Báo lỗi

Chào Buổi Sáng Phòng Chính Đại Nhân

Chương 16

Phó Hằng và Đồng Uyển Nhu đều không ngờ tới, Qua Nhĩ giai thị sẽ đứng ở chỗ này chờ bọn họ về, vì vậy hai người mười ngón tay giao nhau, dáng vẻ vô cùng thân thiết, như một đôi vợ chồng bình thường sóng vai đi cùng nhau.

Đồng Uyển Nhu sợ tới mức sắc mặt cứng đờ, sau đó thả tay Phó Hằng ra, lại bị hắn nhanh chóng nắm lại, che Đồng Uyển Nhu ở sau lưng, chỉ thấy sắc mặt Phó Hằng lạnh xuống, không chút e ngại giằng co với Qua Nhĩ giai thị bước ra từ chỗ tối, ánh mắt bình tĩnh nhìn bà.

"Ngạch nương nói ai là hạ lưu bại hoại?"

Khi Phó Hằng nói chuyện, Đồng Uyển Nhu có thể cảm nhận được sự tức giận rõ ràng từ trên người hắn, bàn tay nắm tay nàng càng thêm chặt hơn.

Qua Nhĩ giai thị được bốn ma ma cùng một nha hoàn thiếp thân vây quanh, đi tới trước mặt Phó Hằng và Đồng Uyển Nhu, hừ lạnh nói:

"Ngoài ngươi và vợ mới cưới của ngươi thì còn có thể nói ai được nữa?" Nói xong, liền nâng tay với ma ma phía sau, lạnh nhạt nói: "Giam vào thiền phòng, dạy dỗ quy củ Phú Gia cho tốt."

Bốn ma ma từ sau lưng Qua Nhĩ giai thị bước lên, lập tức đi về phía Đồng Uyển Nhu, còn chưa đụng vào nàng, đã bị Phó Hằng một cước đá bay ra ngoài, vạt áo bay lên, cuối cùng Phó Hằng nhịn không được lửa giận, chỉ vào Qua Nhĩ giai thị nói:

"Ai dám đụng vào nàng, ta lấy mạng kẻ đó!"

Sắc mặt Qua Nhĩ giai thị thay đổi, nhìn bốn ma ma nằm kêu rên trên mặt đất, ngón tay chỉ vào Phó Hằng run run:

"Được, được lắm...Ngược lại ta muốn nhìn xem, ngươi muốn mạng của ai!"

Qua Nhĩ giai thị hất nha hoàn đã nâng mình ra, tự mình đi về phía trước, nâng tay đánh về phía gò má của Đồng Uyển Nhu.

Sát khí trong mắt Phó Hằng không giống giả vờ, đợi đến khi bàn tay của Qua Nhĩ giai thị vung tới, Phó Hằng định sẽ ra tay chặn lại, ánh mắt Đồng Uyển Nhu vừa chuyển, ngay lúc nghìn cân treo sợi tới, nàng giữ bàn tay Phó Hằng vừa định nâng lên lại, nắm chặt, cả người tiến gần lên một bước, để bàn tay Qua Nhĩ giai thị đánh lên trúng mặt nàng.

"Bốp" một tiếng, khiến cả gương mặt nàng nghiêng sang một bên.

Qua Nhĩ giai thị cùng Phó Hằng đều không nghĩ tới cái tát này sẽ đánh tới trên mặt nàng, Phó Hằng ngơ ngác nhìn nàng, Qua Nhĩ giai thị cũng có chút khiếp sợ.

Đúng lúc này, Lý Vinh Bảo cùng Lý Thị từ chỗ không xa đi tới chỗ này, xa xa nhìn thấy một đoàn hỗn loạn, Lý Vinh Bảo tức giận quát:

"Đêm khuya không ngủ được, ở đây ồn ào cái gì vậy?"

Qua Nhĩ giai thị có chút lờ mờ, sững sờ đứng ở đó động cũng không dám động.

Lý thị từ sau lưng Lý Vinh Bảo đi lên, lúc nãy khi bà và đại nhân đi đến, vừa đúng lúc nhìn thấy cảnh con dâu bị đánh, bà vội vàng chạy tới, kéo Đồng Uyển Nhu sang một bên, cẩn thận kiểm tra vết thương của nàng.

Qua Nhĩ giai thị đến lúc nha hoàn nhắc nhở, mới lấy lại tinh thần, đi đến trước mặt Lý Vinh Bảo hành lễ, sắc mặt có chút xấu hổ.

Tính tình của Phó Hằng bà ta biết rõ, điều hắn không muốn nhất chính là người bên cạnh phải chịu tội, vốn là bà muốn lợi dụng tính cách này của Phó Hằng, để hắn ra tay với bà, chỉ cần tay Phó Hằng chạm đến vạt áo của bà nửa phần, bà cũng có thể lấy tội danh bất kính của mẹ cả, đến trước mặt đại nhân tố cáo hai mẹ con bọn họ, để Phó Hằng ở trước mắt các trưởng lão chịu phạt, nhưng mà không nghĩ tới đã tính toán tốt mọi chuyện, lại bị Đồng Uyển Nhu phá hỏng, kịp thời kéo Phó Hằng lại, còn đưa mặt mình lên trước, vững vàng hoàn thành động tác đánh người của bà.

Vốn là bị đánh cũng không có gì, mẹ cả giáo huấn con dâu là chuyện thiên kinh địa nghĩa, dù sau đó, bọn họ có đi cáo trạng bà với đại nhân, bà cũng có thể đủ lý do để đối diện phủi sạch quan hệ, nhưng mà, hiện giờ.... Mọi chuyện liền bị phá hỏng, bà bị bắt gặp ngay tại trận, chủ động biến thành bị động, có lý cũng thành vô lý rồi.

Lý Vinh Bảo nhìn thoáng qua hiện trường, nói với Qua Nhĩ giai thị: "Rốt cuộc sao lại thế này?"

Qua Nhĩ giai thị oán hận nhìn thoáng qua Lý thị đang bảo vệ con dâu trong lòng, phúc thân với Lý Vinh Bảo, rồi mới cười cười một chút nói:

"Đại nhân, là ta muốn nhắc vợ của Phó Hằng một câu, nhắc nàng đừng quên bổn phận của nữ nhân."

Lý Vinh Bảo nghe thấy Qua Nhĩ giai thị nói xong, liền hít sâu một hơi, sau đó liền bắt đầu không kiên nhẫn xoay nhẫn ngọc trên ngón tay cái, vừa nói với Qua Nhĩ giai thị, hỏi:

"Vợ hắn không tuân thủ bổn phận nữ nhân như thế nào hả? Câu dẫn ai sao? Mới gả vào được mấy ngày, đã có chuyện rồi sao?"

Lý Vinh Bảo vừa nói xong, không chỉ có Qua Nhĩ giai thị ngây ngẩn cả người, ngay cả Lý thị cũng biến sắc, không khỏi oán trách hô một câu với Lý Vinh Bảo: "Lão gia, người đang nói bậy cái gì vậy!"

Lý Vinh Bảo đưa mắt nhìn Lý thị, hắng giọng một cái, đưa cho bà một ánh mắt "không phải vội", rồi mới cao ngạo ngẩng đầu chuyển hướng nhìn về phía Qua Nhĩ giai thị:

"Nói đi, nàng quyến rũ ai? Có chứng cứ xác thực đưa ra, không cần phu nhân ra tay, lão gia tự mình đánh gãy chân của nàng."

Sắc mặt Qua Nhĩ giai thị trở nên khó coi: "Lão gia, nàng, nàng không quyến rũ ai..."

Sắc mặt Lý Vinh Bảo cũng thay đổi, giọng nói cũng cao lên: "Không quyến rũ ai? Hơn nửa đêm bà ở đây động thủ đánh người, nói người ta không tuân thủ bổn phận nữ nhân, mà người ta thật sự không quyến rũ ai, là bà đang cố tình gây sự đó!"

"...Lão gia, chuyện này..." Tuy rằng Qua Nhĩ giai thị đã sớm biết lần này bản thân sẽ chịu thiệt,



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT