Báo lỗi

Buông Gian Thần Của Trẫm Ra

Chương 94: Chương 93

Hai nhà Vệ, Đổng đã sớm nạp sính lễ, thành hôn chỉ là chuyện sớm hay muộn mà thôi.

Không có hôn lễ long trọng, không có khua chiêng gõ trống, chỉ có ở ngoài thành nơi trú quân, thành hôn ở lều tướng quân, đơn sơ gấp rút như thế, vội vã muốn nàng lập gia đình. . . . . . . . đúng là Thái hậu vẫn chưa yên lòng về nàng.

Nàng không khỏi sâu kín thở dài.

Giống như ngày xưa, lúc này, ngoài cửa truyền đến tiếng gõ cửa nhè nhẹ, nói: "Đại nhân, Như Họa tới hầu hạ ngài rửa mặt chải đầu."

Nàng để cho nàng ta tới đây hầu hạ nàng mỗi ngày, nha đầu kia cũng thật nghiêm túc, mỗi ngày đúng giờ.

"Vào đi."

"Vâng"

Chốc lát sau, nàng thấy Như Họa bưng một chậu nước nóng đi vào, vừa cười vừa nói: "Hôm nay đại nhân phải đi ra ngoài thành tiếp Vệ tướng quân, Thái hậu phân phó ngài phải đổi bộ quần áo ở trước mặt vị hôn phu, trở lại thân nữ nhi, nếu đại nhân không chê, chỗ của ta còn có vài món đồ có thể khiến ngài tạm thời thay trước."

Như Họa chỉ biết chuyện Thái hậu lệnh nàng đi ra ngoài thành tiếp Vệ Sùng Văn, cũng không biết Thái hậu đã thay đổi chủ ý.

Đổng Khanh khoát tay một cái nói: "Không cần, Thái phu nhân không phải là một người không rõ sự tình, ngươi cũng có thể nghĩ ra được, bà ta làm sao không nghĩ tới? Chúng ta làm khách ở chỗ này, bà thân là nữ chủ nhân chắc chắn sẽ phái người đưa vài món xiêm áo tới đây."

Lời vừa mới nói, ngoài cửa liền truyền đến tiếng gõ cửa rõ ràng, quả nhiên là Tuyết Nhạn tỳ nữ thân cận của Thái phu nhân.

"Đổng đại nhân tỉnh chưa? Nô tỳ là Tuyết Nhạn, Thái phu nhân sai nô tỳ đưa vài món đồ tới đây."

"Vào đi!"

Chỉ trong chốc lát, Tuyết Nhạn dẫn hai tiểu nha đầu đang bưng mâm lớn vào nhà, nàng đưa tới mấy bộ xiêm áo, áo ngắn, quần la, trường sam, son phấn, còn có mấy trâm cài. . . . . . . . . , đầy đủ mọi thứ trang sức của nữ nhân.

Đổng Khanh khách sáo nói: "Thái phu nhân thật có lòng."

"Đại nhân hộ tống hoàng thượng đi ra khỏi nhà, có nhiều bất tiện, Thái phu nhân nói. Người tới là khách, chỉ cần là trong vương phủ có thể dâng lên sẽ dâng lên, liên tục phân phó bọn nô tỳ đừng lười biếng rồi." Tuyết Nhạn cười nói: "Những thứ này là quần áo của Thái phu nhân lúc còn trẻ, mặc qua mấy lần, cơ hồ đều còn mới, xin đại nhân chớ có ghét bỏ."

" Không dám!" Đổng Khanh nói: "Xin thay ta cám ơn Thái phu nhân."

"Vâng" Tuyết Nhạn vén áo thi lễ, liền dẫn tiểu nha đầu lui xuống.

"Ngươi tới giúp ta thay đi." Đổng Khanh phân phó với Như Họa.

Đổng Khanh ngồi xuống ở trước bàn trang điểm, Như Họa lập tức tiến lên, lưu loát cầm cây lược gỗ lên giúp nàng chải chuốt búi tóc. Đổng Khanh liếc nàng trong gương đồng một cái, ra vẻ hàn huyên nói: "Tối hôm qua tỷ tỷ ngươi có phát giận không?"

"Không có." Như Họa bẩm báo chi tiết. "Chuyện này nói đến kỳ quái, nàng giống như không ghi hận Đổng đại nhân chuyện dương nữ, cái này không giống như tính tình của nàng. Từ trước đến giờ tỷ tỷ ta tùy hứng ương ngạnh, không thể nào giữ bình tĩnh như thế."

Mặc dù là tỷ tỷ nàng, nàng phòng bị chặt chẽ, nhưng dáng vẻ nàng không giống như diễn trò ở trước mặt nàng.

Đổng Khanh than nhẹ chốc lát, xem ra Đậu Nguyên Nguyên đã biết được dương nữ là Anh vương mang vào vương phủ. Tự nhiên sẽ không ghi hận cho nàng, ngược lại nàng vì vậy bị Thái hậu trách phạt, còn thiếu một chút nữa mất đi quan chức, nàng bị làm cho chật vật như vậy, nàng ta phải tràn đầy vui mừng, như vậy Lưu Hâm và Đậu Nguyên Nguyên liên thủ sao? Không ngờ từ đầu đến cuối hai người liền kết thành một bọn rồi hả?

Không! Không thể nào. Nếu Đậu Nguyên Nguyên biết được Anh vương dã tâm bừng bừng mơ ước ngôi vị Hoàng đế, thân là hoàng hậu nàng tất nhiên sẽ nghĩ biện pháp diệt trừ hắn.

Nàng toàn tâm toàn ý muốn ngồi lên ngôi vị hoàng hậu, sẽ đề phòng Ninh Vương. Đối với Anh vương, nàng ta thật sẽ không hề phòng bị, ngược lại cùng hắn liên thủ sao?

Anh vương là cháu vợ Đậu thừa tướng, hai nhà bình thường lui tới thường xuyên, hắn có biết dã tâm của Anh vương không?

"Đại nhân đổi lại trang phục nữ nhân. Quả thật là mỹ nhân, cũng khó trách vị tỷ tỷ dòng chính thất của ta đố kị sắp nổi điên rồi!"

Trong lúc trầm ngâm, chợt nghe tiếng Như Họa sau lưng cười nhẹ, lúc này Đổng Khanh mới phục hồi tinh thần lại, phát hiện Như Họa đã giúp nàng búi xong tóc rồi, là một kiểu tóc đang lưu hành, nàng còn tỉ mỉ giúp nàng quấn lên ở bên tai một vòng nho nhỏ.

Nàng nhìn thẳng vào gương đồng, nghiêm mặt nói: "Ngươi dịu ngoan nghe lời như thế, không phải là muốn ở trên người ta đạt được cái gì sao, Đậu Như Họa, ngươi xác thực nghĩ muốn cái gì?"

Như Họa cười tươi nói: "Ta cho là trong lòng đại nhân đã


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT