Báo lỗi

Buông Gian Thần Của Trẫm Ra

Chương 90: Chương 89

Editor: Thơ Thơ

Lâm Dương, Lâm thị là dương nữ hoàng hậu trong truyền thuyết, quả nhiên đuổi theo bước chân hoàng thượng tới đây.

Lâm Dương nhi rưng rưng nói: "Số mạng Lâm Dương nhi và Đổng Uyển tiểu thư là tương khắc sao? Ta chậm chạp không cách nào được tiên đế nhận vào trong cung, chính là bởi vì tiên đế nhìn trúng tiểu thư Đổng gia, muốn cho nữ nhi của Đổng lão Tư Mã chiến công hiển hách lên làm thái tử phi, từ đó lên làm hoàng hậu; nhưng Đổng tiểu thư lại chậm trễ không được sắc lập, nguyên nhân, chính là cố Hoàng thái hậu đã cho rằng Dương nhi và hoàng thượng có nhân duyên thiên định, từ trong ngăn trở. . . . . . ."

Hai người bọn họ chưa từng quen biết trước đó, lại giống như là trời sanh khắc tinh, khắc lẫn nhau.

Đổng Khanh lạnh lùng nói: "Vậy thì sao? Tin rằng ngươi đã nghe nói, hoàng thượng đã hạ chỉ, tính toán sắc lập nữ nhi của Đậu thừa tướng là hoàng hậu, nếu thật ngươi có thiên mệnh, tự nhiên sẽ tương phùng với hoàng thượng, nếu ngươi không có Thiên Mệnh, nôn nóng như thế, chỉ là hao phí tâm tư."

"Quả nhiên Đổng đại nhân không tin truyền thuyết?" Lâm Dương nhi rũ mắt xuống, nói thật nhỏ: "Nói cũng phải, Đổng đại nhân là một người vô cùng thông tuệ, làm sao tin tưởng những lời nói vô căn cứ đó? Ban đầu ngay cả chính ta cũng không tin, gia phụ lại tin tưởng tuyệt đối, mỗi ngày ông mong ngóng, buồn tẻ chờ trong cung phái người tới, chờ mãi, rốt cuộc ông ngã bệnh, khi đó rốt cuộc ta hết hy vọng đối với Thiên Mệnh hoàng hậu, ông lo lắng ngày sau ta không chỗ nương tựa, thuận tiện hạ quyết tâm, làm chủ hôn nhân, gia thế đối phương không tệ, nhìn thấy ta bát tự cực tốt, liền lập tức muốn cưới làm vợ, sau khi nhanh chóng hạ sính lễ, tiểu công tử của gia đình kia lại vô cớ chết non, vì vậy phụ thân ta lại chuẩn bị cho ta một mối hôn sự khác, vừa mới định xuống, nhi tử đối phương lại gặp chuyện ngoài ý muốn, vì vậy phụ thân ta ôm hận mà chết. . . . . . . ."

Cố Tử Khâm nghe đến đó, lập tức hỏi "Nhớ lúc mới quen Phù lão bản nói ngươi là người có chồng, trượng phu của ngươi đâu? Không phải đợi ở quê nhà sao?"

"Thật ra thì ta cũng không lập gia đình, sau khi phụ thân ta đã khuất núi, không biết Phù lão bản nghe được chuyện dương nữ hoàng hậu từ nơi nào tới. Liền dẫn mấy đạo sĩ, không quản ngàn dặm đi tới nhà ta, ông biết được gương mặt và bát tự của ta cực tốt, muốn ta gả cho con của tộc huynh ông ta, bởi vì ta không chỗ nương tựa nên đồng ý, vì vậy đi theo ông ta về tới quê nhà, vừa mới nhắc tới việc kết hôn ở trong gia tộc, tiểu tử hôn phối cùng ta lại có thể vô duyên vô cớ bị bệnh, đạo sĩ nói bát tự ta tôn quý khác thường, người bình thường không xứng với ta. Vì vậy mới có thể xảy ra chuyện, vì vậy, chúng ta liền ước định hủy hôn. Giữ được mệnh cho tiểu tử kia."

"Hôn sự không thành, ta vốn nên về nhà, Phù lão bản lại cho là số mệnh ta cực tốt, có thể giúp hắn buôn bán, liền dẫn theo ta ở bên người. Mà ta và Phù lão bản vô thân vô cố, đi theo bên cạnh ông ta hình như là không ổn, vì vậy ông ta liền tuyên bố với bên ngoài, ta là cháu dâu của ông ta. Từ đó bôn ba khắp nơi, đi theo bên cạnh ông ta mấy năm, không biết là duyên cớ gì. Phù lão bản buôn bán càng làm càng phát, nhanh chóng tích lũy được tài sản kếch xù, ông ta cho rằng là ta mang tới may mắn. Vì vậy đối đãi với ta cực tốt, chi phí ta ăn mặc, tin tưởng các ngươi cũng đã nhìn thấy." Nói tới chỗ này, nàng ngước mắt nhìn Đổng Khanh nói: "Bởi vì Dương nhi số mệnh đặc biệt, hôn sự chậm chạp không thấy đâu. Nữ nhân không chỗ nương tựa, muốn có hậu duệ để tế bái cũng không có. Trong lòng của ta rất không cam lòng, vì vậy ta không thể không đến đây tìm kiếm Thiên Mệnh của mình, ta muốn hoàn toàn hiểu rõ, đến tột cùng mình có phải Thiên Mệnh trong truyền thuyết hay không?"

"Nếu thiên mệnh của dương nữ chính là hoàng hậu của hoàng thượng, ngươi không đi đế đô nghĩ biện pháp xâm nhập vào cung, đi gặp mặt hoàng thượng, ngươi đi tới Giang Nam làm cái gì? Đừng nói là đến với Ninh Vương chứ? Đến tột cùng ngươi có ý gì?" Đổng Khanh lạnh lùng nói.

"Làm sao ta chưa từng đi đế đô chứ? Nơi đó quan lại tụ tập, quan lại quyền quý tụ tập, cũng là thiên hạ của Đậu thừa tướng và Đổng Tư Mã, vì thế Phù lão bản bỏ xuống không ít ngân lượng, nhưng thủy chung không cách nào đả thông các khâu then chốt, bọn quan lớn kia nghe nói chuyện dương nữ hoàng hậu, mọi người nhất trí nói, hoàng hậu tương lai không phải họ Đổng, chính là họ Đậu, ở đâu tới chỗ cho dân nữ dung thân? Không người nào nguyện ý chọc phải phiền toái, ta không thể làm gì khác hơn là chán nản rời đi, trải qua ba năm, sau lại nghe nói Ninh Vương đã nhiều lần cầu hôn với Đậu thừa tướng, Đậu thừa tướng cự tuyệt hắn, ngược lại hoàng thượng hạ chỉ, tính cưới Đậu tiểu thư, vì vậy chúng ta liền đến



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT