Báo lỗi

Chào Buổi Sáng Phòng Chính Đại Nhân

Chương 14

Bởi vì Tam tiểu thư Đồng gia Đồng Tiêm Nhu quyết định tháng sau sẽ gả vào Phú Sát phủ, cho nên, từ đầu tháng này nhà Phú Sát và Đồng giai thị qua lại rất nhiều. Đầu tiên là Qua Nhĩ giai thị lấy thân phận chủ mẫu phủ Phú Sát, tặng cho tam tiểu thư hai khối vải trân quý, sau đó là Đồng giai thị đáp lễ, sau đó phủ Phú Sát lại chủ động đứng ra mở tiệc chiêu đãi vợ chồng An Bình công, trong bữa tiệc Qua Nhĩ giai thị lại tặng cho nàng dâu tương lai tam tiểu thư một đôi ngọc Như Ý, một đôi vòng tay Kim Điêu của Mãn tộc, có thể thấy được bà rất yêu thích người con dâu này.

Qua Nhĩ giai thị giống như cố ý để chuyện này truyền đến sân viện của Lý thị, Lý thị tự biết không chặn lại được những tin tức này, mà bà cũng không có ý định chặn, vốn còn nghĩ rằng, dù nàng dâu có hiểu chuyện đến mức nào, nghe chuyện như vậy trong lòng cũng sẽ có chút ý kiến, nhưng mà sau khi Đồng Uyển Nhu nghe được chuyện, cũng chỉ nhàn nhàn "A" một tiếng, sau đó cũng không có phản ứng gì.

Đồng Uyển Nhu gả cho Phó Hằng, theo người ngoài chính là gả cho, lấy thân phận chính nữ gả cho thứ tử, tuy rằng là tứ hôn, nhưng tất cả mọi người đều biết, nguyên nhân thật sự trong đó không phải là do hoàng thượng độc tài ban thưởng hôn lễ, mà là chính miệng Đồng Uyển Nhu lựa chọn, sự kiện nàng gả đi, đã tạo thành một trận sóng gió không nhỏ trong vòng quý tộc tại kinh thành, lời đồn đại phần lớn là nói Đồng Uyển Nhu hồ đồ nóng đầu, nhận thức không rõ hiện thực.

Ngay từ đầu Lý thị cũng cảm thấy là Đồng Uyển Nhu nhất thời xúc động, thẳng đến khi ở chung được một thời gian bà mới phát hiện, con dâu của bà thật sự là tự mình nguyện ý gả cho con trai bà, trong lòng vô cùng cảm động đồng thời cũng quyết tâm sẽ đối xử tốt với con dâu nhiều hơn.

Phó Hằng là thứ tử, đến nay cũng không có công việc đứng đắn, nhưng sau khi cưới vợ, Lý thị cảm thấy con trai cũng có chỗ thay đổi.

Trước đây hắn thường xuyên ra ngoài du ngoạn cùng nhóm bạn bè, hoặc là ở bên ngoài tìm người cũng chơi đùa này nọ, mà hiện giờ việc hắn làm nhiều nhất chính là ở trong thư phòng, cùng vợ hắn viết chữ, còn hắn ở một bên hoặc là đọc sách, hoặc là tự tìm việc mình thích làm, chuyển đến thư phòng chơi đùa, tóm lại là một bước cũng không muốn rời khỏi bên người vợ mình.

Đồng Uyển Nhu thích viết chữ, từ lúc bốn tuổi đã bắt đầu bị ngạch nương nàng nhét vào học đường của các ca ca để học viết chữ, bởi vì ngạch nương nàng luôn luôn cảm thấy, con gái có thể không viết được thơ, nhưng cần phải biết viết chữ, bởi vì tương lai các nàng sẽ là phu nhân của một đại gia tộc, chép kinh Phật là nhiệm vụ đầu tiên cần phải hoàn thành, làm tốt cái nhiệm vụ này, có thể tận hiếu, lại có thể khiến các trưởng bối vui vẻ, lại không phải phí nhiều tâm lực.

Đồng Uyển Nhu chính là bắt đầu từ đó, mỗi ngày đều bị bắt chép thi từ cùng kinh Phật, lúc mới bắt đầu thì cũng rất ghét nhưng về sau bất đắc dĩ phải kiên trì, sau đó thì đã trở thành một thói quen trong cuộc sống hiện tại của nàng, dần dần nàng cũng có thể từ trong việc viết chữ mà tìm được niềm vui, nhìn những câu chữ đoan chính thẳng hàng được viết ra từ tay nàng, khiến cho nàng cảm thấy tâm trạng vui vẻ hơn, từ đó ở Đồng gia nàng luôn bị quản giáo, viết chữ trở thành niềm an ủi duy nhất trong cuộc sống của nàng.

Phó Hằng cũng nhìn ra sở thích của vợ mình, tuy rằng hắn nguyện ý cùng nàng nhìn nhiều hơn vài lần, nhưng mà không thể không thừa nhận, thời điểm vợ hắn nghiêm túc viết chữ, đặc biệt



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT