Báo lỗi

Cậu Chủ Rất Cưng Chiều Em - Tiểu Bảo Bối

Tiểu Bảo Bối - Chương 1

" Lại đây " Giọng của Đằng Hàn Mạc đầy sai bảo cô gái đứng trước mặt

Nguyệt Dao Dao vẫn ngoan ngoãn như thường lệ tiến lại gần cậu chủ của mình rồi mặc cậu đặt mình ngồi trên đùi,trong suốt 10 năm qua lúc nào Đằng Hàn Mạc cũng sai bảo cô như thế,bảo với cô rằng đây gọi là ngoan ngoãn nên cô cũng chẳng phản đối nếu không lại chọc giận Đằng Hàn Mạc thì rất không tốt

Riêng Đằng Hàn Mạc sau khi hắn đặt Nguyệt Dao Dao lên đùi liền tham lam đưa mặt vào gần cổ cô hít hết mùi thơm tay kia nhẹ nhàng nghịch tóc cô trong mắt đầy sự cưng chiều

"Ngày mai đi dự tiệc với tôi " Đằng Hàn Mạc dịu dàng hôn vào cổ Nguyệt Dao Dao

"Ưm...Nhột...Cậu đi một mình đi... tôi chính là không quen..." Nguyệt Dao Dao có vẻ chập chừng sợ sệt trong lòng lại hoài nghi vô cùng.Từ trước đến giờ hắn chưa bao giờ thích những buổi tiệc bởi vì ở đó rất không tốt,lại ồn ào,mệt mỏi vô cùng

" Sẽ quen " Đằng Hàn Mạc vẫn còn tham lam mùi thơm ngay cổ cô, giọng như dụ dỗ nhưng cũng như sắp nổi giận ánh mắt lại tựa như mơ hồ

"Tôi thật sự không muốn mà, cậu đi một mình có phải tốt hơn không.Nếu dẫn thêm tôi lại sợ...(vướng víu) " Hai chữ cuối Nguyệt Dao Dao chưa kịp nói đã bị Đằng Hàn Mạc đã tham lam chiếm cánh môi anh đào của cô.Càn quấy cả miệng cô,cố gắng cậy hàm răng cô ra mà hung hăng cướp hết mật ngọt

"Ưm..." đến lúc Nguyệt Dao Dao không thể thở nỗi thì Đằng Hàn Mạc cứ lưu luyến rời đôi môi sưng đỏ cô.Vì sao Nguyệt Dao Dao không chống cự? Câu trả lời là từ khi cô lên 16 tuổi thì Đằng Hàn Mạc lại lợi dụng cái tính trẻ con,ngu ngốc của cô mà hưởng lợi cho bản thân

"Sao cậu cứ làm như thế? Bà chủ bảo khi nào là vợ chồng mới được hun và ôm nhau mà?" Nguyệt Dao Dao thở hổn hển nũng nịu .Khuôn mặt lại ửng đỏ trông vô cùng đáng yêu

" Em là của tôi.Tôi thích liền ôm hun " Giọng của Đằng Hàn Mạc đùa cợt nâng cằm của Nguyệt Dao Dao trong mắt tràn đầy tình cảm

"Nhưng..." Nguyệt Dao Dao chưa kịp cãi lại phản đối thì Đằng Hàn Mạc đã quay lại bàn làm việc không quên buông một câu

"Em đúng là nói nhiều "

--------

Chiều ngày hôm sau,Đằng Hàn Mạc đưa Nguyệt Dao Dao đi chọn quần áo,trang sức và làm tóc.Trông Nguyệt Dao Dao có vẻ rất thích đi chơi cứ lon ton chạy chỗ này chỗ kia không chịu đứng yên làm cha cái người đằng sao không chịu nổi mà tiến lên ôm cô vào trong ngực rồi lên xe

"Cậu thả tôi xuống.Tôi tự đi được mà " Nguyệt Dao Dao bị ôm lên rất không vui giở giọng ngưng người ở trên vẫn không nói gì,khuôn mặt vô cùng không quan tâm đơn giản là vì hắn không rảnh rỗi để tranh cãi với cô.Nhưng Nguyệt Dao Dao lại vô cùng ngu ngốc cứ nhúc nhích người

" Em có nằm im không hả " Đằng Hàn Mạc tức giận quát làm cho Nguyệt Dao Dao cứ thế mà cúi mặt xuống thút thít trong ngực hắn

Lát sau cảm thấy ngực mình rất nóng Đằng Hàn Mạc cúi xuống thấy cô gái nhỏ trong ngực thút thít,đôi mắt và chóp mũi đỏ hoe

"Khốn khiếp! Em khóc nữa tôi liền bỏ em xuống xe " Lần này Đằng Hàn Mạc rất khó chịu,sao cô gái này trẻ con như thế đã 19 tuổi rồi cứ như thế thì làm sao hắn yên tâm đây

" Cậu...hic... hic xin lỗi " Nguyệt Dao Dao nhỏ giọng sợ làm Đằng Hàn Mạc nổi giận.Khuôn mặt bây giờ có biết bao nhiêu là đáng thương,lem luốc như con mèo khiến Đằng Hàn Mạc lúc nào cũng muốn bảo vệ mà cưng chiều cô

"Ngoan.Không khóc,ngồi yên " Lúc nào cũng thế thấy cô như vậy Đằng Hàn Mạc không thể nào la cô được,lúc nào người thua cũng là hắn

Nguyệt Dao Dao ngồi ngoan ngoãn trong ngực của hắn im thin thít

Chiếc BMW đen dựng lại trước một căn biệt thự màu ngọc bích thiết kế theo phong cách âu mĩ trông vô cùng sang trọng.Từ trên xe một người đàn ông khí thế hừng hực người tỏa ra một loại cao quí vương quyền trong tay lại ôm một cô gái nhỏ bước xuống

"Thưa cậu nếu cậu không hẹn trước thì không thể vào " một tên vệ sĩ chặn đường của Đằng Hàn Mạc lại

" Hẹn trước?" Đằng Hàn Mạc nhếch môi,khuôn mặt trở nên sắc bén

"Thôi thôi cho họ vào " trong lúc hai người vẫn còn dây dưa thì một giọng nữ từ trong sân bước ra cửa

Tên vệ sĩ sợ hãi nép qua một bên, Đằng Hàn Mạc ôm Nguyệt Dao Dao bước vào căn biệt thự tự nhiên ngồi xuống ghế sofa rồi đặt cô ngồi trên đùi

" Nè Đằng Mạc hôm nay có phải là rảnh rổi đến phá tôi hả?" Nhiên Nhu dùng giọng đùa cợt dựa vào tường hỏi

" Chọn cho cô ấy một bộ đi dự tiệc " Đằng Hàn Mạc không giải thích gì thêm chỉ quăng lại cho Nhiên Nhu một câu lạnh như nước đá

" Rồi rồi đây là phu thê tương lai sao " Nhiên Nhu lại càng đùa cợt hơn

" Cậu rãnh rổi nhỉ?" Đằng Hàn Mạc liếc qua Nhiên Nhu ánh mắt như giết người như muốn nói rằng cậu nói một lời nữa thì biết

"Thôi được rồi, cậu không cần dùng ánh mắt đó nhìn tôi chứ " Nhiên Như vừa nói vừa tiến lại gần Đằng Hàn Mạc nắm tay Nguyệt Dao Dao định dẫn cô đi nhưng Nguyệt Dao Dao lại nắm chặt tay áo của người nào đó không chịu đi

" Cô ấy là người tốt, tôi chờ em ở đây " Đằng Hàn Mạc trấn an cô gái nhỏ rồi hôn lên tóc cô khiến cho Nhiên Nhu đứng đó rùng mình khi chứng kiến cảnh tình tình cảm cảm thấm thiết

Lúc này thì Nguyệt Dao Dao mới yên tâm đứng dậy cho Nhiên Nhu dẫn đi


  • Chương sau  


COMMENT