Báo lỗi

Buông Gian Thần Của Trẫm Ra

Chương 142: Sao Không Đoạt Hoàng Thượng Tới Đây?

"Nhìn xem, sắc mặt hoàng thượng thật khó coi? Trên gương mặt tuấn tú lại chất đầy vẻ cô đơn, nhất định là hắn không muốn kết hôn với thiên kim của thừa tướng, khiến cho người ta thấy phải đau lòng."

Hương Lan thị tỳ cận thân của Lâm Dương nhi lặng lẽ xốc màn trúc, nhìn ra bên ngoài xem xét bữa tiệc trong vườn vài lần, sau đó ngoái đầu nhìn về phía chủ tử cười nói.

Lâm Dương nhi ngoắc ngoắc tay cười nói với nàng: "Trở lại thôi, đừng nhìn nữa."

"Vâng"

Hương Lan lập tức trở về bàn tiệc, rất là tận tâm phục dịch chủ tử của mình, vội vàng giúp nàng rót rượu.

Hoàng gia mở yến tịch, cho đòi đại thần, tất nhiên tách nam nữ ra hưởng dụng thức ăn ngon và uống rượu. Bên ngoài bữa tiệc, thiết lập trong vườn hoa, ngoại trừ Thái hậu và hoàng hậu tương lai chính xác là Đậu Nguyên Nguyên, cùng quan triều đình Đại Tư Mã Đổng Khanh, nữ quyến còn lại, đều ở trong điện hưởng yến.

Trong điện, các nữ nhân hậu cung, y theo cấp bậc địa vị thế nào, theo nhóm mà ngồi, trong mắt nhìn đi, một mảnh y hương khách ảnh, châu hoàn thúy quấn, tiếng nói chuyện với nhau bên tai không dứt.

"Trong cung này rượu uống thật là ngon." Lâm Dương nhi nhìn lướt qua một bình nói.

"Quận quân đang nói đùa sao? Đây chính là rượu quả nho lần trước ngươi nói với hoàng thượng. Bởi vì một câu nói của ngươi, hoàng thượng còn đặc biệt hạ lệnh, cho lão bản tửu lầu kia phái người khoái mã (tốc hành) trở lại Giang Nam, sai người đưa vào cung, hoàng thượng có lòng như vậy, cái này còn chưa hiểu sao? Từ trong lòng hoàng thượng, là chân chánh cưng chiều ngươi đó."

Hương Lan nói tới chỗ này, không nhịn được nhỏ giọng khuyên nhủ: "Sao Quận quân không chân chính đoạt cho được hoàng thượng tới đây chứ? Cũng không thể cả đời đợi bên cạnh hoàng thượng, chỉ làm một quận quân chứ? Ta dám nói, tâm tư của hoàng thượng, có một phần ở nơi ngươi rồi, ngươi không lo lợi dụng, thật chẳng lẽ nghĩ chắp tay, đem ngai vàng hoàng hậu tặng cho Đậu tiểu thư sao?"

"Đừng nói bậy nữa, rót rượu đi." Lâm Dương nhi cười nhẹ nhàng.

Một thị tỳ nho nhỏ há có thể hiểu, kẻ địch mạnh nhất của nàng, không phải Đậu tiểu thư mà hoàng thượng một lòng chỉ muốn thoát khỏi, mà là Đổng Uyển đã ghim sâu gốc trong lòng hắn.

Phương thức cao minh nhất chế địch. Chính là giao hảo cùng kẻ địch, lợi dụng nàng diệt trừ kẻ địch thứ yếu, sau đó sẽ tùy thời nhất cử (một lần hành động) quật ngã đối phương, khiến cho đối phương cũng vô lực bò dậy.

Nếu như, nàng vô lực nhất cử quật ngã đối phương như vậy, người nọ vĩnh viễn cũng không thể trở thành kẻ địch của nàng, nàng còn phải hết sức tới giao hảo.

Trong điện, mùi rượu sực nức bốn phía.

Hương Lan nghiêng bình rượu về một phía, vừa cười nói: "Rượu này mùi thơm thật nồng."

"Chớ khinh thường rượu này. Tác dụng chậm nhưng rất mạnh." Lâm Dương nhi cười nói, "Chuyện ta giao phó, ngươi làm xong chưa? Sự kiện kia rất quan trọng. Ngươi cũng không thể nói sai lầm rồi."

Hương Lan để bình rượu xuống, ngước mắt hỏi "Quận quân là chỉ sự kiện ba năm trước đây hoàng thượng ngoài ý muốn ngã vào ao nước sao? Ba năm trước đây, ta là người trong cung công chúa Trường An, ngày đó ta cùng với công chúa xuất cung đi thăm dì nàng, mang về vài hũ rượu. Công chúa lại chuyển tặng một bình hoa tửu trong số đó cho tiểu thư Đổng Uyển, vì vậy, đêm đó xảy ra chuyện ngoài ý muốn......., chuyện này, vẫn không ai dám nói ra, rất sợ rước họa vào thân. Ta nghĩ nhất định bình hoa tửu này có vấn đề. Lúc ấy, tiên đế ra nghiêm lệnh ngậm miệng, sau khi hắn băng hà. Thái hậu cũng không còn đề cập tới chuyện này, dù sao năm đó Thái Tử gia, thân thể đã khang phục, còn lên ngôi làm hoàng thượng, mà Tiểu thư Đổng Uyển lại càng biến hóa nhanh. Mà lại thành chính nhất phẩm Đại Tư Mã Đổng Khanh rồi, chuyện này lại càng không có người nhắc tới nữa......... Chỉ là, ta vẫn cảm thấy vấn đề xuất hiện ở trong bình hoa tửu này."

"Mặc kệ hoa tửu có vấn đề hay không, sẽ có người đi truy tra, giao cho văn thái y một ít vàng của ta rồi hả?"

"Xin Quận quân yên tâm, sớm đã làm xong, Vệ tướng quân nhất định sẽ không cẩn thận biết chuyện này."

"Rất tốt."

Lâm Dương nhi uống rượu ngon, một bộ dáng rãnh rỗi, ánh mắt nàng quay lại trong điện. Nhưng thấy Vũ Thái phi ngồi ở địa vị cao nhất, uống rượu một mình, cũng không nói một câu, một đôi con mắt linh hoạt, thỉnh thoảng quét qua Trường An, nữ nhi ruột thịt của mình.

Trường An bị mẫu thân ở trên nhìn chằm chằm, tâm tình hiển nhiên khẩn trương, nàng quy củ nán lại ở trên chiếu, cũng không nói chuyện với các nữ quyến.

Lâm Dương nhi không biến sắc quan sát các nữ nhân trong hậu cung, sau đó ưu nhã giơ cốc rượu của mình lên, tại chỗ ngồi của mình, chân thành cười nói với thị tỳ Hương Lan: "Thái hậu ở trong vườn, vội vàng củng cố hôn sự của hoàng thượng, Vũ Thái phi cũng không nhàn rỗi, nàng cũng đang cân nhắc, tìm phò mã cho nữ nhi mình đấy."

Hương Lan nói: "Hả? Vũ Thái phi định tìm phò mã cho Trường An công chúa rồi hả? Bà có nhân tuyển sao? Cái này cũng không dễ dàng, công chúa là dưỡng nữ của Thái hậu, về tình về lý, với lại mặt mũi, Thái hậu há lại cho bà làm chủ sao?"

Lâm Dương nhi cười nói: "Vũ Thái phi cũng không phải là nữ nhân mềm yếu."

"Đây cũng là........" Hương Lan cười nói.

Lâm Dương nhi dời ánh mắt ra bên ngoài vườn, lúc này lại liếc thấy trong yến tiệc ở vườn hoa, tới một đôi giống như nữ nhân, vóc người hai người kia, cao lớn uy mãnh hơn so với người bình thường, màu da ngăm đen, xem ra hết sức hùng tráng uy vũ.

"Ah? Đó là người nào?" Nàng nhìn ra màn trúc ngăn cách với vườn hoa, chép miệng.

Hương Lan lập tức hiểu ý rồi, mím môi cười nói: "Là Triệu tướng quân và nữ nhi của hắn Quận chúa Phong Nguyên."

"Quận chúa Phong Nguyên sao? Chẳng lẽ là vị hôn thê của Anh vương? Triệu Phong Nguyên?" Lâm Dương nhi đảo đôi mắt đẹp, lộ ra ngoài màn trúc, ngưng mắt nhìn bên ngoài nói: "Không phải nữ quyến đều tới trong điện này sao? Nàng có thể nào cùng các nam nhân ở trong vườn cùng nhau uống rượu đây? Ta chưa nghe nói qua, trừ Đổng Tư Mã, còn có nữ nhân làm quan trong triều?"

Trong vườn, mặc dù Triệu Phong Nguyên mặc trang phục nữ, trên người cũng không có bất kỳ đồ trang sức nào, nàng mặc vô cùng mộc mạc, không có bất luận hoa văn gì, đơn thuần màu trắng, cũng không tô son phấn, mái tóc màu đen cột thật chặt ở sau ót, hết sức tùy ý và đơn giản, so với nữ quyến trong cung châu hoàn thúy quấn, tơ lụa, thành ra đối lập mãnh liệt.

Ở yến hội thái hậu chiêu đãi đại thần, nàng cùng nam nhân cười nói không kiêng kỵ chút nào, còn lớn miệng uống rượu, ngoạm miếng thịt lớn, khi giơ tay nhấc chân, cơ hồ không có tư thái nữ nhi, lấy vóc người nàng hào sảng cùng cường tráng, hợp với dung nhan không xuất sắc, cộng thêm da xanh đen, ngược lại thật rất giống nam nhân.

Hương Lan nói: "Quận chúa Phong Nguyên không giống nữ nhân khác, quận quân ngươi nhìn xem, nàng nơi nào giống nữ nhân rồi hả? Đổng Tư Mã dung nhan xinh đẹp, khoát quan phục, mặc nam trang, vẫn còn có chút tư thái nữ nhân, cho nên nàng như ngụy nương sống mái khó phân; còn Quận chúa Phong Nguyên này, coi như mặc trang phục nữ, còn thật sự giống nam nhân."

"Là có duyên cớ nào sao? Cha nàng Triệu tướng quân sao cho nữ nhi của mình như thế?"

"Nói rất dài dòng." Hương Lan nói liên tục: "cả đời Triệu tướng quân quát tháo trên sa trường, uy danh vang dội bên ngoài, nghe nói hắn chỉ cần gầm lên một tiếng, lập tức phong vân biến sắc, quân địch sợ táng đảm, là một đại tướng quân uy phong lẫm lẫm, nhưng nhiều năm qua, dưới gối lại có một đứa con, Nhi tử của Triệu tướng quân từ nhỏ yêu thích yên tĩnh không thích động, thích văn không thích võ, không chỉ có như thế, thân thể còn đặc biệt nhỏ yếu gầy, đại đao cũng chống không nổi. Chỉ cần Triệu tướng quân về đến nhà, thấy nhi tử liền than thở không dứt, hết sức đau lòng. Không tới mấy năm, lại có nữ nhi, nữ nhi này mới ra đời hình như là để đền bù đau đớn trong lòng hắn, Triệu Phong Nguyên không giống với ca ca của nàng, nàng cực kỳ giống phụ thân, dáng dấp to con cao lớn, từ nhỏ yêu thích múa đao lộng thương, nhiệt tình yêu thích văn thao vũ lược, võ nghệ hết sức cao cường, còn mấy lần từng đi theo cha của mình ra vào chiến trường, lập không ít công lao, chỉ là nàng ở trong quân đội cũng vô quan vô chức."

"Nếu Triệu Phong Nguyên thiện chiến như thế, sao không cho nàng tòng quân hoặc theo quân, thuận tiện hiệu lệnh ở trong quân? Là bởi vì tước vị Quận chúa sao?"

"Không phải, nghe nói là vì không tốt con trai của Triệu tướng quân, nữ nhi đi theo phụ thân ra vào chiến trường, lập được công, còn phong quân chức, như vậy, Nhi tử của Triệu tướng quân nên đặt ở chỗ nào? Cho nên chỉ cần có liên quan tới phong thưởng của triều đình đối với Quận chúa Phong Nguyên, tất cả đều sẽ bị Triệu tướng quân thỉnh trở về, làm như vậy, không phải là vì mặt mũi Nhi tử độc nhất sao?" Hương Lan tiếp tục nói: "Triệu phu nhân trông mong nhìn ban thưởng phong phú bị trả về, lại ngẩng đầu, nhìn nữ nhi vô cùng cường tráng, nhi tử đặc biệt nhỏ yếu, luôn luôn khóc nói, cả nhà bọn họ đều là bi kịch."

Lâm Dương nhi cười nói: "Dầu gì cũng là nhà tướng quân tiếng tăm lừng lẫy, làm sao là bi kịch đây?"

"Quận quân có điều không biết, nghe nói Triệu công tử lộ ra tướng đoản mệnh, thân thể lại yếu đuối, coi như gia thế cực tốt, xuất thân từ nhà võ, cũng không có cha mẹ nào dám gả nữ nhi cho hắn, có cha mẹ nào không sợ tương lai nữ nhi của mình ở góa; mà Quận chúa Phong Nguyên, mặc dù từ nhỏ được tiên đế định hôn, vị hôn phu cũng hiển hách, còn là một hoàng tử nữa, nhưng mỗi lần Anh vương thấy Triệu Phong Nguyên hùng tráng uy vũ, liền chạy còn nhanh hơn gió, chết sống không chịu cưới vợ, vì vậy cứ trì hoãn như vậy."

"Đôi huynh muội này, nếu như trao đổi thân thể với nhau, ngược lại tất cả đều vui vẻ rồi."

"Cũng không phải sao?"

Lâm Dương nhi từ từ nói: "Ta nghĩ, Triệu công tử không phải là tướng đoản mệnh, mà là Triệu tướng quân quá mức cao lớn uy mãnh, hai cha con chênh lệch quá lớn, mức nước của lòng sông so với mặt biển, dẫn đến khiến Triệu công tử xem ra nhỏ bé và yếu ớt một chút, mà Quận chúa Phong Nguyên ở sa trường, là một nữ anh hào, đáng tiếc, nữ nhân như vậy đúng là không phải khẩu vị của Anh vương. Anh vương là nam nhân như vậy, đại khái sẽ thích nữ nhân xinh đẹp tỉ mỉ, như vậy đi, ngươi giúp ta đưa cốc rượu quả nho đi qua, nhân tiện nói là quận quân Thừa Ân mời Quận chúa Phong Nguyên uống rượu."

"Vâng" Hương Lan vén áo thi lễ, liền cầm cốc rượu lui xuống.

*

Trong yến tiệc ở vườn hoa, Triệu Phong Nguyên mang theo một cốc rượu, chủ động đến bên cạnh Đổng Khanh, thay nàng nâng rượu, cười nói: "Đại Tư Mã, đã lâu không gặp. Ta còn chờ ngươi thăng quan đây?"

"Chính nhất phẩm đã là đỉnh rồi, hết mức rồi." Đổng Khanh giơ bình rượu lên, cười đáp lễ nàng nói: "ngược lại thật ra ai đó, ngươi trở về từ nơi nào?"

"Năm nay vẫn đợi ở trong nhà, mẹ ta chết sống không để cho ta theo cha ra chiến trường, ép buộc ta ở trong nhà học thêu, bà nói, nữ nhi nên biết những thứ này, ngươi tới nhìn một, ta thêu như thế nào? Cái đồ này ta làm mấy ngày rồi đấy." Triệu Phong Nguyên nói xong, liền lặng lẽ kéo tay áo ra, thấy phía trên một khăn nhỏ, trên khăn thêu một con....... Quạ đen.

Đổng Khanh cúi đầu, nhìn con kia thêu vụng về, giống như cánh quạ đen, khóe miệng co quắp, nói: "Đây chính là quạ đen sao?"


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT