Báo lỗi

Buông Gian Thần Của Trẫm Ra

Chương 82: Chương 81

Editor: Thơ Thơ

"Nói không chừng là ngươi hoa mắt đấy." Cố Tử Khâm cười nói: "Có phải hán tử chân thật hay không, hỏi một vấn đề đơn giản thì rất rõ ràng. Một cô nương thanh lâu đẹp như thiên tiên, cùng một Hoàng thái hậu vẻ đẹp thùy mị bình thường, nếu ngươi là một nam nhân, sẽ muốn làm người nào?"

"Dĩ nhiên là cô nương đẹp như thiên tiên kia."Đổng Khanh không chút do dự.

Cố Tử Khâm cực kì khinh bỉ liếc xéo nàng, "Chậc" liền mấy tiếng, cáu giận nói: "Ngươi quả nhiên là một nữ nhân, cô nương thanh lâu đẹp như thiên tiên, tốn chút ngân lượng, muốn bao nhiêu có bấy nhiêu, có cái gì là hiếm? Hoàng thái hậu chính là Đế Mẫu, dù là Hoàng đế cũng phải quỳ thỉnh an bà, nếu như có thể nắm giữ lão nương của hoàng đế, không chỉ là bản lãnh, còn là Cực lạc nhân gian nữa đó!"

"Ngay từ hai năm trước, lão tử nên hỏi ngươi vấn đề này trước. . . . . . . ."

Đổng Khanh tức giận trắng mắt liếc hắn một cái, khoát tay nói. "Cần phải trở về." thotho_ddlqd

Sau khi hai người đi nhà cầu, liền trở về phòng, phòng ở lầu hai, hai người vào tửu quán bước lên mười bậc, Đổng Khanh ở trên cao nhìn xuống, liếc Tiểu Đào Hồng đang gảy đàn tỳ bà ở trên đài một cái, nhỏ giọng nói: "Nhìn thấy hán tử thô kệch ở bàn thứ nhất kia không? Hắn và Tiểu Đào Hồng đang liếc mắt đưa tình, quan hệ hai người xác định không cạn."

Cố Tử Khâm rất xem thường nói: "Ca cơ vì ổn định khách hàng, bình thường cũng sẽ dương lên nụ cười dâm đãng, bán dâm tướng, liếc mắt đưa tình với nam nhân, có cái gì kỳ quái đâu?"

"Hán tử kia xem ra rất hung mãnh, sợ là kiểu kích động nóng nảy, chọc phải thứ người như thế, dễ dàng gặp chuyện không may. . . . . . . . Thường nói, cường long không áp nổi địa đầu xà, nơi này không phải đế đô, đừng nói ta không che chở được, chúng ta vẫn nên cẩn thận một chút, đừng dính vào Tiểu Đào Hồng đó."

Cố Tử Khâm cười nói: "Ở trong tửu quán tán tỉnh ca cơ, vốn chính là một loại phong tình, nam nhân đều hiểu đạo lý này."

"Ngươi nghe ta đi."Đổng Khanh cực kì cẩn thận nói: "Ta cảm thấy được. . . . . Bậc cấp nguy hiểm khá cao, đến gần bậc thứ nhất rồi. . . . . . ."

"Mẹ nó! Bậc thứ nhất gì chứ?" Nghe được bậc thứ nhất. Giọng Cố Tử Khâm không tự chủ cao lên mấy tông, "Ngươi là muốn nói, cấp bậc nguy hiểm nhất đối với nhóm hoàn khố (1)!"

Hoàn khố (1) : chỉ những kẻ con nhà giàu ăn chơi trác táng, phá gia chi tử ngày xưa.

Đổng Khanh dùng sức gật đầu một cái.

Ánh mắt Cố Tử Khâm rơi vào trên người đại hán có vẻ mặt si ngốc, từ từ nói: "Nguy hiểm bậc thứ nhất đối với Hoàn khố, đây chính là giáo điều『 tán gái có nguy hiểm, cầm thú cần cẩn thận 』 , giữ lấy các biện pháp đề phòng nghiêm khắc nhất. Thoạt nhìn tên Đại Hán kia có gương mặt ngu xuẩn, uy hiếp không lớn? Ngươi. . . . . . . Một hơi, tăng cấp bậc lên quá cao rồi. . . . . ."

"Tồn tại giáo điều, cũng có đạo lý. Cuộc đời hoàn khố đắm chìm vào thú vui nhục dục. Phong lưu hoàn phong lưu, phóng đãng hoàn phóng đãng, vẫn phải cách xa nguy hiểm. . . . . . . . Nếu bởi vì đùa giỡn nữ nhân gặp phải chuyện không may, đại biểu không che được cho bản thân, một hoàn khố không che được sẽ bị những hoàn khố khác khinh bỉ, đám bạn xấu sẽ từng người rời đi. . . . . , cuối cùng chúng bạn rượu thịt chia ly. Bị trải qua cô độc, kết quả là rất thê lương. . . . . . . ."

Từ đó, thú vui viết thơ dâm, thú vui nhục dục của cuộc đời hoàn khố phải bị kết thúc nhanh chóng, rời khỏi nhóm hoàn khố, có thể nói là tình hình thê lương rồi. . . . . .

Kết quả tinh giản giá trị là cực kỳ bi thảm, không dám tưởng tượng.

Cố Tử Khâm rất hồi hộp nuốt một ngụm nước miếng. Không hề giật dây chuyện đùa giỡn Tiểu Đào Hồng nữa.

Đang khi nói chuyện, hai người đã trở lại phòng bao. thotho_ddlqd

Trong phòng, món ăn đã mang lên đầy đủ. Một bàn tràn đầy rượu ngon.

Đổng Khanh nhìn thấy, nhướng mày nói: "Phù lão bản ra tay thật hào phóng, tài lực hùng hậu, chỉ là. . . . . Đang ngồi chỉ có vỏn vẹn bốn người chúng ta, nhiều món ngon như vậy. Ăn không hết, chẳng phải lãng phí rồi sao?"

Phù lão bản lơ đễnh nói: "Cái này thì có là gì ? Nghe nói phải chuẩn bị chừng trăm món thức ăn để hoàng thượng dùng bữa đấy. Những phi tần hậu cung kia chắc cũng phô trương lãng phí không kém hoàng thượng. Lão phu là cự phú, gọi chút thức ăn này tính là gì?"

Đổng Khanh cười nói: "Mỗi ngày hoàng thượng dùng bữa cũng không phải chuẩn bị chừng trăm món thức ăn, chỉ có lễ mừng quan trọng, tiệc mời quần thần hoặc là gia yến, mới có thể mở rộng bữa tiệc ra, thường ngày ngài dùng bữa chú trọng tinh túy không cần nhiều, bình thường chỉ truyền khoảng mười món, phi tần hậu cung của tiên đế ít hơi chút, món ăn mỗi ngày của các cung, không nhiều hơn so với hoàng thượng. Bên trong hoàng cung, món ăn thường



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT