Báo lỗi

Buông Gian Thần Của Trẫm Ra

Chương 168: Chương 167

"làm sao ngươi biết ta theo Anh vương sẽ đuổi theo Kim thị đi tới Thôn Thanh Hà đây?"

"Ngươi đang lo lắng an nguy của trẫm sao? Ngươi yên tâm đi, trẫm đến có chuẩn bị, tinh binh của trẫm đang chờ đợi ở bên ngoài cánh rừng, ở một đầu rừng khác, trẫm còn có sắp xếp phục binh khác, cách nơi đây mười dặm, còn trú đóng năm vạn tinh binh, lòng đề phòng của trẫm còn không đến mức bị lòng tràn đầy lửa ghen phá hủy, về phần Phụ nhân Kim thị đó. . . . . . ."

Đổng Khanh cảm giác không đúng lắm, nàng lo lắng sợ hãi liếc bên ngoài cánh rừng một cái, vội vàng hỏi "Hoàng thượng, Đậu Nguyên Nguyên có từng nói qua cho ngươi những thứ gì sao?"

dù sao Đậu Nguyên Nguyên cũng là nữ nhi của Đậu thừa tướng, vô luận ra sao, nàng và Anh vương trước sau đều cột vào cùng một cái thuyền, coi như náo loạn tranh cãi, cuối cùng cũng nhất định sẽ đồng tâm hiệp lực. . . . . . .

đột nhiên Hoàng thượng dẫn tới nơi đây, nàng nghĩ ra sao, liền không sao an lòng.

"Ngươi đột nhiên bỏ rơi Tiểu An Tử chạy, trẫm có thể nào an tâm? Cẩn thận ngẫm lại, trước khi đi ngươi đang theo Anh vương đánh túi bụi, vì vậy trẫm liền đi tìm Đậu Nguyên Nguyên, nàng nói Anh vương nhất định sẽ tới Thôn Thanh Hà, mà ngươi cũng nhất định sẽ tới đây, vì vậy trẫm liền tới nơi này chờ đợi, quả nhiên, các ngươi đã tới!"

Nghe vậy, Đổng Khanh không nhịn được kêu nhỏ một tiếng: "Nguy rồi! Hoàng thượng có từng nghĩ tới, Đậu Nguyên Nguyên cố ý dẫn ngươi qua tới đây hay không? có lẽ là nàng cùng Anh vương hợp mưu? Đây là một cái bẫy rập! Là một liên hoàn kế."

Lưu Lăng lạnh lùng nói: "Vậy thì sao? Trẫm sợ gì đây?"

Lời vừa mới dứt, liền nghe ngoài cánh rừng truyền tới một tiếng gào giết đánh nhau kinh thiên động địa, một loạt tiếng nhân mã cùng binh khí giao tiếp huyên náo vang lên đầy trời, nghe Kinh Tâm vang vọng ở bên ngoài cánh rừng.

Xảy ra chuyện lớn!

Sắc mặt Lưu Lăng và Đổng Khanh chợt biến, nhanh chóng ra bên ngoài cánh rừng, tính toán dò xét đến cùng, lúc này lại thấy Tiểu An Tử mang theo mười mấy gã hộ vệ, vội vội vàng vàng chạy vào trong rừng.

gương mặt Tiểu An Tử kinh hoàng, xa xa nhìn thấy bọn họ, liền hét lên: "Hoàng thượng. Không xong! Không biết từ nơi nào xuất ra mấy vạn đại quân, đột nhiên vọt tới, đông nghẹt một mảng lớn, ùn ùn kéo đến, nhìn thấy bên ta liền chém! Hiện tại bên ngoài đã kết thành một khối rồi."

"Càn rỡ! Lại có thể không đếm xỉa đến trẫm là thiên Tử, dám can đảm công kích quân đội của trẫm, đây là công khai tạo phản! Phản rồi!" Lưu Lăng giận đến nổi trận lôi đình, trầm mặt hỏi "Là binh mã ở đâu, ngươi có nhìn rõ ràng không?"

vẻ mặt Tiểu An Tử còn đang hốt hoảng, hắn kề trước mặt hoàng thượng. Vội vội vàng vàng nói: "Ta coi trên cờ, nhìn cho kỹ, là binh mã của Triệu vương và Anh vương. Ước chừng có mấy vạn người, bên ngoài không ngăn cản được bao lâu, hoàng thượng, chúng ta còn chưa nắm được thời cơ, thừa dịp trước khi bọn họ tấn công vào, nhanh lên một chút rút lui đi!"

Lưu Lăng lạnh lùng nói: "Không ngờ Triệu vương lại có thể cùng Anh vương khởi binh rồi hả? Thật là khiến trẫm không tưởng được. Trẫm sớm đã có phòng bị mà đến, còn có một đội tinh binh mai phục ở một chỗ khác rồi, đối phương tính có gần vạn người, vừa đúng, quân đội trong tay trẫm tạm thời ngăn cản được mấy ngày, trẫm đồng thời điều đại quân tới đây. Nhất định một lưới bắt hết bầy phản đồ này, giết bọn hắn không chừa mảnh giáp!"

Đổng Khanh thấy tình thế đại loạn, trong lòng đã có tính toán rồi. Nàng vội vàng hỏi "Kim thị đâu? Tiểu An Tử, ngươi có nhìn thấy Kim thị rồi sao? binh mã của hoàng thượng sẽ bảo vệ bà sao?"

Tiểu An Tử lau mồ hôi lạnh trên trán nói: "Đổng đại nhân, bên ngoài đã Binh Hoang Mã Loạn rồi, làm sao tôi biết được bà ở nơi nào? Hiện tại cũng không phải là lúc trông nom nữ nhân kia chứ?"

không thấy Kim thị sao?

Nghe vậy, Sắc mặt của Đổng Khanh lập tức trầm xuống.

Triệu vương và Anh vương hợp mưu đã lâu. Anh vương đi tới Thôn Thanh Hà thì hắn cũng ở đó. Cho nên hắn mới đến được nhanh như vậy. Anh vương lo lắng hoàng thượng đi trước một bước xuống tay với hắn, đã không để ý Ninh Vương nữa rồi, chó cùng rứt giậu, sớm lên kế hoạch tốt, ý đồ hắn vượt lên trước lấy được Kim thị, ngay tại chỗ Thanh Hà tụ tập Chư Vương, sau đó vì bà tới phế truất hoàng thượng.

Bằng vào binh mã của Triệu vương và



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT