Báo lỗi

Cậu Chủ Rất Cưng Chiều Em - Tiểu Bảo Bối

Tiểu Bảo Bối - Chương 32

Kết quả là ngày hôm sau,Nguyệt Dao Dao không thể xuống giường, cơ thể cô đau nhức đến nỗi tưởng như xương hông như muốn vỡ ra ý nên cô đánh một giấc tới trưa thì mới thức dậy

Không thấy Đằng Hàn Mạc kế bên nên cô đoán chừng hắn cũng đã tới công ty rồi.Bước xuống giường một cách nặng nề nhất trong lòng cô lại thầm trách người đàn ông thối tha kia

Hôm nay cô phải bắt đầu làm việc nhà thôi không thể trễ nại được,dù sao cô cơ bản cũng chỉ là phận tôi tớ mà cô lại không thích ngồi không ăn nhờ ở đậu với cả không làm việc thì tay chân cô cảm thấy vô cùng là bức bối

Hôm nay bà chủ đi đâu rồi nhưng cô không biết chỉ nghe dì Trương nói bà đã đi từ rất sớm còn ông chủ thì đã đến công ty

Cô bắt đầu buộc tóc cao lên bằng một cái nơ hồng nhỏ trong rất xinh xắn gọn gàng

Cô bắt đầu lấy máy hút bụi ra và hạ quyết tâm làm việc mặc dù hai chân đi vẫn còn run run đây

Trong khi cô đang dọn dẹp trong phòng khách

"Sao tướng đi của em trong lạ thế?"Đằng Hàn Mạc đứng trên cầu thang cười nói trêu chọc

Tiếng nói bất ngờ làm cho Nguyệt Dao Dao giật mình một cái aiya thì ra hắn ở trong phòng làm việc cả buổi sáng vậy mà cô cứ tửơng... cô liền quay lại chửi nhỏ

"Không phải tại cậu thì là ai chứ,ác độc,xấu xa " sau đó cô lại tiếp tục làm việc không màng tới sự hiện diện của hắn

"Em nghỉ tay đi " Hắn là đã nghe cô chửi ,phải nói là tai rất thính nha nhưng hắn không muốn đôi co với cô

"Thôi em còn nhiều việc lắm,không rãnh tay đâu " Cô lần này không quan tâm đến hắn nữa,tiếp tục làm việc thôi

Một lát sau cô thấy một mảng im lặng rất lớn,vừa có cảm giác không lành thì ngay lập tức đã bị hắn ôm lên tay .aiya cô biết ngay mà,người đàn ông này thật là

"Mau..mau thả em xuống,cậu làm gì vậy hả " cô đánh vào ngực hắn

"Nhà này không thiếu người làm đâu "hắn ôm cô vừa đi lên cầu thằng vừa nói và cười nham hiểm mặc cho sự vùng vẫy của cô.Người ta gọi là mặt dày đó ông à

Hắn mở cửa phòng của mình rồi đặt cô xuống giường sau đó chống tay đè lên trên cô mặt phải nói là vô cùng nham hiểm

"Hôm nay cậu..cậu không đi làm sao?"Nguyệt Dao Dao chớp chớp mắt,biết thế nào hắn cũng như thế nhưng cô lại không kịp thích ứng

" Đằng Thị không có tôi một ngày cũng không phá sản đâu " Hắn thản nhiên trả lời một cách rất đơn giản

" Nhưng em còn việc phải làm mà cậu " Cô trả lời vì quá bất mãn, hắn rãnh rỗi thì cứ hưởng thụ đi,cô đây là rất nhiều việc nha

" Sau này em không cần làm nữa " Hắn rất thản nhiên nói

Câu nói này làm Dao Dao rất ngạc nhiên mà hỏi lại ngay

"Tại sao chứ?"thật là kì cục,nói không làm là không làm dễ vậy sao.Đáng ghét

"phu nhân của Đằng gia thì không cần làm việc nhà đâu đâu bảo bối "

Cậu nói gây chấn động toàn bộ giây thần kinh của Nguyệt Dao Dao khiến cô đang từ trạng thái bình thường trở nên đông cứng vào giây

Đổi lại Đằng Hàn Mạc lại rất thích biểu cảm của cô.Nhìn như con mèo con hoảng hốt,rất thú vị

"Nhưng..nhưng em..em chỉ là..không muốn quá phụ thuộc cậu " Mặt cô đỏ lên rất nhiều,nhưng khi nói câu này đôi mắt cô lại trùng xuống không dám nhìn thẳng vào mắt hắn sợ hắn sẽ hiểu lầm và tức giận

Thực ra cô sợ nhiều thứ, cô sợ khi mình đã đắm chìm trong vòng tay,sự cưng chiều của hắn sau này có một ngày bất chợt chuyện nào đó xảy ra hắn sẽ rời xa cô và cuộc sông của cô sẽ suy sụp đến nhường nào.Bởi lẽ hắn là một người đàn ông rất thành công,có vẻ ngoài điển trai và quyền lực,ngoài kia có biết bao cô gái xinh đẹp,giỏi giang hơn cô đều muốn có được hắn,lúc đó cô sợ mình là kẻ thua cuộc.Trước kia thế giới của hắn cô chưa từng nghĩ mình có thể chạm tới vì nó quá cao,quá xa vời nhưng bây giờ khi chạm tới được rồi lại tạo cho cô cảm giác sợ mất một thứ gì đó.Hắn lúc nào cũng che chở,cưng chiều cô như thế,lúc nào cô cũng hạnh phúc khi được gần hắn nhưng lỡ rằng sau này cô không còn một chút cảm xúc trong tim hắn thì sao

Nhận thấy được ánh mắt mèo con của mình có chút buồn và rối bờm hắn cũng đoán được tâm trạng của cô

"Em là bà xã của tôi,em phụ thuộc tôi là lẽ đương nhiên " Hắn không biết hay không bao giờ nói những lời tình cảm văn vẻ sến súa nhưng vì cô gái nhỏ này hắn lại có thể nói ra

Lúc trước hắn đã từng bảo rằng,phụ nữ chỉ là một món đồ chơi hạn sử dụng 1 lần và tình cảm yêu đương gì đó không bao giờ hắn đụng tới.Nói trong lòng như thế nhưng thật ra Đằng ca của chúng ta từ nhỏ đã phải lòng Nguyệt tỷ của chúng ta rồi. Híhí

Cô nghe hắn nói như thế trong lòng không khỏi xúc động, phần nào trong lòng cô đang cảm thấy rất yên tâm và hạnh phúc,nhịp tim cô đập mạnh hơn,hai dòng nước mắt chảy trên gò má phiếm hồng

"Bảo bối,đừng khóc " Hắn thấy cô khóc liền cảm thấy xót xa ôm cô vào lòng mà vỗ về

"Cậu..." cô cũng choàng tay ôm hắn,khóc trên vai hắn như một đứa con nít

cả đời này hắn sẽ chỉ cưng chiều một mình cô,không ai có thể làm tổn thương cô nữa bởi tuổi thơ của cô đã quá đau đớn rồi

Cô là của riêng hắn mà,chỉ có hắn mới có quyền yêu thương cô,cũng chỉ có hắn mới có quyền ức hiếp cô mà thôi

Giữa Đằng ca và Nguyệt tỷ bạn là fan của ai? ❤️cmt vào cho au biết nha

Các bạn thấy ảnh bìa mới của truyện có xinh hem ❤️


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT