Báo lỗi

Buông Gian Thần Của Trẫm Ra

Chương 99: Chương 98

Thẩm Mộ Thu nhướng mi với Lưu Ký, cười nói: "Nhìn xem, không phải hoàng thượng vội vàng tới cứu nàng sao?"

"Hoàng thượng sao?" Lâm Dương nhi vẫn không yên tâm, lo lắng cho mình một đi không trở lại, nàng cắn răng hỏi "Xin công công nói rõ, là hoàng thượng triệu kiến, hay là Thái hậu triệu kiến? vì sao Hoàng thượng triệu kiến Dương nhi?"

Tiểu An Tử cau mày, qua loa tắc trách nói: "Đúng là hoàng thượng triệu kiến, vì sao triệu kiến, đợi khi cô nương diện thánh hỏi hoàng thượng đi, ta là một Tiểu Nội thị làm sao có thể hiểu hoàng thượng vì sao đột nhiên muốn triệu kiến Lâm cô nương đây?" thotho_ddlqd

Từ nhỏ hầu hạ ở bên người, hắn coi như hiểu biết một chút tính tình của hoàng thượng, coi như trong lòng hắn nắm chắc, tuyệt đối cũng sẽ không nói cho nàng.

Hắn cần gì vì một nữ nhân không chút quen biết, tùy ý suy đoán thánh ý, phí sức lại chẳng có kết quả tốt.

Lúc này, thấy Lưu Ký cười nói: "đột nhiên Hoàng thượng muốn triệu kiến nàng làm cái gì? Chuyện này cũng thú vị, Bổn vương theo nàng cùng nhau đi tới kiến giá thôi."

Lâm Dương nhi nghe Ninh Vương nguyện ý cùng nhau đi tới, lập tức an tâm, vì vậy chậm rãi hạ bái nói: "cảm tạ, Ninh Vương Điện hạ."

***

Bên trong đông sương phòng truyền đến mùi hương một loạt trà, tấm màn màu trắng nhẹ nhàng nâng lên theo gió, Tiểu An Tử dẫn Ninh Vương, Thẩm Mộ Thu và Lâm Dương nhi tiến vào trong sương phòng, trừ người giữ cửa hầu hạ, phòng ngoài không có một bóng người, hiển nhiên hoàng thượng đang ở phòng trong.

"Điện hạ xin chờ đợi, đợi nô tài đi vào bẩm báo trước."Tiểu An Tử khẽ cong người, lập tức tiến vào phòng trong phục mệnh.

Chốc lát sau, phòng trong truyền đến tiếng của hoàng thượng." chờ trước đi, dâng trà." thotho_ddlqd

"Vâng"

Tiểu An Tử thối lui khỏi phòng trong, cung thỉnh những người liên can ngồi, sau đó vội vàng ra ngoài phân phó dâng lên trà bánh.

Lưu Ký nửa híp mắt, ánh mắt xuyên qua bức rèm che, chậm rãi lướt về phía phòng trong, thấy trong nhà một đôi trai gái bất động, đang chuyên tâm ở trên bàn cờ, hai người đang đánh cờ. Hoàng đế Lưu Lăng mặc trường sam màu xanh. Mặt hướng bên ngoài, một nữ tử ngồi đối diện với hắn, đang đưa lưng về phía hắn, cô gái kia buông xuống búi tóc, người mặc áo ngắn màu đỏ thẫm và quần la dệt Kim Tuyến.

Thẩm Mộ Thu vừa mới nhắc tới, trang phục hôm nay của Đổng Uyển, rõ ràng là nàng.

Giờ khắc này nữ tử ở phòng trong cùng hoàng thượng hạ quân cờ, hẳn là Đổng Uyển!

Thái hậu vì an lòng hắn, tránh dẫn tới chiến tranh, vì vậy chủ động lấy lòng. Đặc biệt lệnh nàng ra khỏi thành đi đưa Vệ Sùng Văn vào vương phủ.

Lúc này Đổng Uyển không có phụng mệnh ra khỏi thành, ngược lại đợi trong nhà hoàng thượng làm gì?

Đang trầm ngâm ở bên trong, Anh vương Lưu Hâm và Đậu Nguyên Nguyên lại tay trong tay đến đây. Không bao lâu sau, Đậu Nguyên Nguyên ngồi ở một bên, Lưu Hâm giơ lên nụ cười, kéo cái ghế, ngồi xuống ở bên người hắn. Nói: "Hoàng huynh triệu kiến, không ngờ Ninh Vương cũng ở nơi đây. . . . . . ." Nói ở nơi này, đột nhiên ánh mắt hắn sáng lên, ngay sau đó cười hì hì cầm lên ngọc thạch trên tủ bên cạnh ngắm nghía trong chốc lát, nói: "Ngọc thạch này thật là đẹp mắt, đồ của phủ Ninh Vương chính là tốt hơn so với nơi ta đó. Không bằng cho ta chứ?"

Lưu Ký ngước mắt nhìn hắn, hơi nhíu mày. thotho_ddlqd

Anh vương cũng bị hắn tìm tới, đến tột cùng Lưu Lăng đang có ý đồ gì à?

Lưu Hâm vội vàng hàn huyên. Thấy Thẩm Mộ Thu cũng ở nơi này, liền cười dịu dàng nói: "Thẩm huynh vậy mà cũng tới, ngươi cất rượu ngon khiến Bổn vương nhớ mãi, đáng tiếc mua cũng không mua được đấy."

Thẩm Mộ Thu thở dài nói: "Anh vương muốn uống rượu, cái này thật dễ dàng. Lầu Thu Phong cái gì không có, chính là rượu đặc biệt nhiều. Đợi Thẩm mỗ quay đầu lại đưa tới mấy vò rượu nồng."

Lưu Hâm cười nói: "Đa tạ!"

Đậu Nguyên Nguyên cũng không có tâm tình hàn huyên, nàng nhìn thấy Lâm Dương nhi lại có thể ở trong sương phòng của hoàng thượng, lập tức khuôn mặt không vui, lạnh lùng nói: "sao Lâm cô nương cũng ở nơi đây?"

Lưu Hâm nghe xong, quay đầu lại cười với Lâm Dương nhi hỏi: "hôm qua Lâm cô nương ngủ ngon giấc không?"

Giờ phút này tâm tình Lâm Dương nhi đang cực kì thấp thỏm, rất sợ không cẩn thận phải nạp mạng, làm gì còn có tâm tình ứng phó Anh vương, không thể làm gì khác hơn là miễn cưỡng cười nói: "Vừa cảm giác bình minh đến."

"Vừa cảm giác bình minh đến!"Lưu Hâm nghe, nhếch miệng cười nói: "Vậy thì tốt, ngươi ngủ đủ rồi, về sau có thể không có cơ hội ngủ ngon giấc rồi."

Anh vương cũng cho là Thái hậu sẽ giết chết nàng sao? Lâm Dương nhi rất lo lắng, gương mặt muốn khóc, quay đầu nhìn Ninh Vương, lộ ra bộ dáng điềm đạm đáng yêu. thotho_ddlqd

Hôm nay, người có thể cứu nàng một mạng, chỉ có thể là Ninh Vương.

Lưu Hâm thấy dương nữ làm bộ đáng thương mong chờ Ninh Vương, vì vậy vội vàng dùng khuỷu tay đẩy Lưu Ký một cái, cười nói: "Nhìn xem, Lâm cô nương đang đắm đuối đưa tình nhìn ngươi kìa? Đường huynh anh tuấn tiêu sái, chức cao quyền trọng, người ta nhất định là coi trọng ngươi!"

"Ít nói bậy đi." Lưu Ký quở nhẹ một tiếng. Đổng Uyển đợi trong phòng của hoàng thượng, chọc lòng của hắn không vui, lửa ghen đầy bụng cũng sắp đốt tới cổ họng, một khi cháy lan đến đầu, rất có thể hắn sẽ không cần để ý mà vọt vào, lôi kéo tay của nàng, trực tiếp dẫn nàng đi.

Vì nàng, hắn sẽ không tiếc khiêu chiến hoàng quyền.

Lưu Hâm thấy hắn (Lưu Ký) không để ý tới hắn, lại cảm thấy không thú vị, hắn nhàm chán liếc trong phòng mấy lần, một tay nắm chặt ngọc thạch, một tay gõ nhẹ mép bàn nói: "Hoàng huynh là một người mê cờ, tổng thể chưa có chơi xong, hắn tuyệt sẽ không để ý tới chúng ta, ngươi nói, hắn triệu kiến chúng ta làm cái gì?"

Lưu Ký lạnh lùng nói: "Hắn chỉ triệu kiến Lâm cô nương, ta là thuận đường tới đây coi trộm một chút."

Hoàng thượng chỉ triệu kiến hắn và dương nữ sao?

Chuyện này tuyệt đối không tầm thường, hai mắt Lưu Hâm nhanh chóng thoáng qua một cảnh giới.

Đậu Nguyên Nguyên đi theo Anh vương không mời mà đến bĩu môi nhìn trong phòng, cười lạnh nói: "bóng dáng người trong nhà chơi cờ với hoàng thượng nhìn rất quen mắt. . . . . . . . Đúng là Đổng Đại Tư Mã sao? không phải Thái hậu lệnh nàng ra khỏi thành sao? Sao lúc này còn chưa có ra cửa đây?"

Lưu Hâm cười nói: "Không bằng ngươi nói một chút, là nàng quấn lấy hoàng thượng, hay là hoàng thượng dây dưa với nàng đây?" thotho_ddlqd

Đậu Nguyên Nguyên ngước mắt nhìn chằm chằm Lâm Dương, hờn mát: "Chuyện này hỏi ta, còn không bằng hỏi Dương nữ đây? Người ta là


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT