Báo lỗi

Cậu Chủ Rất Cưng Chiều Em - Tiểu Bảo Bối

Tiểu Bảo Bối - Chương 3

Sau khi rời khỏi khu biệt thự của Nhiên Nhu chiếc BMW của Đằng Hàn Mạc dừng tại một nhà hàng rất sang trọng được thiết kế theo phong cách Châu Âu lấp lánh

Đằng Hàn Mạc bước xuống trong ngực ôm theo Nguyệt Dao Dao nhỏ bé làm cô đỏ bừng mặt

" Cậu...thả tôi xuống "Nguyệt Dao Dao nói rất khẽ nhưng Đằng Hàn Mạc dù có nghe cô cũng để ngoài tai dự là sẽ như thế tiến vào thẳng bên trong sảnh

Đằng Hàn Mạc vừa bước vào sảnh lớn của nhà hàng biết bao nhiêu ánh mắt đều dán vào người hắn và những lời bàn tán khiến cho Nguyệt Dao Dao ngượng đến mức cúi đầu dựa vào lòng ngực của Đằng Hàn Mạc

" Đó có phải Tổng Giám Đốc Đằng Thị không "

" Anh ấy thật đẹp trai "

" Cô gái anh ấy đang ôm là ai thế nhỉ "

" Nghe nói cậu ta là doanh nhân trẻ tuổi rất có tài"

Bla...bla...bla

Đây cũng là một trong những lí do khiến Đằng Hàn Mạc ghét những bữa tiệc như thế,tất cả đều có những lời bàn tán khó chịu và ồn ào

"Reng "

Đang tính ôm Nguyệt Dao Dao vào trong thì điện thoại của Đằng Hàn Mạc reng lên,hắng lặng lẽ rút chiếc điện thoại từ túi ra nhíu mày đặt Nguyệt Dao Dao đứng xuống

" Ngoan...Đứng yên đây chờ tôi đừng đi lung tung " Đằng Hàn Mạc nở một đường công trên môi

" Tôi lớn rồi mà " Nguyệt Dao Dao nói thế để hắn yên tâm

Đằng Hàn Mạc xoa đầu Nguyệt Dao Dao sau đó rời đi.Lúc này Nguyệt Dao Dao mới bắt đầu sợ hãi xung quanh ai cũng xa lạ còn có một số ánh mắt nam nhân dán trên người cô xù xì không ngừng nhưng cô tự trấn an bản thân " Không sao chỉ cần mình đứng yên ở đây.Cậu chủ sẽ sớm trở lại thôi "

Nghĩ là thế nhưng đâu ai ngờ vừa đứng một chút lại bị một cánh tay người nào đó xô ngã xuống

" Đúng là con hồ ly tinh bây giờ mà cô còn dám đến dự đám cưới của anh tôi sao " tiếng nói chanh chưa the thé vọng lên chỉ trích Nguyệt Dao Dao

Nguyệt Dao Dao tự chống tay đứng dậy phủi bụi trên người.Mọi người dần dần ùa vào xem nhưng không ai nói gì

" Cô đúng là thể loại mặt dày rác rưởi không đoạt được anh tôi liền tới đây phá sao " Tịch Diệp Dung thấy Nguyệt Dao Dao không nói gì liền mỉa mai thêm một câu

" Xin lỗi tôi không có ý đó " Vừa nói Nguyệt Dao Dao vừa cúi mặt sóng mũi đã bắt đầu cay.Thật ra trong lúc đứng dậy lúc nãy cô có liếc sang góc phải của sảnh phát hiện đó là ảnh cưới của Tịch Diệp Thành và Hà Mỹ Ly.Thật sự hôm nay họ kết hôn sao?

" Em lại đến đây làm gì? Không phải anh đã nói rõ ràng rồi sao?Bám dai " Tịch Diệp Thành thấy đám đông bàn tán liền cùng Hà Mỹ Ly tiến tới.Tuy miệng hắn nói thế nhưng trong lòng lại có cảm giác rất khó chịu.Sao hôm nay Nguyệt Dao Dao lại xinh đẹp đến thế? Lúc cấp 3 cô ta là một nữ sinh rất ngây ngốc không có gì nổi bật mà?

" Em..." Nguyệt Dao Dao như sắp chực chờ nước mắt đôi mắt long lanh, cô có cảm giác cổ họng khô ran không nói nên lời

" Bạn Học Dao Dao hôm nay tới mừng chúng tớ không biết đi cùng đại gia nào " Hà Mỹ Ly đứng nép bên cạnh Tịch Diệp Thành cười thân thiện nhưng lại nói đầy chất giọng gian xảo còn nhấn mạnh chữ Đại Gia

"Đúng là không biết mình " Tịch Diệp Dung bồi thêm một câu.Mọi người xung quanh ai nấy đều bàn tán,chê bai Nguyệt Dao Dao.Nguyệt Dao dường như tuyệt vọng suy nghĩ trong lòng đầy ẩn "Thật sự Tịch Diệp Thành là người như thế sao? Bao nhiêu kỉ niệm anh quên rồi sao? " Nguyệt Dao Dao chỉ tự trách bản thân cô thật ngu ngốc luôn tin anh có một vấn đề khó xử gì đó không thể giải quyết mới vội vàng chia tay cô sau đó quen Hà Mỹ Ly.Cô còn ngu ngốc đến mức trong lòng lúc nào cũng chờ anh trở lại bên mình nhưng hôm nay tâm cô đối với anh đã chết!

Lúc này,nước mắt Nguyệt Dao Dao chảy xuống đôi gò má hồng hào khiến ai nhìn cũng cảm thấy đáng thương muốn che chở cả đời.Bỗng có cánh tay luồng qua sau eo Nguyệt Dao Dao kéo cô vào lòng Nguyệt Dao Dao mất đà mà nép vào lòng người đó trước ánh mắt của ngạc nhiên của mọi người

" Hôm nay, tôi đến dự tiệc của Tịch Gia sao mọi người lại chú ý đến bà xã của tôi như thế " Đằng Hàng Vừa trở lại liền thấy đám đông vay quanh Nguyệt Dao Dao còn nghe tiếng chửi rủa trong lòng liền rất nóng nảy nhưng liền tỏ ra thanh cao nguồn sát khí uy quyền toả ra như muốn giết chết người

"Thì ra cô là tình nhân của vị đại gia này " Tịch Diệp Dung từ nhỏ đến lớn đều được cưng chiều nên không biết lượng sức mà nói chuyện

Chỉ có Tịch Diệp Thành mới cứng đờ người.Đây chẳng phải là Đằng Hàn Mạc tổng giám đốc của Đằng Thị sao?

Hà Mỹ Ly đứng kế bên cũng từng nghe qua Đằng Hàng Mạc nhưng do chưa biết mặt nên cô ta cũng làm ngơ

Đằng Hàn Mạc nở nụ cười như muốn đốt cháy tất cả.Khốn khiếp! Dám làm đụng đến phụ nữ của anh! Thật là biết chọn đường chết

Ông Tịch Cư An và bà Hà Diệp Nhĩ đang tiếp khách thì nghe tiếng ôn ào phát ra từ phía bên kia sảnh liền chạy tới lại bắt gặp giữa đám đông là Đằng Hàn Mạc cùng một cô gái nhỏ.Đoán sắc mặt của anh ta cũng biết rằng đang rất tức giận

Thấy mọi chuyện không ổn bà Hà Diệp Nhĩ chạy vào kéo Tịch Diệp Dung lùi phía sau công Ông Tịch Cư An thì chạy lên phía trước

" Thật xin lỗi Đằng thiếu do Tịch Gia không tiếp đón kĩ càng,hôm nay Đằng thiếu tới thật vinh dự " Ông Tịch Cư An nở nụ cười lấy lòng

" Ba! hai kẻ đó chính là muốn phá đám cưới anh hai " Tịch Diệp Dung tuy không biết tại sao ba mình lại cung kính chào hỏi như thế liền nói vọng lên từ sau

"Con im mồm.Sao con dám nói chuyện với Đằng Mạc thiếu gia như thế.Đúng là không phép tắc " ông Tịch Cư an giận dữ

Lúc này Hà Mỹ Ly mới giật mình.Đây chính là Đằbg Hàn Mạc tổng giám đốc nổi tiếng? Tại sao Nguyệt Dao Dao lại may mắn như thế?Đáng chết.Cô ta căm tức bàn tay nắm chặt

" Rất xin lỗi Đằng thiếu,con bé này tôi sẽ dạy dỗ lại.Mời Đằng thiếu vào trong dùng tiệc " Tịch Cư An ra sức nựng nọt.Cũng đúng Tịch Thị của ông ta tuy là một công ty lớn trong thành phố T nhưng đối với Đằng Thị thì nó chỉ là một chi nhánh.Ông cũng đủ biết Đằng Thị là tập đoàn lớn mạnh cỡ nào, đứng đầy thành phố T còn là tập đoàn thâu tóm cả Châu Á ngoài ra còn quen biết với với nhà họ Kì ở Châu Âu.Nói chung rất quyền lực.Làm sao ông có thể lấy trứng chọi đá?

" Tôi đã dự tiệc xong " Đằng Hàn Mạc chỉ nói như thế rồi quay lưng ôm Nguyệt Dao Dao đang khóc nhỏ vào lòng,bước ra chiếc BMW đã chờ trước cổng

Ông Diệp Tịch Cư liền vô cùng bực tức quay sang liếc Tịch Diệp Dung và Tịch Diệp Thành

Trên đường về nhà Nguyệt Dao Dao chỉ khóc thút thít ngồi cách xa Đằng Hàn Mạc.Tuy như thế nhưng hắn không nói gì

Về đến nhà Nguyệt Dao Dao chạy thẳng lên phòng Nguyệt Dao Dao chạy ngay lên phòng đóng cử khóc lớn.Đằng Hàn Mạc theo sau trong lòng liền đầy khó chịu và bực tức

" Nguyệt Dao Dao mau mở cửa " Đằng Hàn Mạc rống lên

"Cậu...hức...về phòng đi..hức " Nguyệt Dao Dao càng khóc lớn

" Tôi cho em ba giây,mau mở " Đằng Hàn Mạc tức giận thêm.Sao cô gái kia lại ngốc như thế để người khác ức hiếp mà không nói gì còn khóc lóc với hắn

Nguyệt Dao Dao nghe thế liền rất hỉu vặn tay cầm mở rồi lại chạy lên giường khóc nhỏ lại

Đằng Hàn Mạc đi lại giường ôm cô gái nhỏ vào lòng,hôn liên đôi môi nhỏ nhắn của cô như sự trường phạt.Mặc cho Nguyệt Dai Dao kháng cự kịch liệt Thì lưỡi hắn vẫn rong đuổi trong miệng cô.Nụ hôn càng lúc càng kịch liệt đến lúc Nguyệt Dai Dao tưởng chừng không thở nổi nữa Đằng Hàn Mạc mới rời môi cô

Nguyệt Dao Dao đánh vào ngực Đằng Hàn Mạc tiếp tục khóc lớn rồi lại muốn rời khỏi nhưng Đằng Hàn Mạc nhanh tay hơn kéo cô vào lòng

" Cậu buông tôi ra...tại sao cậu lại dẫn tôi đến đó? " Nguyệt Dao Dao khuôn mặt ướt đẫm voi cùng đáng thương

" Tôi muốn cho em thấy con người của Tịch Diệp Thành "Đằng Hàn Mạc nói khẽ vào tai Nguyệt Dao Dao

" Cậu...cậu cố tình " Nguyệt Dao Dao thần trí hoảng loạn

" Em muốn ở bên tên đó?! Nếu muốn tôi liền cho em đi.Muốn không?"Đằng Hàn Mạc không còn giọng dụ ngọt dịu dàng mà giọng chuyển thành đầy tức giận

" Không muốn huhu " Nguyệt Dao Dao lắc đầu lia lịa

" Ngoan. Chỉ cần có tôi là đủ " Đằng Hàn Mạc hài lòng dịu dành quay người Nguyệt Dao Dao đã không còn sức khóc mà chỉ khóc thút thít lâu nước mắt cho cô

Nguyệt Dao Dao lại khóc to hơn

" Sao thế?" Đằng Hàn Mạc nhạc nhiên

" Cậu ức hiếp tôi " Nguyệt Dao Dao khóc lớn hơn

" Tôi ức hiếp em khi nào?" Đằng Hàn Mạc nhíu mày không hiểu kia do vì sao

" Cậu hôn tôi huhu " Nguyệt Dao Dao cũng chỉ ấp úng nói nhỏ nhưng Đằng Hàn Mạc lại nghe rõ từng chữ một

"Tôi nói rồi em là vợ tôi tôi thích liền hôn " Đằng Hàn Mạc đùa cợt trêu chọc

" Cậu nói dối " Nguyệt Dao Dao chống đối đôi mắt lòng lạnh ngước lên

" Không " Đằng Hàn Mạc đính chính xác thực

" Vợ chồng là phải yêu nhau.hic.Cậu không yêu...tôi.Làm sao có thể?" Nguyệt Dao Dao thút thít.Hôm nay cô chính là muốn giải quyết mọi vấn đè trong lòng.Muốn giải quyết trắc ẩn là bản thân có yêu cậu chủ của mình không?

" Ai bảo tôi không yêu em.Tôi rất cưng chiều em " Đằng Hàn Mạc nói như đinh đóng cột phà hơi thở vào chiếc cổ trắng nõn của cô

" Không phải. Vương Uyển Thy nói rằng cậu yêu...hức cô ấy...cô ấy bảo... hức không cho tôi lại gần...hức cậu " Nguyệt Dao Dao lại buộc miệng kể hết bao nhiêu uất ức cảm chịu cho Đằng Hàn Mạc nghe.Khuôn mặt có biết bao nhiêu đáng thương như từ lâu đã chịu uất ức rất nhiều

" Cô ta nói bậy.Tôi chỉ có em " Đằng Hàn Mạc ngay lúc này khó chịu vô cùng.Vương Uyển Thy chính là con gái bạn thân của ba hắn.Gia đình cô ta luôn muốn ghép Đằng Hàn Mạc với cô ta nhưng ông Đằng Cố Tiêu và bà Hoàng Ái Châu luôn tôn trọng quyết định của Đằng Hàn Mạc nếu hắn thích mới cho cưới.Nhiều lúc cô ta hay dụ dỗ hắn nhưng hắn một mực cự tuyệt chỉ coi cô ta là em gái mà đối xử

" Cậu yêu em sao?" Nguyệt Dao Dao bất giác thốt lên biết mình nói việc không tưởng nên bộ che miệng lại

"Ừ.Còn em?" Dừng một hồi Đằng Hàn Mạc mới trả lời tỏ vẻ hứng thua ít ra trong lòng cô ghen với ai lại gần hắn

" Em..." chưa nói được gì Đằng Hàn Mạc đã đè cô xuống cưỡng hôn môi cô

"Ưm..ưm"Cô do quá bất ngờ liền phát ra âm thanh nhỏ nhưng đó như tiếng cổ vũ với Đằng Hàn Mạc

Tay không chịu để im lục soát khắp người cô,tay xoa nắn phần nhô lên của cơ thể cô không ngừng

Chỉ vài phút sau chiếc váy trên người Nguyệt Dao Dao đã bị lột sạch, do tiếp xúc với nguồn khí lạnh tiếp xúc da thịt nên cô khẽ rên lên.Đằng Hàn Mạc nghe thế môi liền dời xuống cổ cô hung hăng hôn lên chính là muốn để lại dấu ấn chủ quyền.Tay kia không nhường vân vê nhủ hoa của cô.Được một hồi thì trên người Đằng Hàn Mạc cũng không còn gì.Do ham muốn vào sức công kích từ tiếng phát ra tữ miệng Nguyệt Dao Dao nên hắn không ngại dần dần đưa vào nhưng lúc này Nguyệt Dao Dao thở hổn hển hỏi

" Cậu...như thế rất đau "

" Ngoan.Sẽ không " Đằng Hàn Mạc vừa trấn an cô hôn lên trán cô vừa đưa vào

" Cậu...đau...huhu...cậu đi ra...đau " Nguyệt Dao Dao khóc lên quá đau nên chân vòng chặt thắt lưng Đằng Hàn Mạc

Được một hồi cô lại kêu lên

" Cậu nhẹ...nhẹ...một chút " chết tiệt sao Đằng Hàn Mạc lại có sức mạnh như thế chứ

" gọi tôi là là Hàn " Đằng Hàn Mạc cưng chiều vô tận trong đáy mắt nhìn cô gái bé nhỏ dưới thân kiều diễn xinh đẹp

Nguyệt Dao Dao im lặng ngại ngùng Đằng Hàn Mạc lại mạnh hơn nên buộc cô phải kêu lên

" Hàn...nhẹ...chút "

Cả đêm cô bị chèn ép đến lần thứ hai thì ngất đi.Đằng Hàn Mạc nhìn vết máu đỏ trên ra giường cũng biết đây là lần đầu của cô không nên chèn ép quá nhiều.Cứ để sau này bù lại cũng không muộn.Nghĩ thế Đằng Hàn Mạc ôm Nguyệt Dao Dao vào phòng tắm,tắm rửa đơn giản rồi trở về giường ôm cô ngủ tới sáng


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT