Báo lỗi

Chào Buổi Sáng, Tổng Thống Đại Nhân!

Chương 103: Tình yêu chưa cuồng nhiệt đã thâm tình (2)

Edit: Trang nhỏ

Beta: Quỳnh

Một hồi sau, cô mới nhấn nút nghe điện thoại, đặt bên tai.

“Lâu như vậy mới nghe điện thoại, ngủ sao?” Giọng Bạch Dạ Kình từ bên kia truyền đến, anh ở cách xa như vậy, nhưng cô lại cảm thấy gần gũi biết bao. Hai người bọn họ quen lâu như vậy, anh thường ở nước ngoài, nhưng đây là lần đầu tiên anh ở nước ngoài gọi về cho cô.

Đại khái là…… Lo lắng cho con đi!

Cô lắc đầu, nhìn TV, buột miệng thốt ra, “Không có, đang coi tin tức.”

“Tin tức?” Bạch Dạ Kình cười như không cười, nửa đùa nửa thật “Tôi nhớ rõ em rất ít coi tin tức.”

“……” Hạ Thiên Tinh thấy anh không tin, vội nói: “Tôi không thích xem, là Đại Bạch muốn xem, tôi xem cùng nó.”

“Đúng không?” Anh không chút lưu tình vạch trần cô, “Nhưng vừa nãy mới quản gia nói với tôi, Đại Bạch sớm đã ngủ rồi.”

Thật là càng giải thích càng lạy ông tôi ở bụi này. Hạ Thiên Tinh ảo não, nắm điện thoại không nói gì. Dù sao người này, vĩnh viễn khống chế hết thảy suy nghĩ của cô. Cô cái gì cũng giấu không được.

“Nghỉ ngơi sớm đi.” Thật may, anh không nói thêm gì nữa. Hạ Thiên Tinh “Ừ” một tiếng, vốn muốn hỏi hỏi anh bên kia hiện tại mấy giờ. Nhưng lời này vừa tới bên môi, liền không thốt ra được. Rất nhiều chuyện, phải có quyết tâm mới dứt ra được.

“Kia…… Tôi tắt máy nhé.”

“Ừ”

Hạ Thiên Tinh nhấp nhấp môi dưới, tham lam nghe tiếng hít thở của anh, cũng không biết nói sao, trong lòng có chút khó chịu.

“Làm sao vậy?” Bạch Dạ Kình tựa như cảm giác được cảm xúc của cô không thích hợp cho lắm. Cô rời tầm mắt, tùy ý nhìn vào nơi nào đó, nhẹ giọng: “Anh tắt máy trước đi.”

Lời nói nhỏ nhẹ mềm mại, trong ban đêm mờ ảo như lụa mỏng, mông lung ái muội, lại buồn triền miên.

Tâm tình Bạch Dạ Kình lập tức càng tốt, cười nhẹ một tiếng, ngữ khí trở nên càng ái muội, “ Việc tối hôm qua, chờ tôi trở lại sẽ tiếp tục.”

Hạ Thiên Tinh ở bên này lại đỏ mặt.

“Việc tối hôm qua tôi đã quên, lần sau không cơ hội.” Cô nói xong, không đợi bên kia nói cái gì nữa, vội vội vàng vàng đem điện thoại tắt đu. Thật lâu sau tim cô vẫn còn đập mạnh.

Ném điện thoại, dựa vào trên sô pha, nhìn trên màn hình “chồng tương lai” trong lòng bỗng nổi lên cảm xúc rất phức tạp.

Đau khổ nhưng ngọt ngào……

……………………

Ngày hôm sau Hạ Thiên Tinh vẫn sinh hoạt theo lẽ thường. Bạch Dạ Kình chưa có trở về, cho nên cô bình yên chăm sóc Hạ Đại Bạch ở phủ tổng thống. Mấy ngày không thấy anh, Hạ Đại Bạch luôn là lải nhải mong chờ. Hạ Thiên Tinh cảm thấy mình là bị con trai ảnh hưởng, không có việc gì liền nhìn chằm chằm tin tức.

Hạ Đại Bạch gọi điện thoại cho anh, anh ở bên kia bận đến một ngày chỉ có thể ngủ hai giờ, Hạ Đại Bạch gọi điện thoại là Lãnh Phi tiếp, nói anh làm việc suốt 36 tiếng đồng hồ, đang ngủ.

Về sau Hạ Thiên Tinh không cho Hạ Đại Bạch gọi điện thoại cho anh nữa.

Bởi vì lệch múi giờ, lúc anh gọi điện thoại trở về, bọn họ đang ngủ, điện thoại phân nửa đều là người hầu tiếp.

Hôm nay, anh đã rời đi bảy ngày.

Hạ Thiên Tinh đã nghĩ kỹ rồi, chờ anh trở về liền cùng anh kết thúc quan hệ phức tạp hiện tại. Một đêm kia, đã từng đưa ra giao dịch, coi như chưa bao phát sinh quá. Nếu anh muốn con, cô sẽ cho anh……

Nghĩ như vậy, lúc cô đi tới bộ ngoại giao, trong lòng chua xót vô cùng.

Trì Vị Ương ghé mắt nhìn cô, “Sắc mặt cậu sao lại kém như vậy?”

“Không biết vì cái gì, trong lòng có chút bồn chồn.” Hạ Thiên Tinh tức ngực, vỗ vỗ ngực. Là bởi vì hạ quyết tâm muốn đem con cho anh, cho nên mới khó chịu như vậy đi? Ngực khó chịu đến lợi hại, giống như có cái gì sắp phát sinh vậy.

“Khẳng định là việc của Đại Bạch lần trước dọa cậu. Các người cũng thật là, cả gia đình nhiều người vậy, sao lại không chú ý nó chứ.

“Là tớ không chú ý.” Hạ Thiên Tinh nói chuyện này, hiện giờ vẫn còn sợ hãi.

Lúc này, vừa lúc xe tới, Hạ Thiên TInh nhường cho Trì Vị Ương đi trước.

Cô đứng ở kia chờ xe, không biết vì cái gì, trong lòng lại hoảng lên. Chậm chạp đợi không được xe, cô thử đi phía trước vài bước, đột nhiên, một chiếc xe taxi dừng lại cạnh cô.

“Tiểu thư, đi không?”

“Đi.” Cô gật đầu, không có nghĩ nhiều, lên xe

Cô không có chú ý tới, vài chỗ của xe bị chắn lại, không thấy các loại giấy phép.

Ở ghế phía sau, cô mới chú ý tới tài xế kia, hắn che mặt, chỉ lộ ra một đôi mắt. Hơn nữa, ghé mắt nhìn qua, cặp kia mắt hung ác mà lạnh lùng. Trong lòng cô cả kinh, bản năng cảm thấy nguy hiểm, muốn đẩy cửa xe đi xuống, nhưng dùng lực bao nhiêu cửa xe chính là mở không ra.

“ Cho tôi xuống xe!” Trong lòng cô không khỏi có chút hoảng, ra sức vỗ cửa sổ xe. “Có nghe hay không, mở cửa xe!”

“Đừng uổng phí sức lực!” Đối phương lạnh lùng cười, bàn tay đưa qua, thô bạo túm chặt tóc cô, một phen kéo cô lại. Cô kêu một tiếng, tay quờ lung tung ở không trung bắt lấy, cào vào cổ hắn ta, cổ hắn ta lập tức chảy máu.

Nhưng còn không kịp kêu cứu, tiếp theo, mũi và miệng đều bị một cái khăn lông ướt che lại. Mùi hương truyền đến mũi truyền, cả người cô tê dại, mới đầu còn có thể giãy giụa vài cái, nhưng sau lại quay đầu đi, liền không còn tri giác.

Người này…… Rốt cuộc là ai?!

…………………………

Đêm, muộn.

Bạch Dạ Kình mới xuống phi cơ, Hạ Đại Bạch liền gọi điện thoại tới.

“Ba ba, đại bảo khẳng định là không cần chúng ta……” Hạ Đại Bạch trong giọng nói mang theo nức nở.

Bạch Dạ Kình nhăn mày, “Có chuyện gì.”

“Mẹ nói, hôm nay nhất định sẽ trở về, nhưng đã trễ thế này còn chưa có trở về, điện thoại cũng không nghe. Nhưng con mới vừa định vị vị trí trên di động của mẹ, chú tài xế nói đó là một nơi rất xa xôi.”

Lúc trước mân mê di động của cô, cậu lặng lẽ cài đặt định vị cho cô. Cũng không có việc gì liền nhìn xem cô ở đâu.

Nhưng không nghĩ tới lần này cô cư nhiên chạy tới nơi xa như vậy, không phải không cần bọn họ, lại là cái gì?

Bạch Dạ Kình vừa nghe, mặt trầm xuống, bảo Hạ Đại Bạch đem địa chỉ đưa cho anh. Anh vừa thấy, nơi đó sao có thể gọi là xa? Căn bản là là rừng núi hoang vắng!

Không biết vì sao, đáy lòng đột nhiên dâng lên một dự cảm xấu. Bạch Dạ Kình nhanh chóng lên xe, trực tiếp phân phó người đưa đến vị trí kia, một bên nói: “Hiện tại cho người tới bộ ngoại giao điều tra, tôi muốn lập tức biết Hạ Thiên Tinh rốt cuộc xảy ra chuyện gì!”

Lãnh Phi có chút lo lắng cho thân thể của anh, “Ngài đã ba ngày không có nghỉ ngơi, chỗ xa như vậy, hay là để chúng tôi đi tìm, ngài về nghỉ ngơi trước?”

“Không cần!” Anh quả quyết nói hai chữ, lúc sau, lại u lãnh nói thêm một câu: “ Lái nhanh lên! Nếu cô ấy xảy ra chuyện gì, các người đừng trách tôi!”

Theo lý mà nói, cô tuyệt đối sẽ không bỏ lại con, chạy xa như vậy!


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT