Báo lỗi

Buông Gian Thần Của Trẫm Ra

Chương 81: Chương 80

Editor : Thơ Thơ

Không bao lâu sau, đoàn người vào bên trong phòng ngồi xuống, phòng ở lầu hai, có tầm nhìn thật là tốt, từ bên trong cửa sổ nhìn ra bên ngoài, sẽ nhìn thấy được toàn cảnh tửu quán, trên đài ca nhi Tiểu Đào Hồng nâng đàn tỳ bà lên, nhẹ nhàng ôm lấy từ từ khẩy nhẹ, bọn tiểu nhị vẫn vội vàng qua lại ở giữa tất cả bàn đưa rượu và thức ăn lên, các khách hàng một bên nói chuyện với nhau, một bên hưởng thụ thức ăn ngon.

Đổng Khanh liếc ngoài cửa sổ một cái, nghĩ thầm phòng này ở chỗ lớn và tốt nhất bên trong, đối với động tĩnh ở cửa lớn có thể nắm giữ được nhất thanh nhị sở (1), nếu như Ninh Vương tới đây, liếc mắt một cái thì có thể nhìn thấy rồi.

nhất thanh nhị sở (1) : rõ ràng

Ninh Vương tới đây chỉ có hai cách, một cách là khoe khoang mà đến, một cách khác là cải trang lén lút đến.

Nếu cải trang đến, Phù lão bản có chắc là nhận ra hắn không?

Bốn người ngồi vào chỗ của mình, tiểu nhị ở một bên vội đưa lên trà rượu, Phù lão bản nói với Cố Tử Khâm: "Nghe lão bản của Trân Bảo điếm nói, trên tay ngươi có một khối ngọc bích thật tốt, lão phu luôn luôn yêu thích ngọc thạch, có thể cho lão phu mượn xem xét một lát hay không?"

Cố Tử Khâm nghe xong, lập tức lấy ngọc bích ra, hào phóng đưa tới, "Vật này là của Ninh Vương tặng cho, ông giúp tôi giám định và thưởng thức một chút đi."

Phù lão bản nhận lấy ngọc bích, cẩn thận suy nghĩ, khiêm tốn nói: "Giám định và thưởng thức trái lại không dám nhận, đồ xuất phát từ vương phủ, tự nhiên đều là trân phẩm rồi, từ trước đến nay lão phu cực yêu thích đồ cổ trân quý, công tử có nguyện ý chuyển nhượng những thứ yêu thích hay không? Lão phu nguyện ý chi một số lớn ngân lượng mua nó."

Tuy nhiên Cố Tử Khâm cự tuyệt nói: "mặc dù Cố mỗ bất tài, lại may mắn sinh ra ở danh môn thế gia, tất nhiên không thiếu ngân lượng, khối ngọc bích này, tại hạ tính toán đặt ở đại sảnh trong nhà, để thường ngày thưởng thức nó."

Phù lão bản hơi luyến tiếc nói: "Đáng tiếc, xem ra lão phu vô duyên với khối ngọc đẹp đẽ này, xin hỏi, làm sao ngươi quen biết Ninh Vương, đến mức khiến hắn tặng khối Ngọc Bích tuyệt mỹ này?"

Đâu chỉ có Ninh Vương, cho dù là hoàng thượng hắn đều quen biết đấy.

Cố Tử Khâm rất là tự đắc, hả hê nói: "Cái này thì có là gì. Cố mỗ đang làm khách ở bên trong phủ Ninh Vương, ta ở tại đông sương phòng hạng nhất bên phải vương phủ, vị trí phòng khá tốt, mở cửa sổ thì có thể nhìn thấy hoa viên rồi."

Có thể làm khách ở phủ Ninh Vương, khẳng định thân phận không phải bình thường.

Tiểu nhị một bên châm trà nghe thấy được, vội vàng cười theo nói: "Thì ra công tử cũng là khách quý, tiểu nhân có mắt như mù, thất kính! Thất kính!"

Phù lão bản giơ tay lên nói: "Ngươi đi xuống trước đi, đem rượu và món ăn ngon nhất trong điếm mang lên đi."

"Vâng" tiểu nhị cười hì hì lui xuống.

Đổng Khanh khẽ nhấm một hớp trà. Cười nói: "Xem ra, Phù lão gia rất có hứng thú đối với Ninh Vương thì phải!"

Phù lão bản tự mình châm trà thay nàng, nói liên tục: "Lão phu chỉ là thương nhân, nhưng không phải tiểu thương nhân, là người làm ăn buôn bán lớn, buôn bán nhiều năm ở phương Bắc, mãi cho đến nửa năm trước mới đi tới Giang Nam. Phát hiện tơ lụa Giang Nam tinh tế, thợ dệt tinh xảo, vì vậy liền ở lại, tính toán kinh doanh buôn bán tơ lụa, việc làm ăn, ngoại trừ ánh mắt. Còn có một môn bí quyết cực quan trọng, đó chính là quan hệ chính trị trong kinh thương, lão phu vốn ở Giang Nam. Không quen thuộc với bên ngoài, uổng phí tốn không ít ngân lượng, đả thông hết tất cả các mối, nhưng thủy chung còn chưa gặp được Địa Vương Giang Nam Ninh Vương Điện hạ, bây giờ may mắn gặp được hai vị. Thì ra là có quan hệ không cạn với Ninh Vương, lão phu mạo muội muốn nhờ. Có thể giúp dẫn kiến (1) hay không, lão phu nhất định cảm kích trọng thưởng, lão phu cất giữ không ít kỳ trân dị bảo, ngày khác hai vị tới phủ, có thể tùy ý chọn lựa. . . . . ."

dẫn kiến (1): giới thiệu gặp mặt

Lời nói còn chưa hết, Đổng Khanh lập tức cự tuyệt: "Phù lão bản quá coi trọng chúng ta rồi, thật ra thì chúng ta và Ninh Vương cũng không quá quen thân, ít nhất vẫn chưa có thể tự tiện thay hắn tiến cử chuyện người khác, chuyện này Đổng mỗ bị làm khó, không có năng lực làm được, xin Phù lão bản tha lỗi."

Đổng Khanh không chút lưu tình cự tuyệt, khiến sắc mặt của Phù lão bản nhất thời trầm xuống, có chút không vui, chất nữ Dương nhi của hắn ngược lại chỉ lơ đễnh, cười xin tha thứ nói: "Vốn là chuyện làm khó người khác, chúng ta quá mức đường đột, hai vị chớ trách móc."

"Nào có."Đổng Khanh chắp tay thi lễ.

Dương nhi thuận thế chuyển đề tài, cười nói: "Món ăn nổi danh nhất lầu Thu Phong chính là cá rán cùng gạo nếp củ sen, đợi lát nữa dọn cơm ra, ngươi nếm thử một chút, có phải sự thật như danh tiếng hay không, đối với những thứ đồ chơi quý giá kia, hay mua bán làm ăn, ta cũng không hiểu gì, ta là một nữ tử bình thường trong trần thế, thật sự tục khí (1), rốt cuộc cũng không hiểu cái gì, chỉ lo có được đồ tốt với ăn ngon hay không, nhiều nhất chỉ là kẻ tham ăn thôi."

tục khí (1) : tư chất thô tục, tầm thường

Đổng Khanh liếc nàng một cái, cô gái trước mắt ăn mặc cử chỉ thoả đáng, thái độ tự nhiên



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT