Báo lỗi

Chào Buổi Sáng, Tổng Thống Đại Nhân!

Chương 101: Tổng thống phu nhân tương lai (2)

Edit: May22

Beta: Quỳnh

“Không cần điều tra, con đã biết cô ta là người nào. Con đã thấy cô ta! Nghe em của cô ta nói, cô ta không phải thứ tốt lành gì, sinh hoạt cá nhân rất loạn, bạn trai cũng rất nhiều. Từ nhỏ ở bên ngoài làm loạn, 18 tuổi còn có thai, con cũng sinh ra rồi.”

Mai Lưu Li càng khiếp sợ, “Loại này phụ nữ, tổng thống cũng coi trọng?! Quả thực là hoang đường!”

“Mẹ là người từng trải, chẳng lẽ còn không hiểu biết đàn ông sao? Trước kia đều nói đàn ông không yêu đàn bà xấu, hiện tại những lời này lại trái lại! Đàn bà không xấu, đàn ông mới không yêu!”

“Trước kia cũng không nhìn ra hắn là kẻ nông cạn như vậy.” Mai Lưu Li nói: “Xem ra, mẹ phải cùng ba con thương lượng đã. Hôn sự này, xem chừng phải bàn bạc kỹ hơn.”

“Mẹ, đừng đi tìm ba, bàn bạc kỹ hơn cái gì chứ!” Tống Duy Nhất túm Mai Lưu Li, “Mẹ còn không hiểu ba sao? Ba đã sớm muốn lấy hôn nhân của con đổi chính quyền. Ba không có khả năng không gả con cho hắn. Lại nói…… Nếu con không gả, còn không phải đúng ý con tiện nhân kia sao? Nói không chừng, ảnh chụp, chính là ả chụp tới gửi cho con! Càng như vậy, con càng phải gả! Hơn nữa, con còn muốn cho ả ta đẹp mặt!”

Tống Duy Nhất nói xong lời cuối cùng, ánh mắt hung ác lên. Mình chính là thiên kim đại tiểu thư, từ nhỏ đến lớn, ai dám trái ý? Hiện giờ mình cư nhiên bị một ả đàn bà bình dân, còn là kẻ đã có con tuyên chiến trực tiếp như vậy, làm sao nuốt trôi được cục tức này?

“Duy Nhất, con muốn làm gì?”

“Mẹ, chuyện này mẹ không cần nhọc lòng. Con sẽ khiến cho ả ta biết, dám cùng Tống Duy Nhất tranh đoạt đàn ông thì có hậu quả gì!”

Mai Lưu Li đồng ý, nhưng vẫn nhắc nhở: “Giáo huấn một chút là chuyện tốt, đỡ cho kẻ khác không biết trời cao đất rộng. Nhưng là, mẹ cũng phải nói trước, không được làm hại đến mạng cô ta. Ba con dù thế nào, cũng là phó tổng thống, nếu thật xảy ra chuyện gì, cho dù là con, ông ấy cũng sẽ trực tiếp dùng đại nghĩa diệt thân!”

“Mẹ, lại tới nữa, con sao có thể muốn mạng cô ta?” Cô sẽ không làm Hạ Thiên Tinh chết, nhưng phải làm cô ta sống không bằng chết!

……………………

Thân thể Hạ Đại Bạch còn chưa hoàn toàn hồi phục, uống thuốc xong, lại tiếp tục ngủ.

Bạch Túc Diệp nhìn Hạ Thiên Tinh nói: “Chúng ta khó được gặp mặt một lần, đến dưới lầu tâm sự đi.”

Hạ Thiên Tinh gật đầu, giúp nhóc dịch xong chăn mới xuống lầu. Lúc cô đến dưới lầu, Bạch Túc Diệp đang ngồi ở suối phun bên trong khung hành lang, dưới cột đá La Mã màu trắng, một bóng hình xinh đẹp ngồi ngay ngắn ở kia, cùng Bạch Dạ Kình giống nhau, cái gì cũng không làm, lại tạo ra một phong cảnh đẹp đẽ.

Hạ Thiên Tinh hơn phân nửa đoán được Bạch Túc Diệp muốn cùng mình nói chuyện gì. Nói thật, trừ chuyện cùng Bạch Dạ Kình có quan hệ, giữa bọn họ sợ cũng không có gì để nói.

Cô chậm rãi đi qua, Bạch Túc Diệp hơi hơi mỉm cười, nói: “Ngồi đi.”

Hạ Thiên Tinh theo lời ngồi xuống. Cô cũng không nói gì, gió thổi mát lạnh, người hầu yên lặng khoác cho cô áo choàng, cô nghiêng người nói cảm ơn.

Bạch Túc Diệp nhìn, khuấy đều cà phê, không nhanh không chậm nói: “Mấy năm nay một mình nuôi con, thực không dễ dàng đi?”

“Kỳ thật cũng rất tốt, rất thỏa mãn.” Chính mình chịu khổ sở thế nào, trong lòng tự rõ là được, cô cũng không phải người cả ngày đem những cái đó treo ở bên miệng, Vô luận đã trải qua cái gì, chung quy cũng là quá khứ. Hiện tại cô thấy rất tốt, Đại Bạch cũng ổn, chỉ cần Bạch Dạ Kình nguyện ý đưa con cho cô, hết thảy liền không có gì oán trách.

“Ở chỗ này có quen không?” Bạch Túc Diệp lại hỏi.

Hạ Thiên Tinh hơi hơi mỉm cười, “Tôi đã tìm phòng ở, dọn ra ngoài. Chẳng qua lần này thằng bé đột nhiên xảy ra chuyện, tôi đáp ứng anh ấy, ở chỗ này chăm sóc thằng bé, để ngừa còn có chuyện gì xảy ra.”

“Dọn ra ngoài?” Bạch Túc Diệp tựa hồ có chút ngoài ý muốn, nhìn Hạ Thiên Tinh nhiều hơn một cái, “Thứ cho tôi nói thẳng, nếu là người phụ nữ khác, có thể ở lại nơi này, sẽ cảm thấy thực vinh quang, chỉ sợ không có người muốn dọn ra ngoài.”

Hạ Thiên Tinh không nói.

Bạch Túc Diệp buông ly cà phê, bỗng nhiên nói: “Cô biết Dạ Kình cùng Tống Duy Nhất muốn đính hôn?”

Cái đề tài này, một chút đều không mới mẻ, chính là, trước mắt lại nghe được, trong lòng Hạ Thiên Tinh vẫn siết thật chặt, đau đớn… Thật lâu sau, cô mới nâng mắt, gật đầu, “Tôi đã nghe nói……”

“Cô nghĩ như thế nào?”

“Tôi?” Hạ Thiên Tinh cười khổ, “Đây đều là chuyện riêng của Tổng Thống tiên sinh, tôi có thể có quyền xen vào?”

Ánh mắt Bạch Túc Diệp thâm thúy, người này này so với đàn ông còn muốn thận trọng hơn. Ánh mắt cô phảng phất muốn nhìn thấu Hạ Thiên Tinh, thẳng tới đáy lòng. Hạ Thiên Tinh cầm ly cà phê, hơi hơi khẩn trương, lại chỉ nghe được Bạch Túc Diệp mở miệng: “Dạ Kình có thể để cô ở nơi này, thậm chí muốn đem cô tới trước mặt cha mẹ, tôi tin tưởng, cô đối với nó ý nghĩa khẳng định là không giống nhau. Chẳng qua…… Những người như nó, hôn nhân cùng tình yêu, trước nay đều không phải một chuyện. Tình yêu có thể tùy vào mình làm chủ, nhưng hôn nhân thường thường là thân bất do kỷ.”

Thanh âm Bạch Túc Diệp rất êm tai, nhè nhẹ từng đợt từng đợt. Chính là, nghe vào trong tai Hạ Thiên Tinh, lại chỉ cảm thấy đau đớn âm ỉ.

“Lúc trước cha của tôi cùng anh phó tổng thống hiện tại cạnh tranh chức vị Tổng thống. Chỉ vì kém mấy phiếu mà thất bại, theo nhau đến Bạch gia chúng tôi gièm pha hãm hại, trực tiếp làm cho chú hai tôi chết thảm, chú ba đến nay còn ở trong ngục giam. Hiện tại Dạ Kình đang cực lực giúp chú ba giải oan, nhưng ở trong đó đường dây vô cùng phức tạp, còn cần mượn tay mấy lão nghị viên đó mới có thể miễn cưỡng thuận lợi đẩy mạnh. Nếu là Tống Quốc Nghiêu có thể ra tay giúp chúng ta, sự tình sẽ thuận lợi hơn phân nửa. Dạ Kình hiện giờ đứng ở vị trí này, nhìn như hô mưa gọi gió, phong cảnh vô hạn, nhưng cái gọi là chỗ cao không thắng hàn. Sau lưng, bao nhiêu đôi mắt nhìn chằm chằm, bao nhiêu người chờ nó mắc lỗi, chờ nó rớt đài, cho nó thêm một kích, đây là việc cô không thể tưởng tượng, hậu quả…… Càng là chúng ta không dám tưởng.”

Hạ Thiên Tinh nghe xong, trong lòng nhất thời không thể nói ra là tư vị gì. Chính là chính trị, chính là quyền mưu. Tuy không phải tùy thời có thể thấy được mưa bom bão đạn, nhưng quanh thân bẫy rập lại so với mưa bom bão đạn còn muốn làm lòng người run sợ hơn. Lần trước ở Bạch vũ cung điện bị phần tử khủng bố tập kích, anh bị thương thành như vậy, nếu bất cẩn một chút, khả năng sớm đã là thi thể vô hồn.

Nghĩ vậy, Hạ Thiên Tinh không khỏi rùng mình. Nói đi trên lưỡi đao, ước chừng chính là những người như bọn họ.

Chỉ là, những nguy hiểm đó, anh chưa bao giờ để cho cô cùng con phải chịu.

Bạch Túc Diệp nhìn phản ứng của cô, lãnh đạm cười: “ Cô cũng không cần quá lo lắng, mấy năm nay chúng tôi đều sống như vậy, lại nói tiếp, nhiều ít cũng là thói quen. Tôi sở dĩ cùng cô nói nhiều như vậy, chỉ là muốn nhắc nhở cô, nhân lúc hiện tại còn có thể bứt ra, sớm bứt ra đi. Đối với cô, đối với nó, đều tuyệt đối không phải là chuyện xấu —— tôi lo lắng Dạ Kình một ngày nào đó thật lòng đối với cô không thể tự thoát ra được, sẽ đưa tới cho mình phiền toái không cần thiết. Cường giả không cần cũng không thể có nhược điểm.”


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT