Báo lỗi

Chào Buổi Sáng Phòng Chính Đại Nhân

Chương 11: Chương 11

Cảnh bái kiến đích mẫu cũng không lớn như trong tưởng tượng của Đồng Uyển Nhu, nhưng cũng đủ chấn động tâm can.

Đích mẫu Qua Nhĩ giai thị mặc một bộ sườn xám ngồi ở vị trí chủ mẫu, búi tóc búi cao giống như thể hiện địa vị cao cao tại thượng của bà, trên mặt không hề có ý cười, rất uy nghiêm, nếp nhăn trên khóe miệng chứng minh bà thường ngày là một người nghiêm khắc.

Ngồi ở bên cạnh Qua Nhĩ giai thị còn có một nữ nhân mặc sườn xám đơn sắc, cũng được búi tóc theo dòng chính, trang sức cài lên cũng không khác nhiều với Qua Nhĩ giai thị, Đồng Uyển Nhu không tiếng động đánh giá vài lần, ánh mắt bị chiếc khuyên vàng trên tai người đó hấp dẫn, lúc này nàng liền biết thân phận của nữ nhân này, đó là một trắc phu nhân khác của phủ Phú Sát, đeo khuyên vàng quan ngoại, chứng tỏ đó cũng là người Mãn Thanh, có thể an ổn ngồi cạnh Qua Nhĩ giai thị, điều đó nói lên hai người cùng một phe.

Ở bên kia, có sáu vị đang đứng, có đoan trang, có diễm lệ, có trẻ tuổi, có xinh đẹp, cũng có kiều mị, trên mặt họ đều là bộ dạng đến xem kịch vui, xem ra, đó chính là sáu thị thiếp của cha chồng nàng rồi.

Đồng Uyển Nhu xuất thân từ Đồng gia, sớm đã nhìn quen cảnh thị thiếp thành đàn thế này rồi, chính a mã của nàng ngoài chính thê, cũng có mấy tiểu thiếp, chắc chắn cũng có thị thiếp, mỗi dịp lễ tết, tất cả nữ nhân hợp lại, cảnh tượng đó cũng lớn hơn rất nhiều so với hiện giờ rồi.

Lý thị là người Hán, tuy rằng từ khi Khanh Hi lên ngôi, triều đình luôn nhấn mạnh ý kiến Mãn Hán một nhà, nhưng mà nữ tử người Hán có thể ngồi lên vị trí chủ mẫu trong nhà ở Mãn Thanh là rất ít, dù là vị trí trắc phu nhân cũng còn là khó.

Có thể thấy được Lý thị cũng là người có năng lực.

Đồng Uyển Nhu đứng sau lưng Lý thị, hành lễ với đích mẫu là Qua Nhĩ giai thị không chút sai lầm nào, Lý thị lui sang một bên, Đồng Uyển Nhu lại kiến lễ với di nương phu nhân, cũng dâng trà.

"Đúng là cử chỉ của tiểu thư khuê các có khác, Lý tỷ tỷ vậy mà lại có được một người con dâu tốt nha."

Đồng Uyển Nhu dâng trà đến trước mặt một vị nử tử kiều mỵ, ma ma phía sau nhắc nhở nàng, đây là Lục di nương, Đồng Uyển Nhu kính trà, sau đó khẽ nhún người hành lễ, rồi mới bất động thanh sắc đi về phía sau Lý thị.

Xem ra Lục di nương chính là người mà cha chồng nàng mới nhét vào phủ, những vị di nương phía trước mặc dù nhìn nàng như định nói chuyện, nhưng chung quy vẫn không dám ngang nhiên sẵng giọng với Lý thị, mà Lục di nương lại dám nói như vậy, điều này đã nói lên, thời gian Lục di nương nhập phủ là ngắn, vẫn được cha chồng nàng xem trọng, có thể nổi lên tâm tư khiêu khích, muốn lợi dụng quan hệ xấu hổ của nàng, dẫn đến oán hận của Qua Nhĩ giai thị đối với Lý thị, để hai bên đối đầu còn Lục di nương đứng xem.

Đồng Uyển Nhu cười cười trong lòng, loại chuyện này quả nhiên chỉ có người mới đến mới làm ra.

Không nói đến Qua Nhĩ giai thị và Lý thị đều là những người từng trải, việc đấu đá ngầm giữa hai người cũng không phải việc sớm chiều, nông cạn châm ngòi ly gián như vậy, còn chưa đủ tư cách để hai nhân vật lợi hại để vào mắt, nghe lọt vào trong tai.

Chỉ thấy Qua Nhĩ giai thị lạnh lùng liếc mắt một về phía Lục di nương, rồi mới vẫy tay với Đồng Uyển Nhu, Đồng Uyển Nhu dùng ánh mắt hỏi qua Lý thị, thấy bà gật đầu rồi mới dám bước về phía trước.

Qua Nhĩ giai thị bày ra tư thái đích mẫu, sai người thưởng cho Đồng Uyển Nhu một vài thứ, còn nói vài câu nhắc nhở bình thường, rồi để Đồng Uyển Nhu đứng hong một bên, gọi Lý thị đến nói chuyện.

Đồng Uyển Nhu hiểu rõ dù là Qua Nhĩ giai thị ghi hận với nàng, nhưng cũng sẽ không ở trường hợp công khai mà làm khó xử nàng, dù sao việc tư giữa hai người nếu thư thật sự làm ầm lên, ai cũng đều mất mặt, hiện giờ phải đề phòng việc đại phu nhân ngấm ngầm ngánh chân.

"Bộ quần áo này của ngươi cũng không tồi, sao ngày thường không thấy ngươi mặc?" Đại phu nhân ngoài cười nhưng trong không cười hỏi Lý thị.

Lần trước bà không nhịn được mới tát Lý thị mấy cái, lại bị Lý thị đến trước mặt lão gia cáo trạng, lão gia lại đến oán trách bà, nói bà không vừa mắt tỷ muội, cường thế thô bạo, là đố phụ hay nghi ngờ.... Biết Lý thị này không yếu đuối như vẻ bề ngoài, đại phu nhân cũng cảm thấy không cần phải cãi nhau để phân thắng bại, tỉnh táo lại, mấy cái bạt tai của bà thật sự là sai sót.

Lý thị cười mỉm, bày ra vẻ phong tình vạn chủng, cười nói: "Đại phu nhân có điều không biết, bộ quần áo này là tơ lụa vàng mỏng mát lần trước đất phiên tiến cống cho triều đình, hoàng thượng ban cho đại nhân, đêm đó đại nhân đi đến phòng cho ta, lại sai người may quần áo cho ta, vốn là ta cũng không muốn, nhưng nói thế nào cũng là một phần tâm ý của đại nhân, nên liền nhận."

Lời nói của Lý thị khiến cho tất cả nữ nhân ở đây đều dựng lông mày, nữ nhân hậu viện chính là như vậy, tất cả mọi người đều có, sẽ không có người để ý, không có người hiếm lạ, cần phải là chỉ có một mình có, như vậy mới có thể bị người để ý.

Thật hiển nhiên, quần áo từ lụa tơ vàng đất phiên



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT