giá, hướng rèm chắp tay thở dài, đồng thời tung hô: "Hoàng thượng!"

Lúc này lại thấy một tay trắng mịn vươn ra. Vén rèm lên, Đổng Khanh ngước mắt, há miệng. Ngạc nhiên nhìn người bên trong xa giá.

Lâm Dương nhi đang ngồi xếp bằng ở trong xe, hoàng thượng thân mật nằm ở trên đầu gối mềm mại của nàng, hai mắt nhẹ nhàng khép lại, gương mặt an ổn, đang rơi vào trong trạng thái ngủ say.

Lâm Dương nhi phát hiện sắc mặt của Đại Tư Mã khẽ biến. Không ngừng giải thích: "Hoàng thượng vừa khỏi bệnh, Vương thái y lo lắng ngài đi xe mệt nhọc. Lại trải qua giày vò, đối với thân thể không tốt, vì vậy bốc thuốc hơi nặng, đến nỗi khiến cho hoàng thượng có thể một đường an nhiên ngủ say trở lại đế đô."

Hoàng thượng uống thuốc, an ổn nằm ở trên đùi nàng ngủ thật say, không chỉ thân mật, hành động lần này bày tỏ đối với Lâm Dương nhi là tin cậy cùng lệ thuộc vào.

Đổng Khanh ngưng thần, hơi xẹt qua hai người bên trong xe, phát hiện chân nhỏ Lâm Dương nhi ở dưới la quần cũng không mang giày, ngược lại quấn băng màu trắng, lòng bàn chân khẽ thấm ra một vệt máu đỏ tươi. . . . . . .

Rất rõ ràng, hai chân của nàng bị thương, hơn nữa bị thương rất nặng, đến nay còn thấy vết máu.

Nàng cõng hoàng thượng bị bệnh nặng, dọc theo đường đi, trèo non lội suối xoay mình bước, thậm chí còn nổi mụn nước, bị thương lòng bàn chân, thấm ra máu tươi?

Ban đầu tới được Ly Sơn thì hai người này làm sao nghèo túng thê thảm, chật vật không chịu nổi?

Lâm Dương nhi thấy nàng nhìn chằm chằm chân nàng, sắc mặt khẽ biến thành đỏ lên, nhanh chóng kéo la quần, che giấu, vì lưng cõng hoàng thượng tiến về phía Ly Sơn, mà chịu tổn thương, đến nỗi bị thương chân nhỏ.

Lâm Dương nhi hình như lo lắng đắc tội với nàng, ngược lại muốn lấy lòng, vội vàng nhỏ giọng nói: "Hoàng thượng ở đây, Đổng đại nhân có muốn tùy giá hay không? Xe này khá lớn, ngươi lên đây đi?"

Đổng Khanh cũng thở dài, từ chối nói: "Không cần! Hoàng thượng có Lâm cô nương tỉ mỉ chăm sóc, Vương thái y đi theo cùng Ngô tướng quân xuất quân hộ giá, Bổn quan đã an tâm, Bổn quan có chuyện quan trọng khác phải làm, dọc đường trở về đế đô, làm phiền Lâm cô nương chăm sóc hoàng thượng."

Nghe vậy, Lâm Dương nhi trái lại rất hào phóng, nàng vuốt cằm nói: "Đưa tiễn Đổng đại nhân."

Dứt lời, liền nhẹ nhàng để rèm xuống.

Đổng Khanh thấy hoàng thượng không việc gì, tất nhiên yên tâm không ít, Vương thái y và Ngô tướng quân đều là người đủ để tin cậy, binh lực hộ tống hoàng thượng, đủ để ứng phó tập kích bất ngờ; về phần Lâm Dương . . . . . . . , nàng trăm phương ngàn kế đến gần hoàng thượng, hôm nay đã như nguyện, rốt cuộc được hoàng thượng tin cậy, bước một bước dài vào ghế hoàng hậu, tất nhiên không thể nào mưu hại hoàng thượng. Nàng so



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT