Báo lỗi

Chào Buổi Sáng Phòng Chính Đại Nhân

Chương 9: Chương 9

Lại cùng Lý thị nói chuyện một lúc, Đồng Uyển Nhu mới biết thì ra là Lý thị sợ nàng một mình đợi chờ nóng ruột, cho nên mới không để ý đến quy củ của hôn lễ, ở lại tân phòng làm bạn nói chuyện với nàng, phần tâm ý này khiến cho Đồng Uyển Nhu cảm động, bởi vì có Lý thị làm bạn, cũng khiến cho nàng bớt đi cảm giác bất an khi ở một nơi xa lạ.

Sau khi Lý thị đi, Đồng Uyển Nhu để cho hai ma ma hầu hạ cũng quay về nghỉ ngơi, bởi vì tân lang đã vội tới vén khăn voan lên, cho nên, hai bà ở lại đây cũng có việc gì làm.

Chờ nhóm ma ma rời đi, Đồng Uyển Nhu liền nhìn xung quanh, sau đó đứng ở trường bàn dài, nhìn cái chuông Tây Dương lớn, trước đây ở thư phòng của a mã nàng đã rất tò mò, nhưng mà a mã vô cùng thích nó, không cho nàng xem lâu, ngay cả sờ cũng không cho nàng sờ, nàng cũng biết chuông Tây Dương quý hiếm, không trách a mã gìn giữ như vậy, nhưng Phó Hằng lại tùy ý để một bảo bối như vậy trực tiếp đặt ở trên bàn làm đồ trang trí, có lẽ là để trang trí một ngày đại hỉ thôi, sáng mai lại mang đi cất rồi.

Nghĩ như vậy, Đồng Uyển Nhu lại càng cảm thấy mình phải nhân cơ hội này nhìn thêm vài lần, trách cho sau khi Phó Hằng thu lại, nàng lại không được nhìn thấy nữa.

Khi nàng xem đến vui vẻ, cửa phòng lại két một tiếng...mở ra rồi.

Đồng Uyển Nhu giống như đang làm chuyện sai mà bị bắt gặp, đứng thẳng người, sau đó mới quay đầu nhìn thoáng qua, chỉ thấy hai mắt Phó Hằng mơ màng, dựa vào bên cửa, dung mạo tuấn mỹ lại thêm một tầng huân khí nồng đậm, khiến cho hắn thoạt nhìn so với ban ngày ít đi một phần nho nhã đứng đắn, nhiều thêm một phần phong lưu phóng đãng.

Lồng ngực của Đồng Uyển Nhu không hiểu sau nhảy lên, thẳng đến khi Phó Hằng đi vào phòng, tiếng chốt cửa vang lên, lòng nàng quả thật sắp nhảy từ cổ họng ra rồi, hai chân giống như đứng cũng khó khăn, theo bản năng lấy tay nắm lấy mép bàn, để ngừa bản thân thật sự nhũn chân ngã xuống.

Cả người Phó Hằng mang theo mùi rượu, chậm rãi đi về phía Đồng Uyển Nhu, vừa đi vừa kéo kéo cổ áo, để lộ ra da thịt bên trong vì uống rượu mà hơi phiếm hồng, Đồng Uyển Nhu ý thức được bản thân đang nhìn cái gì, vội vàng thu ánh mắt lại, ngượng ngùng cúi đầu xuống, nhìn chằm chằm táo đỏ trên bàn, một cử động nhỏ cũng không dám.

Đợi đến khi nàng hoàn hồn, Phó Hằng đã đi đến phía sau nàng, không cần động thủ đã sử dụng được lợi thế chiều cao của hắn, khiến Đồng Uyển Nhu bị vây giữa lồng ngực hắn và bàn dài, trong lúc đó không hiểu sao nàng cảm nhận được áp lực từ phía sau, còn có...từng đợt khí nóng từ người hắn truyền đến.

Đồng Uyển Nhu ngay cả hô hấp cũng không dám dùng sức, bởi vì không biết cuối cùng là Phó Hằng muốn làm gì, nàng cũng không dám vội vàng hành động, chỉ thấy dưới ánh nến đỏ, hai người đứng thẳng bất động thật lâu, cuối cùng là Phó Hằng phá vỡ cục diện bế tắc, chỉ thấy hắn vươn tay phải đưa qua phía trước Đồng Uyển Nhu tìm kiếm.

"A"

Đồng Uyển Nhu sợ tới mức sợ hãi kêu ra, sau đó bụm mặt không biết làm thế nào mới tốt.

Phó Hằng bị động tác nàng của nàng chọc cười, rồi mới đưa tay với lấy bình rượu bạc ở trước mặt nàng, trên gương mặt tuấn mỹ đều là ý cười, nói với Đồng Uyển Nhu:

"Ta lấy rượu, phu nhân đừng khẩn trương."

"..."

Đồng Uyển Nhu che má, quay đầu nhìn thoáng qua bình rượu bằng bạc trên tay hắn, lập tức cảm thấy có chút thẹn thùng, liền buông tay xuống, cúi đầu không biết phải làm sao.

Phó Hằng nhìn dung nhan của nàng dưới ánh nến xinh đẹp như vậy, đôi mắt rủ xuống, hàng lông mi dài giống như có thể câu hồn nhiếp



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT