Báo lỗi

Câu Chuyện Bốn Mùa Chi Nước Chảy Giữa Hè

Chương 10: Mang em về ăn tết!

Thêm vài ngày nữa là đến kì nghỉ đông, kết quả là trong năm nay công ty cũng được coi như thành công. Mỗi người phấn đấu một năm đều có hi vọng, cho nên mấy ngày này, mọi người đoán rằng mức tiền thưởng cuối năm nay hoàn toàn vượt qua năm trước nên làm việc rất nhiệt tình.

Lời thì nói như thế, mỗi người đều biết thì Khang Ngôn đương nhiên cũng nghĩ, quanh năm suốt tháng mình đến tột cùng đã kiếm bao nhiêu tiền, cuối năm thưởng bao nhiêu, ít nhất mấy năm trước đều nhất định sẽ nghĩ như vậy.

Tiền lương thưởng của Khang Ngôn cũng đang trong thời kì được nâng lên.

Lúc vừa mới bắt đầu công tác, trước đó nữa thì là một đứa nhỏ mồ côi được xã hội nuôi dưỡng nên Khang Ngôn đối với yêu cầu sinh hoạt thật sự không cao. Y chỉ hy vọng tiền của mình kiếm được có thể đủ trả tiền nhà, đủ dùng và còn tiết kiệm được một ít.

Qua mấy năm nay, tiền nong để ứng phó mấy thứ thiết yếu trong cuộc sống cũng không vấn đề gì, vì vậy Khang Ngôn đã nghĩ, nên tiết kiệm hơn, cố gắng dốc sức làm vài năm, nói không chừng ở tuổi 30 có thể tự mua một ngôi nhà cho bản thân …… Suy nghĩ như một chú kiến nhỏ như thế cũng không ai chê cười y, vì xã hội còn rất nhiều người đều nghĩ như thế.

Đến bây giờ, Khang Ngôn cảm thấy, cứ đi một mình sẽ rất mệt mỏi, một người trải qua sẽ cô đơn. Chỉ là, cùng Thẩm Bạch ở cùng một chỗ sau, hắn nói với Khang Ngôn:“Anh một mình phấn đấu cũng rất mệt mỏi, em cũng mỏi mệt, chúng ta làm thành một đôi để cùng cố gắng.”

Khi Khang Ngôn đang nghĩ đến thất thần, Lăng Tả đột nhiên hỏi Khang Ngôn:“Tiểu Ngôn a, cậu nói năm nay sẽ có bao nhiêu tiền thưởng cuối năm a?”.

Vấn đề như vậy, là không có câu trả lời, nhưng mọi người lại đang không ngừng hỏi, một loại nghi vấn cùng tò mò kềm nén không được  một mực quấy phá nội tâm bọn họ.

“Có lẽ sẽ được nhiều” Khang Ngôn khoa tay múa chân làm một cái thủ thế, nói ra suy đoán của mình, bất quá dựa theo tiền thưởng năm trước, cũng chắc không quá kém nhiều lắm

“Bất quá, cậu cũng biết mấy năm này kinh tế đình trệ mà.”

“Em cảm thấy cũng sẽ được nhiều chút, không phải mấy vụ đàm phán trong năm đều thuận lợi sao?”

“Xem tâm tình ông chủ thôi .”

Cùng Lăng Tả nói thêm vài câu, liền lại trở lại công việc của mình.

Cách thời gian ăn cơm trưa còn nửa giờ, Lý Tuệ nói cùng Khang Ngôn, giữa trưa ngay hẹn gặp bên ngoài nhé. Những lời này nghiễm nhiên trở thành ám hiệu tụ hội  của bốn người Hàn Đống cùng Lý Tuệ, Thẩm Bạch cùng Khang Ngôn.

Bên ngoài trời lạnh đến cóng tay chân, bất quá trong tiệm vẫn ấm áp, ngồi đầy ắp người. Bốn người ngồi vây quanh cùng một chỗ, ở giữa bàn có nồi lẩu đang tỏa khói ấm bốn phía,  hương thơm tỏa ra thơm ngon.

“Mau ăn, mau ăn.” Hàn Đống vừa nói vừa đem một đĩa thịt bò đổ vào. Sau đó bốn đôi đũa ở trong nồi đi ra đi vào.

Đợi cho ăn cũng đủ no rồi, Hàn Đống mới chậm rì rì nói: “Hai chúng tớ đã cùng người nhà thương lượng rồi, quyết định cuối tháng ba sang năm kết hôn. Các trưởng bối chọn được ngày đẹp rồi.”

“Đây thật ra là bà ngoại của Hàn Đống quyết định, các anh cũng biết lão nhân gia vẫn vô cùng để ý những chuyện này.”

“Yêu, nhìn ngữ khí của em kia, là ước gì hiện tại gả ngay cho Hàn Đống sao.”

Một câu vui đùa, chọc cho ba người đàn ông đều nở nụ cười, duy chỉ có Lý Tuệ đỏ bừng mặt.

“Đừng nói hai người chúng tớ nữa, nói nói hai người các cậu.” Gắp một mảnh thịt đến chén Lý Tuệ, Hàn Đống mang theo mỉm cười xấu xa nhìn Khang Ngôn “Tiểu Ngôn, cậu nói đi, Thẩm Bạch ở nhà có khi dễ cậu không.”

Không đợi Khang Ngôn nói gì, Thẩm Bạch liền lập tức nói, căn bản không dám khi dễ Khang Ngôn. Sau đó Hàn Đống liền tỏ vẻ không tin nhìn Khang Ngôn, tựa hồ phải đợi Khang Ngôn nói ra mới tin tưởng.

“Kỳ thật, chúng tớ ở cùng thì cũng như vậy thôi .”

Lần này Lý Tuệ mỉm cười, bởi vì cô đã hiểu ý tứ Khang Ngôn, chỉ có Thẩm Bạch cùng Hàn Đống vô cùng thất vọng. Thẩm Bạch còn tưởng rằng Khang Ngôn sẽ nói “Thẩm Bạch nhà tớ, ở nhà chịu mệt nhọc, là người đàn ông tốt điển hình”, mà Hàn Đống tự nhiên hy vọng nghe được “Thẩm Bạch ở nhà chính là một gã đàn ông không chịu làm cái gì hết ”.

“Em nói xem, cái gì gọi là ‘Thì cũng như vậy’?” Lời này tự nhiên là Thẩm Bạch làm nũng nói với Khang Ngôn, một phương pháp ( theo như Thẩm Bạch) thì đó là thể hiện ân ái.

Nhìn vẻ mặt Thẩm Bạch oan uổng, Lý Tuệ lại nói:“Thẩm Bạch, anhcùng Khang Ngôn của chúng ta ở cùng một chỗ sau, hai người càng lúc càng giống.”

“Đúng nha đúng nha, phải không, thân ái.”

Đây tột cùng là tình huống nào, Khang Ngôn trong lòng hoàn toàn bị vài gia hỏa này đánh bại. Bất quá đúng là bởi vì là hảo hữu, nói như vậy, ngược lại là thể hiện thân mật khăng khít.

“Nha, đúng rồi, Thẩm Bạch, năm nay cậu về nhà ăn tết ư?”

Thẩm Bạch nhìn thoáng qua Khang Ngôn, nói có chút do dự:“Còn không biết.”

“Khang Ngôn, cậu sao?”

Vừa hỏi ra miệng, Lý Tuệ cố ý ho khan, Hàn Đống tựa hồ mới nhớ tới, Khang Ngôn là cô nhi. Khang Ngôn chỉ cười cười, nói lễ mừng năm mới hàng năm y đều đến cô nhi viện hồi bé để mừng năm mới.

“Năm nay, anh mang em về nhà để đón năm mới!”

Không chỉ có là Khang Ngôn, Hàn Đống cùng Lý Tuệ đều thẳng tắp nhìn Thẩm Bạch. Không có ai đi hoài nghi Thẩm Bạch nghiêm túc, chỉ là……




COMMENT