Báo lỗi

Chào Buổi Sáng, Tổng Thống Đại Nhân!

Chương 104: Sớm đã yêu đến tận xương tủy (1)

Edit: Phi Phi

Beta: Quỳnh

Lạnh!

Rất lạnh…

Cái lạnh kia như xuyên thấu xương tủy, thấm vào mỗi tấc tế bào của cô. Cô đần độn đến nỗi không biết mình đang ở nơi nào, vì bị đông lạnh mà tỉnh lại. Thật vất vả mở mí mắt, mới phát hiện trước mắt vẫn là một mảnh đen, nhìn không thấy được tia sáng nào. Cô thử giật giật thân mình, ngoại trừ lạnh ra thì vẫn còn tốt, đã có thể tự do hoạt động.

Cô nỗ lực nhớ lại sự việc phát sinh khi còn tỉnh táo, cặp mắt hung ác kia lại hiện lên trong đầu. Theo bản năng cô giật mình một cái, đôi tay sờ soạng khắp nơi, hy vọng có thể dựa vào thứ gì đó để đứng dậy từ trên mặt đất.

Rất rõ ràng……

Bây giờ cô là bị bắt cóc!

Nhưng là ai sẽ bắt cóc cô? Cô không có tiền, cũng tự nhận là ngày thường chưa từng cùng người khác có thù oán gì.

Trừ phi……

Cô bỗng nhiên nhớ tới mấy ngày hôm trước Hạ Tinh Không nói với cô câu cuối cùng kia, một ý niệm trong đầu thoáng qua.

Tống Duy Nhất……

Khả năng sẽ là Tống Duy Nhất sao?

Tưởng tượng đến cô ta, trong lòng Hạ Thiên Tinh tức khắc có cảm giác không an ổn. Nếu thật là Tống Duy Nhất nhằm vào cô, hôm nay, cô còn có cơ hội sống sót để rời đi sao? Bọn họ nắm giữ cường quyền, cô cũng chỉ là dân chúng bình thường, nếu thật sự muốn bóp chết cô thì đơn giản như là bóp chết một con kiến vậy.

“Có ai không?” Hạ Thiên Tinh giống như ruồi nhặng không đầu, chạm vào vách tường phía sau mấy lần, đơn giản giương giọng, lung tung chụp lấy vách tường, “Có ai không? Thả tôi ra ngoài!”

Dường như thật sự có người nghe được tiếng kêu của cô, vào giờ phút này, đột nhiên ‘ rầm ‘ một tiếng vang dội thật lớn, cánh cửa kim loại dày nặng chậm rãi cuốn lên. Trong không gian yên tĩnh chỉ có thể nghe được tiếng hít thở, thanh âm kia có vẻ đặc biệt đột ngột. Âm thanh vang dội lan ra toàn bộ không gian trống trải.

Cửa chậm rãi kéo ra, bên ngoài vài ánh đèn mãnh liệt không hề do dự chiếu thẳng vào. Hạ Thiên Tinh đã thích ứng được với bóng tối, lúc này bị ánh sáng mãnh liệt chiếu tới khiến hai mắt cô bị đau đớn, hoàn toàn không mở ra được. Cô theo bản năng đem tay che ở trên trán, thật lâu sau mới nheo lại mắt, nhìn hướng cửa trước được mở ra.

Tiếng ầm ầm liên tục vang lên, sáu chiếc xe máy đột nhiên vọt vào. Một đám người ngồi trên xe tất cả đều là những kẻ cơ bắp, cao lớn uy mãnh.

Đám người lái xe vững vàng dừng xe ở bên người cô, lập tức đem cô vây quanh ở trong một cái vòng nhỏ. Mấy người này hoàn toàn không có ý tốt đánh giá cô từ trên xuống dưới, thần sắc dần dần trở nên nhiễm sắc dục.

“Quả nhiên là đưa tới đồ chơi cho tôi sao? Khuôn mặt nhỏ này xem ra cũng không tồi.” Trong đó một người đàn ông mặt sẹo dẫn đầu từ trên xe nhảy xuống, sắc mị tới gần Hạ Thiên Tinh.

Hô hấp Hạ Thiên Tinh căng thẳng, theo bản năng lui về phía sau một bước. Thân mình lập tức liền dính trên vách tường.

“Dáng người cũng thật sự đẹp, làn da trắng tinh, thật đúng là tiểu vưu vật a ~ bất quá, cái thân thể nhỏ bé này có thể chịu được mấy anh em chúng ta cùng lúc sao, chỉ sợ sống không được bao lâu đi?” Một tên tai to mặt lớn khác cũng đi theo tới gần, vô sỉ sờ soạng trên cổ cô một phen.

“Cút!” Hạ Thiên Tinh rùng mình một cái, cô chỉ cảm thấy ghê tởm. Thật quá ghê tởm!

“Dám nói chuyện với tao như vậy, xem ra là mày muốn chết!” Người đàn ông lập tức biến sắc, hung thần ác sát giáng lên mặt cô một bạt tai.

Đối phương thật sự không hề có chút lưu tình, một bạt tai giáng xuống, Hạ Thiên Tinh chỉ cảm thấy đầu váng mắt hoa, khóe môi lập tức chảy máu. Trong lòng cô sợ hãi, sợ đến cả người đều phát run, ngón tay moi vào vách tường phía sau, đối mặt với một đám người hung thần ác sát, cô thậm chí muốn cầu xin tha thứ, nhưng mà…… Rốt cuộc cô không làm vậy……

Cô phun một ngụm máu, ánh mắt rét lạnh căm tức nhìn đám người trước mặt, trên khuôn mặt nhỏ là nét quật cường cùng dũng cảm, không để ai xâm phạm, “Mấy người…… Một đám mấy người nếu dám chạm vào tôi, tôi có hóa thành quỷ xuống âm phủ cũng sẽ không để các người được yên!”

Vài người bị ánh mắt hung hãn của cô chấn động một lát. Theo tình huống như thế này, mấy người phụ nữ kia đã sớm sợ tới mức hai chân nhũn ra, khóc lóc quỳ trên mặt đất cầu xin tha thứ. Mà bọn họ hoàn toàn không nghĩ tới, người phụ nữ này thoạt nhìn nhu nhược, thế nhưng chẳng những không khóc, còn dám uy hiếp bọn họ!

“Con mẹ nó! Con đàn bà này dám uy hiếp chúng tao, hôm nay mấy anh đây sẽ khiến cho mày ở dưới thân chúng tao mà cầu xin tha thứ mới thôi!!”

Không biết là ai nói một câu, mấy người đàn ông ném xe, ùa lên. Hạ Thiên Tinh thê lương kêu sợ hãi một tiếng, “Cút ngay! Đừng chạm vào tôi!”

……………………

Khi đoàn xe của Bạch Dạ Kình giống như mãnh thú vọt vào trong hầm gara trống trải kia, quần áo của Hạ Thiên Tinh đã xốc xếch, đầu bù tóc rối, đen sì sì trên mặt tất cả đều là miệng vết thương cùng với máu. Nhưng mà cô thế nhưng lại không có ngã xuống.

Tựa như nữ chiến sĩ đấu tranh anh dũng nữ vậy, một tay cầm lấy chiếc giày cao gót, đây chính là vũ khí của cô—— cô cảnh giác đề phòng mọi người, thần sắc túc sát, cùng bọn họ anh dũng giằng co.

Mà vây quanh ở bên người cô một đám người cũng một thân chật vật không kém, trên mặt đều không hẹn mà cùng treo màu.

Đáng chết! Anh muốn giết người!

Mọi người nghe được âm thanh, đều là theo bản năng xoay người lại nhìn.

Chỉ thấy tổng thống quốc gia S quốc đột nhiên xuất hiện ở kia. Giờ phút này, con ngươi chim ưng của người đàn ông kết đầy băng sương giống như khói mù. Vốn dĩ khuôn mặt anh đã anh khí bức người, dữ tợn giống như Satan đến từ địa ngục, làm lòng người rất sợ hãi hoảng loạn.

“Là…… Là Bạch tổng thống!”

“Chạy mau!”

Có người nhận ra anh tới, bất chấp một thân chật vật, nhanh chóng khởi động máy xe muốn chạy. Nhưng mà người của Bạch Dạ Kình đã lấy tốc độ ánh sáng bắt lấy bọn họ.

“Đứng im hết cho tôi, một chút cũng đừng nhúc nhích!” Bạch Dạ Kình nghiến răng nghiến lợi, âm trầm phân phó một tiếng, cất bước đi qua phía Hạ Thiên Tinh.

Thân người cô đau đến khó chịu, cả người đều phát run. Anh mới tới gần, hai chân cô liền mềm nhũn. Hô hấp Bạch Dạ Kình khẩn trương, cánh tay dài ôm lấy eo nhỏ của cô, chặt chẽ đem cô bảo hộ vào lòng. Như cũ có thể cảm giác được cô run đến lợi hại.

“Thế nào?” Thanh âm của anh đè nén, áo khoác trên người đã khoác trên vai cô, đem một thân lam lũ của cô chặt chẽ che lại.

Chỉ cần anh đến chậm một bước……

Thật không dám tưởng tượng! Cho dù là muộn một phút đồng hồ, cô gái nhỏ đáng thương này, cũng không thể kiên trì trụ vững được!

“……” Cô nói không nên lời, kinh hãi quá độ, nước mắt lập tức tựa như trân châu bị đứt. Cô như vậy, cùng với cô lúc nãy như nữ chiến sĩ, hoàn toàn bất đồng.

Bạch Dạ Kình nắm thật chặt súng trong tay, mu bàn tay gân xanh đều nổi lên.

“Nhắm mắt lại!” Âm thanh anh vững vàng ra lệnh. Một tay kia từ đầu vai choàng qua che lại mắt của cô. Cô nước mắt đầy mặt, chôn sâu vào ngực anh.

“Phanh ——” một tiếng súng vang……

“A!” Trong đó một người đàn ông thảm thiết kêu rên một tiếng, che lại đũng quần, lăn lộn trên mặt đất. Máu từ đũng quần chảy ra nhìn đến ghê người, tiếp theo nháy mắt, lại là hợp với “bang bang ——” vài tiếng vang, đôi tay hắn run lên vài cái, trúng mấy viên đạn, tiếng kêu rên càng thêm thê lương, làm người sợ hãi.

Mấy người khác vừa thấy tư thế của người này sợ tới mức quỳ thẳng trên mặt đất cầu xin tha thứ.

Bạch Dạ Kình đem súng ném cho Lãnh Phi, không mang theo một tia cảm xúc, “Giữ lại một người sống, còn lại, xử lý giống như vậy!”


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT